Tác giả:

Sau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em…

Truyện chữ