Tác giả:

Sau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em…

Chương 9

Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!Tác giả: Ân DưỡngTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhSau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em… “Xin lỗi chị! Em không có ý mắng chị. Nhưng mà cậu ta không được đưa chị về!”Sầm Xuyên mím môi, thở dài:“Thế cậu đưa, với tôi khác gì?”Hứa Trì để tôi chọn người tiễn về.Tôi nhìn Sầm Xuyên—thích thì có thích, nhưng khó điều khiển.Rồi tôi nhìn Hứa Trì—dễ điều khiển, nhưng…“Tôi chọn Kỳ Hạ.”Từ xa, Kỳ Hạ đang hóng chuyện bỗng trừng mắt:“Tôi á?”Hứa Trì đang định nói gì đó.Sầm Xuyên đã đưa tay bịt miệng cậu ta, nghiêng đầu, lạnh nhạt cười với tôi:“Vậy thì để cậu ấy.”Tôi theo Kỳ Hạ xuống dưới.Anh ta bảo tôi đứng bên đường chờ.Tôi đứng trong gió lạnh chờ mãi, cuối cùng cũng thấy anh ta lao tới như gió, còn thay đồ xong xuôi.Tôi lặng người đúng một phút, há hốc miệng.“Cái quái gì! Anh đưa người ta về bằng mô tô á?!”Trong đêm tối, Kỳ Hạ tháo mũ bảo hiểm, để lộ đôi mắt sắc bén, lười biếng nhìn tôi:“Tiểu thư à, đây là xe phân khối lớn, đắt tiền lắm đấy.”Mặt tôi đen sì lại.Kỳ Hạ ném cho tôi một cái mũ bảo hiểm, chống cùi tay lên xe, giọng đầy mất kiên nhẫn:“Này, rốt cuộc có lên không? Là cô đòi tôi đưa về đấy nhé!”Tôi ôm cái mũ nặng trịch, sắc mặt phức tạp nhìn anh ta, cuối cùng vẫn nói ra nỗi lo trong lòng:“Có chạy được làn xe không động cơ không?”Kỳ Hạ im lặng một lúc:“Cô hỏi… cái làn đấy có đồng ý không?”Cũng đúng…Tôi cắn răng, vắt chân qua yên xe, liều chết mà ngồi lên.Nhưng váy không đủ dài, lộ cả một đoạn đùi.Kỳ Hạ quay đầu nhìn, khóe môi nhếch lên, giọng đầy chọc ghẹo:“Wow! Cái chân này không che lại, gây tai nạn liên hoàn mất.”Không biết anh ta lấy đâu ra áo khoác, đưa cho tôi buộc ngang eo.Kỳ Hạ giúp tôi đội mũ bảo hiểm, khẽ nhướng mày, gõ nhẹ l*n đ*nh đầu:“Lát nữa ôm cho chặt vào nhé! Không liên quan gì đến vụ cá cược đâu, hiểu chưa?”Tôi nhìn anh ta qua lớp kính mũ, trong lòng nghĩ: Tôi sẽ báo công an đấy!Tôi nghiêng người về phía trước, ôm lấy eo anh ta, nhưng lúc lên xe chân bị trượt, người lảo đảo.Kỳ Hạ quay đầu nhìn xuống, nghiêm túc:“Cởi giày ra.”Tôi tháo đôi giày cao gót, xách trên tay, ngó quanh ngó quất:“Cơ mà để đâu giờ?”“Đưa tôi.”Kỳ Hạ kéo khóa áo khoác xuống, nhét giày vào ngực, kéo khóa lại.Tôi sững người, rồi vòng tay ôm lấy eo anh ta, trong đầu nghĩ:Cậu ấm này cũng thật biết điều ghê.Tôi biết chiếc xe của Kỳ Hạ, giá hơn triệu.Dù trong học viện âm nhạc toàn con nhà giàu, cũng không có gì lạ.Nghĩ lại lúc trước, Hứa Trì từng hát rong ở phố ngầm mà vẫn toát lên khí chất “tiền không thành vấn đề”, tôi mới tiện tay ném cho cậu ta một đồng.Còn Sầm Xuyên, với khí chất đỉnh cao S-rank ấy, chỉ cần mở miệng nói chuyện là tôi đã tê cả người rồi.Kỳ Hạ nhìn thẳng phía trước, kéo mũ bảo hiểm xuống, khóe môi cong nhẹ:“Đi thôi.”Ngay khoảnh khắc đó, tiếng gầm rú vang lên.Anh ta phóng nhanh như gió!Tiếng gió bên tai rít lên từng cơn, tôi dán sát người vào lưng Kỳ Hạ, có thể cảm nhận rõ cột sống của thiếu niên trước mặt.Tôi không nhịn được cúi đầu, siết chặt tay ôm, tim như lơ lửng trên không.Nếu trên đầu tôi có thanh máu, chắc giờ đã nhấp nháy cảnh báo rồi.Giữa đường gặp vài đèn đỏ, tôi cứ thế… đập đầu vào lưng anh ta.Kỳ Hạ quay đầu liếc tôi một cái:“Chậc.”Tôi: “……”Cuối cùng cũng về đến nơi.Kỳ Hạ dừng xe.Tôi loạng choạng bước xuống, tháo mũ bảo hiểm, ngồi đờ đẫn trên bậc thềm, mặt đầy vẻ “muốn chết cho xong”.“Cô sao vậy?”Tôi đầy bụng uất nghẹn, đành ngẩng đầu lên đối diện với gương mặt anh ta.Lời chửi thề suýt bật ra khỏi miệng, nhưng cuối cùng vẫn kịp nuốt lại.Kỳ Hạ vừa tháo mũ, dùng tay vuốt tóc ngược ra sau, lộ rõ gương mặt sắc bén và đầy tính công kích.Anh ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc.“Không sao.”Thôi, tôi không thèm chấp.Kỳ Hạ lấy đôi giày cao gót đã nhét trong áo ra, giơ lên ướm thử, rồi đặt xuống cạnh chân tôi.“Cái này đau chết người, mười phân cao đấy, cô đúng là chịu chơi.”“Anh biết gì chứ? Đây là chiều cao vàng đấy.”Tôi cúi đầu định mang giày, nhưng tay đầy mồ hôi, trượt mãi không xỏ được.

“Xin lỗi chị! Em không có ý mắng chị. Nhưng mà cậu ta không được đưa chị về!”

Sầm Xuyên mím môi, thở dài:

“Thế cậu đưa, với tôi khác gì?”

Hứa Trì để tôi chọn người tiễn về.

Tôi nhìn Sầm Xuyên—thích thì có thích, nhưng khó điều khiển.

Rồi tôi nhìn Hứa Trì—dễ điều khiển, nhưng…

“Tôi chọn Kỳ Hạ.”

Từ xa, Kỳ Hạ đang hóng chuyện bỗng trừng mắt:

“Tôi á?”

Hứa Trì đang định nói gì đó.

Sầm Xuyên đã đưa tay bịt miệng cậu ta, nghiêng đầu, lạnh nhạt cười với tôi:

“Vậy thì để cậu ấy.”

Tôi theo Kỳ Hạ xuống dưới.

Anh ta bảo tôi đứng bên đường chờ.

Tôi đứng trong gió lạnh chờ mãi, cuối cùng cũng thấy anh ta lao tới như gió, còn thay đồ xong xuôi.

Tôi lặng người đúng một phút, há hốc miệng.

“Cái quái gì! Anh đưa người ta về bằng mô tô á?!”

Trong đêm tối, Kỳ Hạ tháo mũ bảo hiểm, để lộ đôi mắt sắc bén, lười biếng nhìn tôi:

“Tiểu thư à, đây là xe phân khối lớn, đắt tiền lắm đấy.”

Mặt tôi đen sì lại.

Kỳ Hạ ném cho tôi một cái mũ bảo hiểm, chống cùi tay lên xe, giọng đầy mất kiên nhẫn:

“Này, rốt cuộc có lên không? Là cô đòi tôi đưa về đấy nhé!”

Tôi ôm cái mũ nặng trịch, sắc mặt phức tạp nhìn anh ta, cuối cùng vẫn nói ra nỗi lo trong lòng:

“Có chạy được làn xe không động cơ không?”

Kỳ Hạ im lặng một lúc:

“Cô hỏi… cái làn đấy có đồng ý không?”

Cũng đúng…

Tôi cắn răng, vắt chân qua yên xe, liều chết mà ngồi lên.

Nhưng váy không đủ dài, lộ cả một đoạn đùi.

Kỳ Hạ quay đầu nhìn, khóe môi nhếch lên, giọng đầy chọc ghẹo:

“Wow! Cái chân này không che lại, gây tai nạn liên hoàn mất.”

Không biết anh ta lấy đâu ra áo khoác, đưa cho tôi buộc ngang eo.

Kỳ Hạ giúp tôi đội mũ bảo hiểm, khẽ nhướng mày, gõ nhẹ l*n đ*nh đầu:

“Lát nữa ôm cho chặt vào nhé! Không liên quan gì đến vụ cá cược đâu, hiểu chưa?”

Tôi nhìn anh ta qua lớp kính mũ, trong lòng nghĩ: Tôi sẽ báo công an đấy!

Tôi nghiêng người về phía trước, ôm lấy eo anh ta, nhưng lúc lên xe chân bị trượt, người lảo đảo.

Kỳ Hạ quay đầu nhìn xuống, nghiêm túc:

“Cởi giày ra.”

Tôi tháo đôi giày cao gót, xách trên tay, ngó quanh ngó quất:

“Cơ mà để đâu giờ?”

“Đưa tôi.”

Kỳ Hạ kéo khóa áo khoác xuống, nhét giày vào ngực, kéo khóa lại.

Tôi sững người, rồi vòng tay ôm lấy eo anh ta, trong đầu nghĩ:

Cậu ấm này cũng thật biết điều ghê.

Tôi biết chiếc xe của Kỳ Hạ, giá hơn triệu.

Dù trong học viện âm nhạc toàn con nhà giàu, cũng không có gì lạ.

Nghĩ lại lúc trước, Hứa Trì từng hát rong ở phố ngầm mà vẫn toát lên khí chất “tiền không thành vấn đề”, tôi mới tiện tay ném cho cậu ta một đồng.

Còn Sầm Xuyên, với khí chất đỉnh cao S-rank ấy, chỉ cần mở miệng nói chuyện là tôi đã tê cả người rồi.

Kỳ Hạ nhìn thẳng phía trước, kéo mũ bảo hiểm xuống, khóe môi cong nhẹ:

“Đi thôi.”

Ngay khoảnh khắc đó, tiếng gầm rú vang lên.

Anh ta phóng nhanh như gió!

Tiếng gió bên tai rít lên từng cơn, tôi dán sát người vào lưng Kỳ Hạ, có thể cảm nhận rõ cột sống của thiếu niên trước mặt.

Tôi không nhịn được cúi đầu, siết chặt tay ôm, tim như lơ lửng trên không.

Nếu trên đầu tôi có thanh máu, chắc giờ đã nhấp nháy cảnh báo rồi.

Giữa đường gặp vài đèn đỏ, tôi cứ thế… đập đầu vào lưng anh ta.

Kỳ Hạ quay đầu liếc tôi một cái:

“Chậc.”

Tôi: “……”

Cuối cùng cũng về đến nơi.

Kỳ Hạ dừng xe.

Tôi loạng choạng bước xuống, tháo mũ bảo hiểm, ngồi đờ đẫn trên bậc thềm, mặt đầy vẻ “muốn chết cho xong”.

“Cô sao vậy?”

Tôi đầy bụng uất nghẹn, đành ngẩng đầu lên đối diện với gương mặt anh ta.

Lời chửi thề suýt bật ra khỏi miệng, nhưng cuối cùng vẫn kịp nuốt lại.

Kỳ Hạ vừa tháo mũ, dùng tay vuốt tóc ngược ra sau, lộ rõ gương mặt sắc bén và đầy tính công kích.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc.

“Không sao.”

Thôi, tôi không thèm chấp.

Kỳ Hạ lấy đôi giày cao gót đã nhét trong áo ra, giơ lên ướm thử, rồi đặt xuống cạnh chân tôi.

“Cái này đau chết người, mười phân cao đấy, cô đúng là chịu chơi.”

“Anh biết gì chứ? Đây là chiều cao vàng đấy.”

Tôi cúi đầu định mang giày, nhưng tay đầy mồ hôi, trượt mãi không xỏ được.

Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!Tác giả: Ân DưỡngTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhSau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em… “Xin lỗi chị! Em không có ý mắng chị. Nhưng mà cậu ta không được đưa chị về!”Sầm Xuyên mím môi, thở dài:“Thế cậu đưa, với tôi khác gì?”Hứa Trì để tôi chọn người tiễn về.Tôi nhìn Sầm Xuyên—thích thì có thích, nhưng khó điều khiển.Rồi tôi nhìn Hứa Trì—dễ điều khiển, nhưng…“Tôi chọn Kỳ Hạ.”Từ xa, Kỳ Hạ đang hóng chuyện bỗng trừng mắt:“Tôi á?”Hứa Trì đang định nói gì đó.Sầm Xuyên đã đưa tay bịt miệng cậu ta, nghiêng đầu, lạnh nhạt cười với tôi:“Vậy thì để cậu ấy.”Tôi theo Kỳ Hạ xuống dưới.Anh ta bảo tôi đứng bên đường chờ.Tôi đứng trong gió lạnh chờ mãi, cuối cùng cũng thấy anh ta lao tới như gió, còn thay đồ xong xuôi.Tôi lặng người đúng một phút, há hốc miệng.“Cái quái gì! Anh đưa người ta về bằng mô tô á?!”Trong đêm tối, Kỳ Hạ tháo mũ bảo hiểm, để lộ đôi mắt sắc bén, lười biếng nhìn tôi:“Tiểu thư à, đây là xe phân khối lớn, đắt tiền lắm đấy.”Mặt tôi đen sì lại.Kỳ Hạ ném cho tôi một cái mũ bảo hiểm, chống cùi tay lên xe, giọng đầy mất kiên nhẫn:“Này, rốt cuộc có lên không? Là cô đòi tôi đưa về đấy nhé!”Tôi ôm cái mũ nặng trịch, sắc mặt phức tạp nhìn anh ta, cuối cùng vẫn nói ra nỗi lo trong lòng:“Có chạy được làn xe không động cơ không?”Kỳ Hạ im lặng một lúc:“Cô hỏi… cái làn đấy có đồng ý không?”Cũng đúng…Tôi cắn răng, vắt chân qua yên xe, liều chết mà ngồi lên.Nhưng váy không đủ dài, lộ cả một đoạn đùi.Kỳ Hạ quay đầu nhìn, khóe môi nhếch lên, giọng đầy chọc ghẹo:“Wow! Cái chân này không che lại, gây tai nạn liên hoàn mất.”Không biết anh ta lấy đâu ra áo khoác, đưa cho tôi buộc ngang eo.Kỳ Hạ giúp tôi đội mũ bảo hiểm, khẽ nhướng mày, gõ nhẹ l*n đ*nh đầu:“Lát nữa ôm cho chặt vào nhé! Không liên quan gì đến vụ cá cược đâu, hiểu chưa?”Tôi nhìn anh ta qua lớp kính mũ, trong lòng nghĩ: Tôi sẽ báo công an đấy!Tôi nghiêng người về phía trước, ôm lấy eo anh ta, nhưng lúc lên xe chân bị trượt, người lảo đảo.Kỳ Hạ quay đầu nhìn xuống, nghiêm túc:“Cởi giày ra.”Tôi tháo đôi giày cao gót, xách trên tay, ngó quanh ngó quất:“Cơ mà để đâu giờ?”“Đưa tôi.”Kỳ Hạ kéo khóa áo khoác xuống, nhét giày vào ngực, kéo khóa lại.Tôi sững người, rồi vòng tay ôm lấy eo anh ta, trong đầu nghĩ:Cậu ấm này cũng thật biết điều ghê.Tôi biết chiếc xe của Kỳ Hạ, giá hơn triệu.Dù trong học viện âm nhạc toàn con nhà giàu, cũng không có gì lạ.Nghĩ lại lúc trước, Hứa Trì từng hát rong ở phố ngầm mà vẫn toát lên khí chất “tiền không thành vấn đề”, tôi mới tiện tay ném cho cậu ta một đồng.Còn Sầm Xuyên, với khí chất đỉnh cao S-rank ấy, chỉ cần mở miệng nói chuyện là tôi đã tê cả người rồi.Kỳ Hạ nhìn thẳng phía trước, kéo mũ bảo hiểm xuống, khóe môi cong nhẹ:“Đi thôi.”Ngay khoảnh khắc đó, tiếng gầm rú vang lên.Anh ta phóng nhanh như gió!Tiếng gió bên tai rít lên từng cơn, tôi dán sát người vào lưng Kỳ Hạ, có thể cảm nhận rõ cột sống của thiếu niên trước mặt.Tôi không nhịn được cúi đầu, siết chặt tay ôm, tim như lơ lửng trên không.Nếu trên đầu tôi có thanh máu, chắc giờ đã nhấp nháy cảnh báo rồi.Giữa đường gặp vài đèn đỏ, tôi cứ thế… đập đầu vào lưng anh ta.Kỳ Hạ quay đầu liếc tôi một cái:“Chậc.”Tôi: “……”Cuối cùng cũng về đến nơi.Kỳ Hạ dừng xe.Tôi loạng choạng bước xuống, tháo mũ bảo hiểm, ngồi đờ đẫn trên bậc thềm, mặt đầy vẻ “muốn chết cho xong”.“Cô sao vậy?”Tôi đầy bụng uất nghẹn, đành ngẩng đầu lên đối diện với gương mặt anh ta.Lời chửi thề suýt bật ra khỏi miệng, nhưng cuối cùng vẫn kịp nuốt lại.Kỳ Hạ vừa tháo mũ, dùng tay vuốt tóc ngược ra sau, lộ rõ gương mặt sắc bén và đầy tính công kích.Anh ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc.“Không sao.”Thôi, tôi không thèm chấp.Kỳ Hạ lấy đôi giày cao gót đã nhét trong áo ra, giơ lên ướm thử, rồi đặt xuống cạnh chân tôi.“Cái này đau chết người, mười phân cao đấy, cô đúng là chịu chơi.”“Anh biết gì chứ? Đây là chiều cao vàng đấy.”Tôi cúi đầu định mang giày, nhưng tay đầy mồ hôi, trượt mãi không xỏ được.

Chương 9