1. Lời vừa dứt, cả khu viện lặng ngắt như tờ. Ngay cả Thẩm Ngọc Trì, kẻ đang đắc ý giơ tay về phía ta, chờ ta ngoan ngoãn đặt chiếc trâm vàng vào tay nàng ta cũng tròn mắt sững sờ. Không ai tin rằng ta thật sự nỡ hủy hôn với Bùi An. Để giữ được hôn ước này, ta đã phải trả giá biết bao, đã bao lần giẫm nát tự tôn của mình, điều đó, chẳng ai rõ hơn đám vương tôn quý nữ đang có mặt nơi đây. Bằng không, bọn họ cũng chẳng cá cược với Bùi Lăng An, cược rằng hắn nhắc đến việc hủy hôn đủ một trăm lần, liệu ta có gật đầu dù chỉ một lần hay không. Mà hôm nay, vừa khéo lại là lần thứ một trăm. Ta khẽ thở ra một hơi, xoay người bước ra ngoài. Một chén trà vỡ tan ngay bên chân ta. Giọng Bùi Lăng An lạnh lẽo như băng: “Ta đã cho ngươi đi chưa?” “Vậy Bùi lão gia tử còn có dặn dò gì nữa không?” - Ta dịu giọng hỏi. Sắc mặt Bùi Lăng An càng thêm khó coi. Bởi lẽ trước kia, ta vẫn luôn mặt dày gọi hắn là Lăng An ca ca. “Thẩm Ngọc Tố, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?” Hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh…
Tác giả: