“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất…
Chương 10
Kế Mẫu Mẫn Hợp - Thất NhiễmTác giả: Thất NhiễmTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất… Sau khi ngồi xuống, công chúa vẻ mặt mờ mịt: “Không có quỷ củ như vậy, mẫu thân ngươi không giận sao?”“Không đâu.”Kế mẫu rất ít quản thúc bọn ta.“A nương luôn nói, nữ tử không dễ dàng, chỉ khi ở bên cạnh phụ mẫu mới được tự tại, bởi vậy, tùy ý nghịch ngợm một chút cũng không sao.”Rất nhanh, tô lạc được dọn lên.Còn có bánh thạch, bánh chiên giòn mà ta thích.“Ăn tạm một miếng, bếp đang chuẩn bị món con thích.Thôi tiểu thư có kiêng ăn gì không?”Vừa rồi ta đã giới thiệu với bọn họ, công chúa mạo danh là Thôi Uyển Nguyệt của phủ Định Quốc công.Lúc này, nàng ấy đang bận ăn tô lạc, hết miếng này đến miếng khác không ngừng được.Ta vội vàng trả lời giúp nàng ấy: “A nương, nàng ấy không ăn cay, thích đồ ngọt.”Nàng ấy vừa ăn vừa gật đầu.Một bữa cơm, chủ khách đều vui vẻ.Buổi chiều, tiểu muội còn đòi đi chơi thuyền.“Bây giờ hoa sen ở hồ Bích Thủy đúng lúc tươi đẹp nhất, a tỷ, đi cùng muội đi mà.”Công chúa cũng háo hức muốn thử.Thế là, bốn người bọn ta cùng nhau chèo thuyền trên mặt nước, ngắm hoa sen, hái đài sen, tiểu muội còn dạy công chúa nhận biết củ ấu.“Cái này luộc lên thơm lắm, chấm đường ăn rất ngon.”Rất nhanh, trên thuyền nhỏ chất đầy đài sen và củ ấu, gần như không còn chỗ đặt chân, du thuyền chỉ có thể kết thúc sớm.Nhưng hai người đang hứng thú, lên bờ rồi lại đi hái táo chua, thả diều, chơi đến tận khi mặt trời lặn mới chịu về nhà.Công chúa chưa từng chơi điên cuồng như vậy, cả ngày hòa hợp tính cách với tiểu muội, hai người khoác tay nhau, còn thân thiết hơn cả với ta.Cho đến khi người trong cung đến thúc giục nàng ấy về cung, công chúa mới lưu luyến không rời mà rời đi.Trước khi đi còn tặng cho tiểu muội một đóa châu hoa, còn hẹn lần sau đi hái mơ dại.Cùng với thị vệ trong cung đến, còn có phụ thân.Hôm nay ông không ở nhà, lại không phải ở trong quân doanh luyện binh, mà là vào cung.—Nguyên là sứ giả Bắc Khương vào kinh, ý đồ cầu thân công chúa thiên triều.Bệ hạ triệu tập các đại thần tâm phúc vào cung, bàn bạc đối sách.“Đây chẳng phải là hòa thân sao? Công chúa mới mười bốn tuổi thôi mà!”Nàng ấy chỉ hơn ta một tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.“Bệ hạ cũng biết, ý của Bắc Khương không nằm ở việc cầu thân. Mục đích của bọn họ không phải là công chúa, chẳng qua chỉ tìm một cái cớ để gây chiến thiên triều.”Thời tiên hoàng, có hiệp nghị đình chiến với Bắc Khương, nhưng người Khương man rợ, yên lặng mười năm, cuối cùng cũng muốn tìm lý do khơi mào chiến sự.“Bắc Khương lòng lang dạ sói, chiến thì thế nào?”Mười năm tu dưỡng, quốc thái dân an, nước ta đường đường là thiên triều, sao phải sợ một ngoại tộc nho nhỏ!Vẻ mặt phụ thân trầm xuống: “Võ tướng chủ chiến, quan văn chủ hòa, kim thượng xưa nay vẫn thân cận quan văn hơn.”“Vậy là?”“Bệ hạ có ý định chấp nhận hôn sự này.”Ta không muốn tin.Bệ hạ chẳng phải thương yêu công chúa nhất sao?Sao nỡ gả nàng ấy đến Bắc Khương?Công chúa hòa thân, xưa nay có mấy người được chết lành?Huống chi, công chúa xuất giá, Bắc Khương sẽ bỏ qua sao!Nghĩ đến đây, ta chợt nhớ ra, kiếp trước, công chúa quả thực đã gả đến Bắc Khương.Nhưng chỉ ba năm sau, Bắc Khương vu cáo nàng ấy hạ độc hoàng tự, g**t ch*t rồi kéo xác đến ngoài Hoài Thành kêu gào.Công chúa duy nhất của Đại Ngụy, tôn quý như vậy.Mà lại chết nơi đất khách quê người, thi thể bị làm nhục.Lòng dân phẫn nộ.Hai nước giao chiến, là chuyện khó tránh khỏi.Phụ thân phụng mệnh khi lâm nguy, đảm nhận chức chủ soái.Khổ chiến mấy tháng, cuối cùng giành được thắng lợi, nhưng cũng vì vậy mà bị thương, mất mạng.Rõ ràng là chuyện quan trọng như vậy, ta lại quên mất mối liên hệ trong đó.Giờ nghĩ lại, thời gian trọng sinh càng lâu, ký ức kiếp trước càng thêm mơ hồ, sợ rằng một ngày nào đó, sẽ đột nhiên biến mất, không thể nhớ lại nữa.
Sau khi ngồi xuống, công chúa vẻ mặt mờ mịt: “Không có quỷ củ như vậy, mẫu thân ngươi không giận sao?”
“Không đâu.”
Kế mẫu rất ít quản thúc bọn ta.
“A nương luôn nói, nữ tử không dễ dàng, chỉ khi ở bên cạnh phụ mẫu mới được tự tại, bởi vậy, tùy ý nghịch ngợm một chút cũng không sao.”
Rất nhanh, tô lạc được dọn lên.
Còn có bánh thạch, bánh chiên giòn mà ta thích.
“Ăn tạm một miếng, bếp đang chuẩn bị món con thích.
Thôi tiểu thư có kiêng ăn gì không?”
Vừa rồi ta đã giới thiệu với bọn họ, công chúa mạo danh là Thôi Uyển Nguyệt của phủ Định Quốc công.
Lúc này, nàng ấy đang bận ăn tô lạc, hết miếng này đến miếng khác không ngừng được.
Ta vội vàng trả lời giúp nàng ấy: “A nương, nàng ấy không ăn cay, thích đồ ngọt.”
Nàng ấy vừa ăn vừa gật đầu.
Một bữa cơm, chủ khách đều vui vẻ.
Buổi chiều, tiểu muội còn đòi đi chơi thuyền.
“Bây giờ hoa sen ở hồ Bích Thủy đúng lúc tươi đẹp nhất, a tỷ, đi cùng muội đi mà.”
Công chúa cũng háo hức muốn thử.
Thế là, bốn người bọn ta cùng nhau chèo thuyền trên mặt nước, ngắm hoa sen, hái đài sen, tiểu muội còn dạy công chúa nhận biết củ ấu.
“Cái này luộc lên thơm lắm, chấm đường ăn rất ngon.”
Rất nhanh, trên thuyền nhỏ chất đầy đài sen và củ ấu, gần như không còn chỗ đặt chân, du thuyền chỉ có thể kết thúc sớm.
Nhưng hai người đang hứng thú, lên bờ rồi lại đi hái táo chua, thả diều, chơi đến tận khi mặt trời lặn mới chịu về nhà.
Công chúa chưa từng chơi điên cuồng như vậy, cả ngày hòa hợp tính cách với tiểu muội, hai người khoác tay nhau, còn thân thiết hơn cả với ta.
Cho đến khi người trong cung đến thúc giục nàng ấy về cung, công chúa mới lưu luyến không rời mà rời đi.
Trước khi đi còn tặng cho tiểu muội một đóa châu hoa, còn hẹn lần sau đi hái mơ dại.
Cùng với thị vệ trong cung đến, còn có phụ thân.
Hôm nay ông không ở nhà, lại không phải ở trong quân doanh luyện binh, mà là vào cung.
—
Nguyên là sứ giả Bắc Khương vào kinh, ý đồ cầu thân công chúa thiên triều.
Bệ hạ triệu tập các đại thần tâm phúc vào cung, bàn bạc đối sách.
“Đây chẳng phải là hòa thân sao? Công chúa mới mười bốn tuổi thôi mà!”
Nàng ấy chỉ hơn ta một tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.
“Bệ hạ cũng biết, ý của Bắc Khương không nằm ở việc cầu thân. Mục đích của bọn họ không phải là công chúa, chẳng qua chỉ tìm một cái cớ để gây chiến thiên triều.”
Thời tiên hoàng, có hiệp nghị đình chiến với Bắc Khương, nhưng người Khương man rợ, yên lặng mười năm, cuối cùng cũng muốn tìm lý do khơi mào chiến sự.
“Bắc Khương lòng lang dạ sói, chiến thì thế nào?”
Mười năm tu dưỡng, quốc thái dân an, nước ta đường đường là thiên triều, sao phải sợ một ngoại tộc nho nhỏ!
Vẻ mặt phụ thân trầm xuống: “Võ tướng chủ chiến, quan văn chủ hòa, kim thượng xưa nay vẫn thân cận quan văn hơn.”
“Vậy là?”
“Bệ hạ có ý định chấp nhận hôn sự này.”
Ta không muốn tin.
Bệ hạ chẳng phải thương yêu công chúa nhất sao?
Sao nỡ gả nàng ấy đến Bắc Khương?
Công chúa hòa thân, xưa nay có mấy người được chết lành?
Huống chi, công chúa xuất giá, Bắc Khương sẽ bỏ qua sao!
Nghĩ đến đây, ta chợt nhớ ra, kiếp trước, công chúa quả thực đã gả đến Bắc Khương.
Nhưng chỉ ba năm sau, Bắc Khương vu cáo nàng ấy hạ độc hoàng tự, g**t ch*t rồi kéo xác đến ngoài Hoài Thành kêu gào.
Công chúa duy nhất của Đại Ngụy, tôn quý như vậy.
Mà lại chết nơi đất khách quê người, thi thể bị làm nhục.
Lòng dân phẫn nộ.
Hai nước giao chiến, là chuyện khó tránh khỏi.
Phụ thân phụng mệnh khi lâm nguy, đảm nhận chức chủ soái.
Khổ chiến mấy tháng, cuối cùng giành được thắng lợi, nhưng cũng vì vậy mà bị thương, mất mạng.
Rõ ràng là chuyện quan trọng như vậy, ta lại quên mất mối liên hệ trong đó.
Giờ nghĩ lại, thời gian trọng sinh càng lâu, ký ức kiếp trước càng thêm mơ hồ, sợ rằng một ngày nào đó, sẽ đột nhiên biến mất, không thể nhớ lại nữa.
Kế Mẫu Mẫn Hợp - Thất NhiễmTác giả: Thất NhiễmTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất… Sau khi ngồi xuống, công chúa vẻ mặt mờ mịt: “Không có quỷ củ như vậy, mẫu thân ngươi không giận sao?”“Không đâu.”Kế mẫu rất ít quản thúc bọn ta.“A nương luôn nói, nữ tử không dễ dàng, chỉ khi ở bên cạnh phụ mẫu mới được tự tại, bởi vậy, tùy ý nghịch ngợm một chút cũng không sao.”Rất nhanh, tô lạc được dọn lên.Còn có bánh thạch, bánh chiên giòn mà ta thích.“Ăn tạm một miếng, bếp đang chuẩn bị món con thích.Thôi tiểu thư có kiêng ăn gì không?”Vừa rồi ta đã giới thiệu với bọn họ, công chúa mạo danh là Thôi Uyển Nguyệt của phủ Định Quốc công.Lúc này, nàng ấy đang bận ăn tô lạc, hết miếng này đến miếng khác không ngừng được.Ta vội vàng trả lời giúp nàng ấy: “A nương, nàng ấy không ăn cay, thích đồ ngọt.”Nàng ấy vừa ăn vừa gật đầu.Một bữa cơm, chủ khách đều vui vẻ.Buổi chiều, tiểu muội còn đòi đi chơi thuyền.“Bây giờ hoa sen ở hồ Bích Thủy đúng lúc tươi đẹp nhất, a tỷ, đi cùng muội đi mà.”Công chúa cũng háo hức muốn thử.Thế là, bốn người bọn ta cùng nhau chèo thuyền trên mặt nước, ngắm hoa sen, hái đài sen, tiểu muội còn dạy công chúa nhận biết củ ấu.“Cái này luộc lên thơm lắm, chấm đường ăn rất ngon.”Rất nhanh, trên thuyền nhỏ chất đầy đài sen và củ ấu, gần như không còn chỗ đặt chân, du thuyền chỉ có thể kết thúc sớm.Nhưng hai người đang hứng thú, lên bờ rồi lại đi hái táo chua, thả diều, chơi đến tận khi mặt trời lặn mới chịu về nhà.Công chúa chưa từng chơi điên cuồng như vậy, cả ngày hòa hợp tính cách với tiểu muội, hai người khoác tay nhau, còn thân thiết hơn cả với ta.Cho đến khi người trong cung đến thúc giục nàng ấy về cung, công chúa mới lưu luyến không rời mà rời đi.Trước khi đi còn tặng cho tiểu muội một đóa châu hoa, còn hẹn lần sau đi hái mơ dại.Cùng với thị vệ trong cung đến, còn có phụ thân.Hôm nay ông không ở nhà, lại không phải ở trong quân doanh luyện binh, mà là vào cung.—Nguyên là sứ giả Bắc Khương vào kinh, ý đồ cầu thân công chúa thiên triều.Bệ hạ triệu tập các đại thần tâm phúc vào cung, bàn bạc đối sách.“Đây chẳng phải là hòa thân sao? Công chúa mới mười bốn tuổi thôi mà!”Nàng ấy chỉ hơn ta một tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.“Bệ hạ cũng biết, ý của Bắc Khương không nằm ở việc cầu thân. Mục đích của bọn họ không phải là công chúa, chẳng qua chỉ tìm một cái cớ để gây chiến thiên triều.”Thời tiên hoàng, có hiệp nghị đình chiến với Bắc Khương, nhưng người Khương man rợ, yên lặng mười năm, cuối cùng cũng muốn tìm lý do khơi mào chiến sự.“Bắc Khương lòng lang dạ sói, chiến thì thế nào?”Mười năm tu dưỡng, quốc thái dân an, nước ta đường đường là thiên triều, sao phải sợ một ngoại tộc nho nhỏ!Vẻ mặt phụ thân trầm xuống: “Võ tướng chủ chiến, quan văn chủ hòa, kim thượng xưa nay vẫn thân cận quan văn hơn.”“Vậy là?”“Bệ hạ có ý định chấp nhận hôn sự này.”Ta không muốn tin.Bệ hạ chẳng phải thương yêu công chúa nhất sao?Sao nỡ gả nàng ấy đến Bắc Khương?Công chúa hòa thân, xưa nay có mấy người được chết lành?Huống chi, công chúa xuất giá, Bắc Khương sẽ bỏ qua sao!Nghĩ đến đây, ta chợt nhớ ra, kiếp trước, công chúa quả thực đã gả đến Bắc Khương.Nhưng chỉ ba năm sau, Bắc Khương vu cáo nàng ấy hạ độc hoàng tự, g**t ch*t rồi kéo xác đến ngoài Hoài Thành kêu gào.Công chúa duy nhất của Đại Ngụy, tôn quý như vậy.Mà lại chết nơi đất khách quê người, thi thể bị làm nhục.Lòng dân phẫn nộ.Hai nước giao chiến, là chuyện khó tránh khỏi.Phụ thân phụng mệnh khi lâm nguy, đảm nhận chức chủ soái.Khổ chiến mấy tháng, cuối cùng giành được thắng lợi, nhưng cũng vì vậy mà bị thương, mất mạng.Rõ ràng là chuyện quan trọng như vậy, ta lại quên mất mối liên hệ trong đó.Giờ nghĩ lại, thời gian trọng sinh càng lâu, ký ức kiếp trước càng thêm mơ hồ, sợ rằng một ngày nào đó, sẽ đột nhiên biến mất, không thể nhớ lại nữa.