“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất…
Tác giả: