“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất…
Chương 14
Kế Mẫu Mẫn Hợp - Thất NhiễmTác giả: Thất NhiễmTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất… Hóa ra phụ nhân kia lại là ngoại thất của Thành vương.Con trai chết, mình tàn phế, thấy thê tử vẫn còn xúi giục con gái út, bảo nàng ta bất chấp hậu quả đi tìm Thành vương báo thù.Nhị thúc hạ quyết tâm, một gói thuốc độc làm thê tử ngốc nghếch.Cuối cùng ông ta viết một bức thư cho tổ mẫu, nhận tội cầu xin, chỉ mong bà cụ nhận nuôi con gái út, không cần vào phủ, chỉ cần có thể bình an lớn lên ở trang viên, có cơm ăn là đủ.—Cuối cùng tổ mẫu không thể nhẫn tâm bỏ mặc, đưa đường muội đến trang viên ở ngoại ô kinh thành, phái ma ma chăm sóc dạy dỗ cẩn thận, chỉ đợi nàng ta cập kê sẽ tìm một gia đình tử tế gả đi.Việc kế mẫu sảy thai vốn là một vở kịch, bà không hề mang thai.Phụ thân vẫn đau lòng khôn nguôi: “Xạ hương để lâu như vậy, có hại đến thân thể nàng không?”Ông thậm chí còn mời cả thái y đến xem bệnh, điều dưỡng thân thể cho kế mẫu.Trải qua phen sống chết này, nhìn phụ thân ngày ngày bận rộn vì bà,Kế mẫu đột nhiên lên tiếng: “Phu quân, chúng ta sinh một đứa con đi.”Vốn tưởng phụ thân sẽ vui mừng.Không ngờ ông ngẩn người một lát, nắm lấy tay kế mẫu: “Mẫn Mẫn, nếu nàng vì tình sâu nghĩa nặng của đôi ta, nguyện ý sinh con nối dõi cho ta, ta vô cùng vui mừng. Nếu chỉ vì Hầu phủ có người kế thừa, thì đừng mạo hiểm.”“Tường Nhi từng nói với ta nỗi sợ trong lòng nàng.“Đừng vì những ràng buộc thế tục mà trái với lòng mình.”“Nàng chỉ cần là chính nàng.“Những chuyện khác, là trách nhiệm của phu quân.”Tước vị Hầu tước, cũng không nhất định chỉ truyền cho con ruột.Võ tướng l**m máu trên mũi đao, bao nhiêu gia tộc chiến đấu đến cuối cùng cả nhà đều vong.Đối với huyết thống, bọn họ không coi trọng như người đời.Kế mẫu không ngờ, phụ thân lại nói ra những lời này.Gả vào Hầu phủ sáu năm, khoảnh khắc này, bà mới thực sự yêu nam nhân này.—Vài năm sau, thái tử đăng cơ.Theo thỉnh cầu của Ứng Xương Bình công chúa, cho phép nữ nhi tham gia khoa cử, vào triều làm quan.Sau khi ta cập kê, vẫn luôn làm bạn ở bên cạnh công chúa, trở thành một nữ quan chủ sự.Còn tiểu muội đi theo dưới trướng phụ thân, bằng vào quân công, đã trở thành một vị đại tướng tiên phong.Muội ấy với một thân áo trắng thương bạc, dáng vẻ oai hùng, cưỡi ngựa đi qua đường phố, khiến không ít nữ tử ném hoa quả về phía muội ấy.Thật khiến người ta dở khóc dở cười.Công chúa nghe chuyện này, cười đến mức không ngồi thẳng dậy được trên giường: “Thật muốn xem vẻ mặt của Tiêu Ngữ Vi, nữ tướng quân đệ nhất Đại Ngụy, bị nữ tử tỏ tình, sợ là ngay tại chỗ không nhịn được mất.”“Vậy công chúa phải thất vọng rồi, Vi Nhi vui mừng còn không hết ấy chứ.”Muội ấy một thân nhung trang, cũng không che giấu được dáng vẻ nữ nhi.Tình cảnh này, chính là minh chứng cho dân phong khai hóa, nữ tử thức tỉnh, không còn cam tâm bị giam cầm trong hậu trạchNém quả đầy xe, không chỉ là bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nam tử, mà còn có thể là sự khâm phục yêu thích đối với người đồng giới.Tuy thời gian đã qua mấy năm, nữ tử làm quan vẫn không nhiều, hơn nữa khó mà tiến đến vị trí trung khu.Nhưng một ngôi sao rơi xuống, vạn vật sinh sôi.Con đường này đã được mở ra, cuối cùng sẽ có người kế tục.
Hóa ra phụ nhân kia lại là ngoại thất của Thành vương.
Con trai chết, mình tàn phế, thấy thê tử vẫn còn xúi giục con gái út, bảo nàng ta bất chấp hậu quả đi tìm Thành vương báo thù.
Nhị thúc hạ quyết tâm, một gói thuốc độc làm thê tử ngốc nghếch.
Cuối cùng ông ta viết một bức thư cho tổ mẫu, nhận tội cầu xin, chỉ mong bà cụ nhận nuôi con gái út, không cần vào phủ, chỉ cần có thể bình an lớn lên ở trang viên, có cơm ăn là đủ.
—
Cuối cùng tổ mẫu không thể nhẫn tâm bỏ mặc, đưa đường muội đến trang viên ở ngoại ô kinh thành, phái ma ma chăm sóc dạy dỗ cẩn thận, chỉ đợi nàng ta cập kê sẽ tìm một gia đình tử tế gả đi.
Việc kế mẫu sảy thai vốn là một vở kịch, bà không hề mang thai.
Phụ thân vẫn đau lòng khôn nguôi: “Xạ hương để lâu như vậy, có hại đến thân thể nàng không?”
Ông thậm chí còn mời cả thái y đến xem bệnh, điều dưỡng thân thể cho kế mẫu.
Trải qua phen sống chết này, nhìn phụ thân ngày ngày bận rộn vì bà,
Kế mẫu đột nhiên lên tiếng: “Phu quân, chúng ta sinh một đứa con đi.”
Vốn tưởng phụ thân sẽ vui mừng.
Không ngờ ông ngẩn người một lát, nắm lấy tay kế mẫu: “Mẫn Mẫn, nếu nàng vì tình sâu nghĩa nặng của đôi ta, nguyện ý sinh con nối dõi cho ta, ta vô cùng vui mừng. Nếu chỉ vì Hầu phủ có người kế thừa, thì đừng mạo hiểm.”
“Tường Nhi từng nói với ta nỗi sợ trong lòng nàng.
“Đừng vì những ràng buộc thế tục mà trái với lòng mình.”
“Nàng chỉ cần là chính nàng.
“Những chuyện khác, là trách nhiệm của phu quân.”
Tước vị Hầu tước, cũng không nhất định chỉ truyền cho con ruột.
Võ tướng l**m máu trên mũi đao, bao nhiêu gia tộc chiến đấu đến cuối cùng cả nhà đều vong.
Đối với huyết thống, bọn họ không coi trọng như người đời.
Kế mẫu không ngờ, phụ thân lại nói ra những lời này.
Gả vào Hầu phủ sáu năm, khoảnh khắc này, bà mới thực sự yêu nam nhân này.
—
Vài năm sau, thái tử đăng cơ.
Theo thỉnh cầu của Ứng Xương Bình công chúa, cho phép nữ nhi tham gia khoa cử, vào triều làm quan.
Sau khi ta cập kê, vẫn luôn làm bạn ở bên cạnh công chúa, trở thành một nữ quan chủ sự.
Còn tiểu muội đi theo dưới trướng phụ thân, bằng vào quân công, đã trở thành một vị đại tướng tiên phong.
Muội ấy với một thân áo trắng thương bạc, dáng vẻ oai hùng, cưỡi ngựa đi qua đường phố, khiến không ít nữ tử ném hoa quả về phía muội ấy.
Thật khiến người ta dở khóc dở cười.
Công chúa nghe chuyện này, cười đến mức không ngồi thẳng dậy được trên giường: “Thật muốn xem vẻ mặt của Tiêu Ngữ Vi, nữ tướng quân đệ nhất Đại Ngụy, bị nữ tử tỏ tình, sợ là ngay tại chỗ không nhịn được mất.”
“Vậy công chúa phải thất vọng rồi, Vi Nhi vui mừng còn không hết ấy chứ.”
Muội ấy một thân nhung trang, cũng không che giấu được dáng vẻ nữ nhi.
Tình cảnh này, chính là minh chứng cho dân phong khai hóa, nữ tử thức tỉnh, không còn cam tâm bị giam cầm trong hậu trạch
Ném quả đầy xe, không chỉ là bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nam tử, mà còn có thể là sự khâm phục yêu thích đối với người đồng giới.
Tuy thời gian đã qua mấy năm, nữ tử làm quan vẫn không nhiều, hơn nữa khó mà tiến đến vị trí trung khu.
Nhưng một ngôi sao rơi xuống, vạn vật sinh sôi.
Con đường này đã được mở ra, cuối cùng sẽ có người kế tục.
Kế Mẫu Mẫn Hợp - Thất NhiễmTác giả: Thất NhiễmTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh“Tường Nhi, gọi đi con.” Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng, ta ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt quan tâm của thẩm mẫu. Giật mình, ta ngã ngồi xuống đất. Trong đầu toàn là những hình ảnh kiếp trước, sau khi phụ thân qua đời, bà ta lột bỏ vẻ dịu dàng giả tạo, lộ ra khuôn mặt hung ác khi ngược đãi ta. “Xem đứa bé này kìa, dù sợ mẫu thân mới cũng không đến nỗi hoảng sợ như vậy chứ.” Thẩm mẫu ta vịn vào đó đỡ ta dậy, vài ba câu đã đổ hết nguyên nhân ta bị ngã lên trên người kế mẫu. Vốn đang lo lắng muốn đỡ ta dậy, kế mẫu cũng dừng động tác vì lời của thẩm mẫu, vẻ mặt thoáng chút lạnh nhạt. Bà vốn là người tính tình điềm đạm, không thích tranh giành, nghĩ rằng ta không thích bà, nên cũng không cố gắng lại gần. Kiếp trước, ta nghe lời người ngoài, cũng cho rằng bà không thích ta và muội muội, đủ kiểu quấy phá, mới dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm sau này. Còn bây giờ, ta sẽ không thuận theo ý kẻ ác nữa. Ta tránh tay thẩm mẫu, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước chạy đến trước mặt kế mẫu: “Con chỉ là nhất… Hóa ra phụ nhân kia lại là ngoại thất của Thành vương.Con trai chết, mình tàn phế, thấy thê tử vẫn còn xúi giục con gái út, bảo nàng ta bất chấp hậu quả đi tìm Thành vương báo thù.Nhị thúc hạ quyết tâm, một gói thuốc độc làm thê tử ngốc nghếch.Cuối cùng ông ta viết một bức thư cho tổ mẫu, nhận tội cầu xin, chỉ mong bà cụ nhận nuôi con gái út, không cần vào phủ, chỉ cần có thể bình an lớn lên ở trang viên, có cơm ăn là đủ.—Cuối cùng tổ mẫu không thể nhẫn tâm bỏ mặc, đưa đường muội đến trang viên ở ngoại ô kinh thành, phái ma ma chăm sóc dạy dỗ cẩn thận, chỉ đợi nàng ta cập kê sẽ tìm một gia đình tử tế gả đi.Việc kế mẫu sảy thai vốn là một vở kịch, bà không hề mang thai.Phụ thân vẫn đau lòng khôn nguôi: “Xạ hương để lâu như vậy, có hại đến thân thể nàng không?”Ông thậm chí còn mời cả thái y đến xem bệnh, điều dưỡng thân thể cho kế mẫu.Trải qua phen sống chết này, nhìn phụ thân ngày ngày bận rộn vì bà,Kế mẫu đột nhiên lên tiếng: “Phu quân, chúng ta sinh một đứa con đi.”Vốn tưởng phụ thân sẽ vui mừng.Không ngờ ông ngẩn người một lát, nắm lấy tay kế mẫu: “Mẫn Mẫn, nếu nàng vì tình sâu nghĩa nặng của đôi ta, nguyện ý sinh con nối dõi cho ta, ta vô cùng vui mừng. Nếu chỉ vì Hầu phủ có người kế thừa, thì đừng mạo hiểm.”“Tường Nhi từng nói với ta nỗi sợ trong lòng nàng.“Đừng vì những ràng buộc thế tục mà trái với lòng mình.”“Nàng chỉ cần là chính nàng.“Những chuyện khác, là trách nhiệm của phu quân.”Tước vị Hầu tước, cũng không nhất định chỉ truyền cho con ruột.Võ tướng l**m máu trên mũi đao, bao nhiêu gia tộc chiến đấu đến cuối cùng cả nhà đều vong.Đối với huyết thống, bọn họ không coi trọng như người đời.Kế mẫu không ngờ, phụ thân lại nói ra những lời này.Gả vào Hầu phủ sáu năm, khoảnh khắc này, bà mới thực sự yêu nam nhân này.—Vài năm sau, thái tử đăng cơ.Theo thỉnh cầu của Ứng Xương Bình công chúa, cho phép nữ nhi tham gia khoa cử, vào triều làm quan.Sau khi ta cập kê, vẫn luôn làm bạn ở bên cạnh công chúa, trở thành một nữ quan chủ sự.Còn tiểu muội đi theo dưới trướng phụ thân, bằng vào quân công, đã trở thành một vị đại tướng tiên phong.Muội ấy với một thân áo trắng thương bạc, dáng vẻ oai hùng, cưỡi ngựa đi qua đường phố, khiến không ít nữ tử ném hoa quả về phía muội ấy.Thật khiến người ta dở khóc dở cười.Công chúa nghe chuyện này, cười đến mức không ngồi thẳng dậy được trên giường: “Thật muốn xem vẻ mặt của Tiêu Ngữ Vi, nữ tướng quân đệ nhất Đại Ngụy, bị nữ tử tỏ tình, sợ là ngay tại chỗ không nhịn được mất.”“Vậy công chúa phải thất vọng rồi, Vi Nhi vui mừng còn không hết ấy chứ.”Muội ấy một thân nhung trang, cũng không che giấu được dáng vẻ nữ nhi.Tình cảnh này, chính là minh chứng cho dân phong khai hóa, nữ tử thức tỉnh, không còn cam tâm bị giam cầm trong hậu trạchNém quả đầy xe, không chỉ là bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nam tử, mà còn có thể là sự khâm phục yêu thích đối với người đồng giới.Tuy thời gian đã qua mấy năm, nữ tử làm quan vẫn không nhiều, hơn nữa khó mà tiến đến vị trí trung khu.Nhưng một ngôi sao rơi xuống, vạn vật sinh sôi.Con đường này đã được mở ra, cuối cùng sẽ có người kế tục.