Tác giả:

1 “Nha đầu này da mịn thịt mềm, ăn chắc hẳn hương vị không tệ.” Tên thủ lĩnh phỉ cười nham nhở, một tay vuốt lên mặt nha hoàn thân cận của ta:  “Nghĩ xong chưa? Còn không mở miệng thì lão t.ử ra tay đấy!” Nha hoàn Xuân Đào vừa khóc vừa cầu xin:  “Tiểu thư, cứu nô tỳ…” Ta nheo mắt nhìn hai người một hồi lâu. Xuân Đào dung mạo xinh đẹp.  Nếu đám sơn phỉ thật sự chỉ vì sắc, không có lý nào chỉ muốn chủ t.ử mà không cần nha đầu.  Huống hồ Xuân Đào tuy khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng ta đã thẩm vấn bao nhiêu nghi phạm, liếc mắt một cái là nhìn ra nàng ta không hề thực sự sợ hãi. Ánh mắt nàng ta lấp loé bất định, âm thầm quan sát phản ứng của ta. Trong này nhất định có mờ ám! Ta mặt không đổi sắc đứng dậy, một tay rút phắt con d.a.o găm cắm trên mặt bàn:  “Xẻo thịt ta rành lắm. Ngươi muốn xẻo hai mươi sáu nhát, ba mươi hai nhát hay ba trăm sáu mươi nhát?” Con d.a.o này tuy không phải hình cụ ta quen dùng, nhưng cũng đủ sắc bén. “Cái gì?” Tên thủ lĩnh phỉ và Xuân Đào đều kinh ngạc nhìn ta. “…

Truyện chữ