Tác giả:

Câu này vừa dứt, rõ ràng đến mức tiếng đàn nhị đang kéo làm nhạc nền cho tiệc thọ Hầu phủ cũng khựng lại. Sợ mọi người chưa nghe rõ, tôi lại yếu đuối như cành liễu trong gió, quỳ rạp xuống, nửa che mặt, môi run run, từng chữ rõ ràng: “Bà mẫu… phu quân chàng trên giường thật sự bất lực… thế giới của nam nhân làm gì có chữ dễ dàng, toàn nhờ con dâu một mình gánh vác…” Cả tiệc thọ đang ồn ào lập tức im phăng phắc. Ngay cả gã sai vặt kéo đàn nhị cũng há hốc mồm, tay cứng đờ, rõ ràng là đang hóng chuyện. Tôi liếc mắt nhìn khuôn mặt tái mét của Tiết Ngụy, trong lòng suýt bật cười. Chắc giờ hắn mới nhận ra, tôi không phải kiểu tiểu thư khuê các. Tôi… không biết xấu hổ hơn họ nhiều. Một cơn gió nhẹ thổi qua, bà mẫu ngồi ghế chủ tọa là người đầu tiên phản ứng, đập mạnh bàn: “Ngươi… ngươi nói bậy cái gì! Con trai ta phong độ đường đường, sao có thể… có thể…” Nói lắp nửa ngày vẫn không dám thốt ra hai chữ kia. Tôi khóc đến mức sắp ngất, nước mắt dâng đầy, còn tranh thủ liếc sang gã kéo đàn. Hắn…

Truyện chữ