Bình minh thứ hai trong đời. Trong ngoài vây thành, trăm thái nhân sinh. Xem xét mọi chuyện thật cụ thể và tỉ mỉ. Tôi vốn là một đứa con gái mập mạp, đến mức chẳng còn thiết tha gì với cuộc đời này nữa. Thế là tôi quyết định dốc hết tiền tiết kiệm để đi Tam Á, rồi gieo mình xuống biển sâu. Ngay khoảnh khắc hơi thở sắp lịm đi vì ngạt nước, tôi bỗng cảm thấy có một linh hồn lạ hoắc đang chen lấn vào cơ thể mình. Linh hồn ấy bằng cách nào đó đã điều khiển cái thân xác nặng nề của tôi bơi ngược trở lại bờ. Sau khi nôn thốc nôn tháo ra một ngụm nước lớn, tôi nghe thấy một giọng nói khàn khàn vang lên trong đầu: "Cái quái gì thế này." Thân thể của tôi đã bị một người lạ mặt chiếm quyền kiểm soát. Thế nhưng tâm hồn tôi chẳng chút gợn sóng, thậm chí còn thấy thương hại anh ta mất một giây. Bởi vì tôi cao mét sáu nhưng nặng tới một tạ, cha không thương mẹ không yêu, bạn học ghét bỏ, thầy cô đau đầu, còn nam thần thì nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm. Hiện tại, cái người kia đang ngồi trên bãi biển…
Tác giả: