Đường Lê xuyên thành một thanh kiếm. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại là bội kiếm của nam phụ phản diện trong một cuốn truyện tiên hiệp bi đát. Lúc này, lấy mắt cá chân làm tâm, toàn bộ cơ thể làm bán kính, đầu nàng vạch ra một đường vòng cung nhanh như chớp. Cổ nàng mềm mại nhưng lại thẳng tắp đón nhận mũi kiếm đang xé gió lao tới, phát ra âm thanh va chạm ch.ói tai của binh khí sắc bén. Ngay sau đó, cơ thể nàng lại không chịu sự khống chế mà ngoặt lên phía trên. Lần này, chính đầu nàng lại cứng rắn c.h.é.m nát thanh kiếm đối diện thành hai nửa. Hai đoạn kiếm gãy xoay vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi loảng xoảng xuống đất. Đường Lê dở khóc dở cười nhìn chủ nhân của thanh kiếm gãy đối diện ngã gục. Thiếu niên vận y phục đen, trạc mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng tuấn tú. Thiếu niên áo đen đang bị nàng đ.á.n.h cho tơi bời này, chính là nam chính Yến Vân Thương – giai đoạn đầu thì thê t.h.ả.m, về sau thì mạnh mẽ vô song, ngạo nghễ đội…
Chương 175
Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản DiệnTác giả: Thu Phong Nhược SơTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐường Lê xuyên thành một thanh kiếm. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại là bội kiếm của nam phụ phản diện trong một cuốn truyện tiên hiệp bi đát. Lúc này, lấy mắt cá chân làm tâm, toàn bộ cơ thể làm bán kính, đầu nàng vạch ra một đường vòng cung nhanh như chớp. Cổ nàng mềm mại nhưng lại thẳng tắp đón nhận mũi kiếm đang xé gió lao tới, phát ra âm thanh va chạm ch.ói tai của binh khí sắc bén. Ngay sau đó, cơ thể nàng lại không chịu sự khống chế mà ngoặt lên phía trên. Lần này, chính đầu nàng lại cứng rắn c.h.é.m nát thanh kiếm đối diện thành hai nửa. Hai đoạn kiếm gãy xoay vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi loảng xoảng xuống đất. Đường Lê dở khóc dở cười nhìn chủ nhân của thanh kiếm gãy đối diện ngã gục. Thiếu niên vận y phục đen, trạc mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng tuấn tú. Thiếu niên áo đen đang bị nàng đ.á.n.h cho tơi bời này, chính là nam chính Yến Vân Thương – giai đoạn đầu thì thê t.h.ả.m, về sau thì mạnh mẽ vô song, ngạo nghễ đội… Phong tục cưới hỏi của Ma tộc khác xa Nhân tộc. Tân nương không trùm khăn voan đỏ, thay vào đó là một chiếc mũ miện đính những chuỗi ngọc trai lấp lánh, che khuất nửa khuôn mặt yêu kiều. Mộc Vãn Ly hôm nay lộng lẫy vô cùng. Lúc bước vào điện, khóe mắt nàng ta thoáng bắt gặp Đường Lê và Tạ Thanh Tuyệt đang đứng ở hàng đầu. Ánh mắt nàng ta dừng lại ở hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau của họ, rồi khẽ nở một nụ cười bẽn lẽn. Được chứng kiến cái kết viên mãn của cặp đôi nam nữ chính trong nguyên tác, Đường Lê cũng bất giác mỉm cười theo. Hai người tiến vào đại điện, trước sự chứng kiến của mọi người, họ cử hành nghi lễ bái đường, cùng cạn chén rượu giao bôi. Thấy Tạ Thanh Tuyệt nãy giờ cứ dán mắt vào Mộc Vãn Ly, Đường Lê nhíu mày, bóp nhẹ vào tay chàng. "Tân nương đẹp không?" Nàng nhướng mày, mỉm cười hỏi Tạ Thanh Tuyệt. Tiếng ồn ào náo nhiệt lấn át đi giọng nói nhỏ xíu của Đường Lê. Cộng thêm chiều cao khiêm tốn của nàng so với Tạ Thanh Tuyệt, khoảng cách giữa hai người hơi xa, chàng không nghe rõ nàng nói gì, đành cúi xuống ghé sát mặt nàng hỏi lại: "Hửm? Nàng vừa nói gì cơ?" Đường Lê cứ đinh ninh chàng mải ngắm Mộc Vãn Ly đến mức không thèm nghe nàng nói, tức giận bật cười. Nàng hất tay Tạ Thanh Tuyệt ra, quay mặt đi, buông một câu lạnh tanh: "Không có gì." Tạ Thanh Tuyệt thực sự không nghe rõ câu trước đó của nàng, chỉ thấy nàng nhướng mày mỉm cười, nên cũng chẳng bận tâm. Chàng lại nắm lấy tay nàng, ánh mắt vô tình lướt qua bộ hỉ phục lộng lẫy của Mộc Vãn Ly. Mộc Vãn Ly có dung mạo hao hao Đường Lê. Khoảnh khắc nàng ta bước qua cửa, chàng như thấp thoáng thấy hình ảnh Đường Lê xúng xính trong bộ hỉ phục đỏ thắm, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Chàng bỗng chốc khao khát mãnh liệt được nhìn thấy nàng khoác lên mình bộ hỉ phục vì chàng. Trong lúc tâm trí đang rối bời, Đường Lê bỗng rút tay lại, ném lại một câu "Ta ra ngoài hóng gió", rồi chen lấn qua đám đông, hối hả rời khỏi đại điện. Chàng thoáng phân tâm, không kịp với tay kéo nàng lại. Đường Lê rảo bước ra ngoài điện. Không khí bên trong quá ngột ngạt, đông đúc khiến nàng khó thở. Ra ngoài hít thở chút không khí trong lành, những suy nghĩ rối ren trong đầu nàng mới có cơ hội được giải tỏa. Gió lạnh lùa qua giúp nàng tỉnh táo hơn, nàng nhận ra mình vừa phản ứng thái quá. Nàng thừa hiểu Tạ Thanh Tuyệt chẳng có ý đồ gì với Mộc Vãn Ly, có lẽ chỉ là Mộc Vãn Ly hôm nay quá đỗi rạng rỡ nên chàng mới nhìn thêm vài lần. Đúng là nàng có hơi hẹp hòi. Nhưng nghi lễ thành hôn đã kết thúc, tiếp theo là màn động phòng hoa chúc của tân lang tân nương, khách khứa sẽ ở lại nâng ly chúc tụng. Nàng chẳng muốn quay lại cái nơi ồn ào, ngột ngạt, toàn những gương mặt xa lạ đó nữa.0 Nàng gọi một cung nữ, nhờ vào báo với Tạ Thanh Tuyệt một tiếng rằng nàng muốn về trước, sẽ đợi chàng ở ngoài điện. Cung nữ cúi mình vâng dạ, rồi quay bước vào trong. Đường Lê đi đến một góc khuất ngoài điện, lấy mũi chân đá đá mấy hòn sỏi lăn lóc trên đất. Bất thình lình, một vòng tay rắn chắc ôm chầm lấy nàng từ phía sau. Một luồng hơi nóng hổi, nặc mùi rượu ập vào mũi nàng. "Bắt được nàng rồi, tiểu yêu tinh." Giọng nói lè nhè của gã say rượu vang lên bên tai. Gã vừa dứt lời đã bắt đầu sàm sỡ nàng. Đường Lê vùng vẫy hất bàn tay bẩn thỉu của gã ra, quát lớn: "Làm càn!" Gã say vẫn không chịu buông tha: "Đừng ngại ngùng thế chứ." Hết sức chịu đựng, Đường Lê phóng ra luồng kiếm khí c.h.é.m xước tay gã, rồi quay ngoắt người đẩy mạnh gã ra xa. Trong lúc giằng co, cổ áo nàng bị kéo tuột xuống tận vai, để lộ mảng da thịt trắng ngần. Đang lúc hoảng hốt, nàng bất ngờ chạm phải ánh mắt sắc lẹm, lạnh băng của Tạ Thanh Tuyệt. Toang rồi. Tạ Thanh Tuyệt phóng ánh nhìn buốt giá về phía Đường Lê. Giây tiếp theo, một bóng đen vụt qua trước mắt nàng với tốc độ ch.óng mặt. Gã đàn ông vừa sàm sỡ nàng bị Tạ Thanh Tuyệt túm tóc nhấc bổng lên khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung. Gã say rượu không ngờ mình lại nhận nhầm người vì bộ quần áo giống nhau, luống cuống lắp bắp xin tha: "Xin... xin lỗi... ta nhận nhầm người..." Tạ Thanh Tuyệt chẳng thèm để tai lời giải thích, ánh mắt lạnh lẽo ghim c.h.ặ.t vào gã, bàn tay bóp mạnh. Máu từ trên đầu gã túa ra chảy ròng ròng xuống mặt. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết, đứt ruột đứt gan vang vọng khắp màn đêm u tối. Đường Lê lao tới ngăn cản: "Chàng làm gì thế! Thả hắn xuống ngay!" Tạ Thanh Tuyệt hoàn toàn phớt lờ nàng, toàn thân toát ra sát khí đằng đằng. Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.Sợ Tạ Thanh Tuyệt bóp nát sọ gã kia, Đường Lê vội kiễng chân ôm cổ chàng, hôn chụt chụt lên môi chàng: "Đừng giận mà, đừng giận..."
Phong tục cưới hỏi của Ma tộc khác xa Nhân tộc. Tân nương không trùm khăn voan đỏ, thay vào đó là một chiếc mũ miện đính những chuỗi ngọc trai lấp lánh, che khuất nửa khuôn mặt yêu kiều.
Mộc Vãn Ly hôm nay lộng lẫy vô cùng.
Lúc bước vào điện, khóe mắt nàng ta thoáng bắt gặp Đường Lê và Tạ Thanh Tuyệt đang đứng ở hàng đầu. Ánh mắt nàng ta dừng lại ở hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau của họ, rồi khẽ nở một nụ cười bẽn lẽn.
Được chứng kiến cái kết viên mãn của cặp đôi nam nữ chính trong nguyên tác, Đường Lê cũng bất giác mỉm cười theo.
Hai người tiến vào đại điện, trước sự chứng kiến của mọi người, họ cử hành nghi lễ bái đường, cùng cạn chén rượu giao bôi.
Thấy Tạ Thanh Tuyệt nãy giờ cứ dán mắt vào Mộc Vãn Ly, Đường Lê nhíu mày, bóp nhẹ vào tay chàng.
"Tân nương đẹp không?" Nàng nhướng mày, mỉm cười hỏi Tạ Thanh Tuyệt.
Tiếng ồn ào náo nhiệt lấn át đi giọng nói nhỏ xíu của Đường Lê. Cộng thêm chiều cao khiêm tốn của nàng so với Tạ Thanh Tuyệt, khoảng cách giữa hai người hơi xa, chàng không nghe rõ nàng nói gì, đành cúi xuống ghé sát mặt nàng hỏi lại: "Hửm? Nàng vừa nói gì cơ?"
Đường Lê cứ đinh ninh chàng mải ngắm Mộc Vãn Ly đến mức không thèm nghe nàng nói, tức giận bật cười.
Nàng hất tay Tạ Thanh Tuyệt ra, quay mặt đi, buông một câu lạnh tanh: "Không có gì."
Tạ Thanh Tuyệt thực sự không nghe rõ câu trước đó của nàng, chỉ thấy nàng nhướng mày mỉm cười, nên cũng chẳng bận tâm.
Chàng lại nắm lấy tay nàng, ánh mắt vô tình lướt qua bộ hỉ phục lộng lẫy của Mộc Vãn Ly.
Mộc Vãn Ly có dung mạo hao hao Đường Lê. Khoảnh khắc nàng ta bước qua cửa, chàng như thấp thoáng thấy hình ảnh Đường Lê xúng xính trong bộ hỉ phục đỏ thắm, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả.
Chàng bỗng chốc khao khát mãnh liệt được nhìn thấy nàng khoác lên mình bộ hỉ phục vì chàng.
Trong lúc tâm trí đang rối bời, Đường Lê bỗng rút tay lại, ném lại một câu "Ta ra ngoài hóng gió", rồi chen lấn qua đám đông, hối hả rời khỏi đại điện.
Chàng thoáng phân tâm, không kịp với tay kéo nàng lại.
Đường Lê rảo bước ra ngoài điện.
Không khí bên trong quá ngột ngạt, đông đúc khiến nàng khó thở. Ra ngoài hít thở chút không khí trong lành, những suy nghĩ rối ren trong đầu nàng mới có cơ hội được giải tỏa.
Gió lạnh lùa qua giúp nàng tỉnh táo hơn, nàng nhận ra mình vừa phản ứng thái quá.
Nàng thừa hiểu Tạ Thanh Tuyệt chẳng có ý đồ gì với Mộc Vãn Ly, có lẽ chỉ là Mộc Vãn Ly hôm nay quá đỗi rạng rỡ nên chàng mới nhìn thêm vài lần.
Đúng là nàng có hơi hẹp hòi.
Nhưng nghi lễ thành hôn đã kết thúc, tiếp theo là màn động phòng hoa chúc của tân lang tân nương, khách khứa sẽ ở lại nâng ly chúc tụng. Nàng chẳng muốn quay lại cái nơi ồn ào, ngột ngạt, toàn những gương mặt xa lạ đó nữa.0
Nàng gọi một cung nữ, nhờ vào báo với Tạ Thanh Tuyệt một tiếng rằng nàng muốn về trước, sẽ đợi chàng ở ngoài điện.
Cung nữ cúi mình vâng dạ, rồi quay bước vào trong.
Đường Lê đi đến một góc khuất ngoài điện, lấy mũi chân đá đá mấy hòn sỏi lăn lóc trên đất.
Bất thình lình, một vòng tay rắn chắc ôm chầm lấy nàng từ phía sau. Một luồng hơi nóng hổi, nặc mùi rượu ập vào mũi nàng. "Bắt được nàng rồi, tiểu yêu tinh." Giọng nói lè nhè của gã say rượu vang lên bên tai.
Gã vừa dứt lời đã bắt đầu sàm sỡ nàng.
Đường Lê vùng vẫy hất bàn tay bẩn thỉu của gã ra, quát lớn: "Làm càn!"
Gã say vẫn không chịu buông tha: "Đừng ngại ngùng thế chứ."
Hết sức chịu đựng, Đường Lê phóng ra luồng kiếm khí c.h.é.m xước tay gã, rồi quay ngoắt người đẩy mạnh gã ra xa.
Trong lúc giằng co, cổ áo nàng bị kéo tuột xuống tận vai, để lộ mảng da thịt trắng ngần.
Đang lúc hoảng hốt, nàng bất ngờ chạm phải ánh mắt sắc lẹm, lạnh băng của Tạ Thanh Tuyệt.
Toang rồi.
Tạ Thanh Tuyệt phóng ánh nhìn buốt giá về phía Đường Lê.
Giây tiếp theo, một bóng đen vụt qua trước mắt nàng với tốc độ ch.óng mặt.
Gã đàn ông vừa sàm sỡ nàng bị Tạ Thanh Tuyệt túm tóc nhấc bổng lên khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung.
Gã say rượu không ngờ mình lại nhận nhầm người vì bộ quần áo giống nhau, luống cuống lắp bắp xin tha: "Xin... xin lỗi... ta nhận nhầm người..."
Tạ Thanh Tuyệt chẳng thèm để tai lời giải thích, ánh mắt lạnh lẽo ghim c.h.ặ.t vào gã, bàn tay bóp mạnh.
Máu từ trên đầu gã túa ra chảy ròng ròng xuống mặt. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết, đứt ruột đứt gan vang vọng khắp màn đêm u tối.
Đường Lê lao tới ngăn cản: "Chàng làm gì thế! Thả hắn xuống ngay!"
Tạ Thanh Tuyệt hoàn toàn phớt lờ nàng, toàn thân toát ra sát khí đằng đằng.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Sợ Tạ Thanh Tuyệt bóp nát sọ gã kia, Đường Lê vội kiễng chân ôm cổ chàng, hôn chụt chụt lên môi chàng: "Đừng giận mà, đừng giận..."
Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản DiệnTác giả: Thu Phong Nhược SơTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐường Lê xuyên thành một thanh kiếm. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại là bội kiếm của nam phụ phản diện trong một cuốn truyện tiên hiệp bi đát. Lúc này, lấy mắt cá chân làm tâm, toàn bộ cơ thể làm bán kính, đầu nàng vạch ra một đường vòng cung nhanh như chớp. Cổ nàng mềm mại nhưng lại thẳng tắp đón nhận mũi kiếm đang xé gió lao tới, phát ra âm thanh va chạm ch.ói tai của binh khí sắc bén. Ngay sau đó, cơ thể nàng lại không chịu sự khống chế mà ngoặt lên phía trên. Lần này, chính đầu nàng lại cứng rắn c.h.é.m nát thanh kiếm đối diện thành hai nửa. Hai đoạn kiếm gãy xoay vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi loảng xoảng xuống đất. Đường Lê dở khóc dở cười nhìn chủ nhân của thanh kiếm gãy đối diện ngã gục. Thiếu niên vận y phục đen, trạc mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng tuấn tú. Thiếu niên áo đen đang bị nàng đ.á.n.h cho tơi bời này, chính là nam chính Yến Vân Thương – giai đoạn đầu thì thê t.h.ả.m, về sau thì mạnh mẽ vô song, ngạo nghễ đội… Phong tục cưới hỏi của Ma tộc khác xa Nhân tộc. Tân nương không trùm khăn voan đỏ, thay vào đó là một chiếc mũ miện đính những chuỗi ngọc trai lấp lánh, che khuất nửa khuôn mặt yêu kiều. Mộc Vãn Ly hôm nay lộng lẫy vô cùng. Lúc bước vào điện, khóe mắt nàng ta thoáng bắt gặp Đường Lê và Tạ Thanh Tuyệt đang đứng ở hàng đầu. Ánh mắt nàng ta dừng lại ở hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau của họ, rồi khẽ nở một nụ cười bẽn lẽn. Được chứng kiến cái kết viên mãn của cặp đôi nam nữ chính trong nguyên tác, Đường Lê cũng bất giác mỉm cười theo. Hai người tiến vào đại điện, trước sự chứng kiến của mọi người, họ cử hành nghi lễ bái đường, cùng cạn chén rượu giao bôi. Thấy Tạ Thanh Tuyệt nãy giờ cứ dán mắt vào Mộc Vãn Ly, Đường Lê nhíu mày, bóp nhẹ vào tay chàng. "Tân nương đẹp không?" Nàng nhướng mày, mỉm cười hỏi Tạ Thanh Tuyệt. Tiếng ồn ào náo nhiệt lấn át đi giọng nói nhỏ xíu của Đường Lê. Cộng thêm chiều cao khiêm tốn của nàng so với Tạ Thanh Tuyệt, khoảng cách giữa hai người hơi xa, chàng không nghe rõ nàng nói gì, đành cúi xuống ghé sát mặt nàng hỏi lại: "Hửm? Nàng vừa nói gì cơ?" Đường Lê cứ đinh ninh chàng mải ngắm Mộc Vãn Ly đến mức không thèm nghe nàng nói, tức giận bật cười. Nàng hất tay Tạ Thanh Tuyệt ra, quay mặt đi, buông một câu lạnh tanh: "Không có gì." Tạ Thanh Tuyệt thực sự không nghe rõ câu trước đó của nàng, chỉ thấy nàng nhướng mày mỉm cười, nên cũng chẳng bận tâm. Chàng lại nắm lấy tay nàng, ánh mắt vô tình lướt qua bộ hỉ phục lộng lẫy của Mộc Vãn Ly. Mộc Vãn Ly có dung mạo hao hao Đường Lê. Khoảnh khắc nàng ta bước qua cửa, chàng như thấp thoáng thấy hình ảnh Đường Lê xúng xính trong bộ hỉ phục đỏ thắm, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Chàng bỗng chốc khao khát mãnh liệt được nhìn thấy nàng khoác lên mình bộ hỉ phục vì chàng. Trong lúc tâm trí đang rối bời, Đường Lê bỗng rút tay lại, ném lại một câu "Ta ra ngoài hóng gió", rồi chen lấn qua đám đông, hối hả rời khỏi đại điện. Chàng thoáng phân tâm, không kịp với tay kéo nàng lại. Đường Lê rảo bước ra ngoài điện. Không khí bên trong quá ngột ngạt, đông đúc khiến nàng khó thở. Ra ngoài hít thở chút không khí trong lành, những suy nghĩ rối ren trong đầu nàng mới có cơ hội được giải tỏa. Gió lạnh lùa qua giúp nàng tỉnh táo hơn, nàng nhận ra mình vừa phản ứng thái quá. Nàng thừa hiểu Tạ Thanh Tuyệt chẳng có ý đồ gì với Mộc Vãn Ly, có lẽ chỉ là Mộc Vãn Ly hôm nay quá đỗi rạng rỡ nên chàng mới nhìn thêm vài lần. Đúng là nàng có hơi hẹp hòi. Nhưng nghi lễ thành hôn đã kết thúc, tiếp theo là màn động phòng hoa chúc của tân lang tân nương, khách khứa sẽ ở lại nâng ly chúc tụng. Nàng chẳng muốn quay lại cái nơi ồn ào, ngột ngạt, toàn những gương mặt xa lạ đó nữa.0 Nàng gọi một cung nữ, nhờ vào báo với Tạ Thanh Tuyệt một tiếng rằng nàng muốn về trước, sẽ đợi chàng ở ngoài điện. Cung nữ cúi mình vâng dạ, rồi quay bước vào trong. Đường Lê đi đến một góc khuất ngoài điện, lấy mũi chân đá đá mấy hòn sỏi lăn lóc trên đất. Bất thình lình, một vòng tay rắn chắc ôm chầm lấy nàng từ phía sau. Một luồng hơi nóng hổi, nặc mùi rượu ập vào mũi nàng. "Bắt được nàng rồi, tiểu yêu tinh." Giọng nói lè nhè của gã say rượu vang lên bên tai. Gã vừa dứt lời đã bắt đầu sàm sỡ nàng. Đường Lê vùng vẫy hất bàn tay bẩn thỉu của gã ra, quát lớn: "Làm càn!" Gã say vẫn không chịu buông tha: "Đừng ngại ngùng thế chứ." Hết sức chịu đựng, Đường Lê phóng ra luồng kiếm khí c.h.é.m xước tay gã, rồi quay ngoắt người đẩy mạnh gã ra xa. Trong lúc giằng co, cổ áo nàng bị kéo tuột xuống tận vai, để lộ mảng da thịt trắng ngần. Đang lúc hoảng hốt, nàng bất ngờ chạm phải ánh mắt sắc lẹm, lạnh băng của Tạ Thanh Tuyệt. Toang rồi. Tạ Thanh Tuyệt phóng ánh nhìn buốt giá về phía Đường Lê. Giây tiếp theo, một bóng đen vụt qua trước mắt nàng với tốc độ ch.óng mặt. Gã đàn ông vừa sàm sỡ nàng bị Tạ Thanh Tuyệt túm tóc nhấc bổng lên khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung. Gã say rượu không ngờ mình lại nhận nhầm người vì bộ quần áo giống nhau, luống cuống lắp bắp xin tha: "Xin... xin lỗi... ta nhận nhầm người..." Tạ Thanh Tuyệt chẳng thèm để tai lời giải thích, ánh mắt lạnh lẽo ghim c.h.ặ.t vào gã, bàn tay bóp mạnh. Máu từ trên đầu gã túa ra chảy ròng ròng xuống mặt. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết, đứt ruột đứt gan vang vọng khắp màn đêm u tối. Đường Lê lao tới ngăn cản: "Chàng làm gì thế! Thả hắn xuống ngay!" Tạ Thanh Tuyệt hoàn toàn phớt lờ nàng, toàn thân toát ra sát khí đằng đằng. Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.Sợ Tạ Thanh Tuyệt bóp nát sọ gã kia, Đường Lê vội kiễng chân ôm cổ chàng, hôn chụt chụt lên môi chàng: "Đừng giận mà, đừng giận..."