Đường Lê xuyên thành một thanh kiếm. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại là bội kiếm của nam phụ phản diện trong một cuốn truyện tiên hiệp bi đát. Lúc này, lấy mắt cá chân làm tâm, toàn bộ cơ thể làm bán kính, đầu nàng vạch ra một đường vòng cung nhanh như chớp. Cổ nàng mềm mại nhưng lại thẳng tắp đón nhận mũi kiếm đang xé gió lao tới, phát ra âm thanh va chạm ch.ói tai của binh khí sắc bén. Ngay sau đó, cơ thể nàng lại không chịu sự khống chế mà ngoặt lên phía trên. Lần này, chính đầu nàng lại cứng rắn c.h.é.m nát thanh kiếm đối diện thành hai nửa. Hai đoạn kiếm gãy xoay vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi loảng xoảng xuống đất. Đường Lê dở khóc dở cười nhìn chủ nhân của thanh kiếm gãy đối diện ngã gục. Thiếu niên vận y phục đen, trạc mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng tuấn tú. Thiếu niên áo đen đang bị nàng đ.á.n.h cho tơi bời này, chính là nam chính Yến Vân Thương – giai đoạn đầu thì thê t.h.ả.m, về sau thì mạnh mẽ vô song, ngạo nghễ đội…
Chương 180
Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản DiệnTác giả: Thu Phong Nhược SơTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐường Lê xuyên thành một thanh kiếm. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại là bội kiếm của nam phụ phản diện trong một cuốn truyện tiên hiệp bi đát. Lúc này, lấy mắt cá chân làm tâm, toàn bộ cơ thể làm bán kính, đầu nàng vạch ra một đường vòng cung nhanh như chớp. Cổ nàng mềm mại nhưng lại thẳng tắp đón nhận mũi kiếm đang xé gió lao tới, phát ra âm thanh va chạm ch.ói tai của binh khí sắc bén. Ngay sau đó, cơ thể nàng lại không chịu sự khống chế mà ngoặt lên phía trên. Lần này, chính đầu nàng lại cứng rắn c.h.é.m nát thanh kiếm đối diện thành hai nửa. Hai đoạn kiếm gãy xoay vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi loảng xoảng xuống đất. Đường Lê dở khóc dở cười nhìn chủ nhân của thanh kiếm gãy đối diện ngã gục. Thiếu niên vận y phục đen, trạc mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng tuấn tú. Thiếu niên áo đen đang bị nàng đ.á.n.h cho tơi bời này, chính là nam chính Yến Vân Thương – giai đoạn đầu thì thê t.h.ả.m, về sau thì mạnh mẽ vô song, ngạo nghễ đội… Tạ Thanh Tuyệt khẽ rũ mi: "Cứ mặc thử trước đi, ta muốn ngắm." Bởi lẽ chàng chẳng dám chắc mình còn cơ hội đợi đến lúc bộ hỉ phục kia hoàn thành hay không. Đường Lê không mảy may nghi ngờ, gật đầu lôi bộ hỉ phục ra, vòng ra sau bình phong thay đồ. Bộ váy vừa vặn ôm khít cơ thể nàng, tuy lộng lẫy kiêu sa nhưng không hề rườm rà nặng nề, lại càng tôn lên vòng eo thon thả của nàng. Nàng ngắm nhìn hình bóng mình trong gương đồng, cảm thấy còn thiếu thiếu chút gì đó, bèn vớ lấy hộp phấn son trên bàn trang điểm, thoa chút son đỏ lên môi. Khi bước ra khỏi tấm bình phong, nàng cảm nhận rõ ánh mắt Tạ Thanh Tuyệt dán c.h.ặ.t vào mình, như thể bị hút hồn. Nàng mỉm cười hỏi: "Đẹp không chàng?" Tạ Thanh Tuyệt như kẻ mất hồn, chẳng nghe lọt tai lời nàng hỏi. Thái độ sững sờ của chàng khiến Đường Lê hiểu rằng câu trả lời chắc chắn là "rất đẹp", nụ cười trên môi nàng càng rạng rỡ hơn. Nàng bước đến trước mặt chàng, nắm lấy tay chàng, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn chủ nhân." Vừa dứt lời, Tạ Thanh Tuyệt đã cúi xuống, phủ lên đôi môi đỏ mọng của nàng một nụ hôn nồng nàn. Một nụ hôn dài và mãnh liệt, gói ghém trọn vẹn tình yêu sâu đậm, da diết. Chàng chưa từng buông lời yêu nàng, nhưng mọi hành động, cử chỉ của chàng đều chất chứa chân tình sâu nặng. Đường Lê nghe được giọng nói trầm ấm, dịu dàng của chàng thì thầm bên tai, khiến tim nàng thắt lại, sống mũi cay xè. Chàng nói: "A Lê, nàng đã khoác lên người bộ hỉ phục do chính tay ta may." "Kiếp này, coi như nàng đã gả cho ta rồi." ◎ Thương sinh không xứng với nàng ◎ Đường Lê siết c.h.ặ.t vạt váy đỏ rực trong tay, đôi mắt không ngừng run rẩy. Dường như nàng đã nhận ra điều gì đó. Thẫn thờ hồi lâu, nàng mới khó nhọc thốt lên một câu: “Cái gì gọi là... đã từng gả?” Tạ Thanh Tuyệt chỉ mỉm cười nhạt, đưa tay v**t v* mái tóc nàng. Đến lúc này, Đường Lê mới sực nhớ ra, vào dịp Tết năm nay, nàng từng thủ thỉ với Tạ Thanh Tuyệt rằng, từ nay về sau, năm nào nàng cũng sẽ đón Tết cùng chàng. Nhưng lúc đó, chàng đã chọn cách im lặng. Nàng tự hỏi, phải chăng giữa hai người sẽ chẳng còn cái gọi là "năm sau" nữa? Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.Thực ra, trong thâm tâm, nàng lờ mờ đoán được lý do vì sao dạo gần đây Tạ Thanh Tuyệt liên tục vắng nhà. Nàng cũng biết, chàng cố tình giấu giếm là vì không muốn nàng phải chịu áp lực, không muốn nàng phải đau lòng. Chàng đã dốc cạn tâm sức để dệt nên một viễn cảnh thái bình êm ả cho nàng. Một kẻ vốn dĩ lạnh lùng, tàn nhẫn như chàng, lại dành trọn vẹn mọi sự dịu dàng và thiện lương cho duy nhất một mình nàng. Một năm trước, cuộc nổi loạn của Yêu tộc do kiếm linh Lăng Vi cầm đầu tuy đã bị dập tắt, nhưng mầm mống chiến tranh thì vẫn còn đó. Những tổn thất nặng nề mà Lăng Vi gây ra cho Tiên giới đã đẩy nỗi khiếp sợ và lòng căm thù kiếm linh của mọi người lên đến đỉnh điểm. Các tông chủ, trưởng lão của các đại môn phái đã đồng loạt dâng sớ, công khai yêu cầu Tiên Tôn Tạ Thanh Tuyệt phải đích thân phế truất kiếm linh cuối cùng còn sót lại trên thế gian này - Ly Tình - ngay trước bàn dân thiên hạ. Thế nhưng, Tạ Thanh Tuyệt đã thẳng tay xé nát bức liên danh trạng ấy thành trăm mảnh ngay trước mắt quần tiên. Vốn dĩ, việc chàng giẫm đạp lên xương m.á.u người khác để đoạt lấy ngôi vị Tiên Tôn đã khiến nhiều kẻ bằng mặt không bằng lòng. Nay sự bất mãn đối với sự cai trị độc đoán, sắt m.á.u của chàng lại càng dâng cao. Chỉ là trước kia, do e dè sự áp bức của chàng, chẳng ai dám ho he nửa lời. Giờ đây, chàng lại ngang nhiên đi ngược lại ý nguyện của thiên hạ, công khai bao che cho kẻ mà trong mắt mọi người là mầm mống tai họa cần phải diệt trừ. Thậm chí, chàng còn thẳng tay hạ sát toàn bộ ba mươi ba vị tông chủ đứng đầu danh sách liên danh. Hành động này của chàng chẳng khác nào châm mồi lửa vào đống rơm khô, làm bùng cháy ngọn lửa căm phẫn và ý chí phản kháng đã tích tụ từ lâu trong lòng Tiên giới. Khói lửa chiến tranh nhanh ch.óng lan rộng khắp các môn phái. Tiên giới dưới sự cai trị của Tạ Thanh Tuyệt đang trên đà sụp đổ nhanh ch.óng. Tất cả những biến cố kinh thiên động địa này, mãi đến khoảnh khắc sự việc bùng nổ trước đại điện ngày hôm ấy, Đường Lê mới bàng hoàng nhận ra. Lúc đó, nàng đang ngồi xổm ở hậu viện, thảnh thơi xem Tuyết Đoàn ăn trưa. Bỗng một tiên hầu nữ hớt hải chạy tới báo tin, Tạ Thanh Tuyệt đang gi·ết người ở tiền điện, tình hình trong đại điện vô cùng hỗn loạn. Bàn tay đang v**t v* đầu Tuyết Đoàn của Đường Lê khựng lại. Nàng vội vàng đứng dậy, theo chân tiên hầu nữ chạy đến tiền điện. Chân trước còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, nàng đã thấy một t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u bị khiêng ra từ trong điện, cái c·hết vô cùng thê t.h.ả.m.
Tạ Thanh Tuyệt khẽ rũ mi: "Cứ mặc thử trước đi, ta muốn ngắm."
Bởi lẽ chàng chẳng dám chắc mình còn cơ hội đợi đến lúc bộ hỉ phục kia hoàn thành hay không.
Đường Lê không mảy may nghi ngờ, gật đầu lôi bộ hỉ phục ra, vòng ra sau bình phong thay đồ.
Bộ váy vừa vặn ôm khít cơ thể nàng, tuy lộng lẫy kiêu sa nhưng không hề rườm rà nặng nề, lại càng tôn lên vòng eo thon thả của nàng.
Nàng ngắm nhìn hình bóng mình trong gương đồng, cảm thấy còn thiếu thiếu chút gì đó, bèn vớ lấy hộp phấn son trên bàn trang điểm, thoa chút son đỏ lên môi.
Khi bước ra khỏi tấm bình phong, nàng cảm nhận rõ ánh mắt Tạ Thanh Tuyệt dán c.h.ặ.t vào mình, như thể bị hút hồn.
Nàng mỉm cười hỏi: "Đẹp không chàng?"
Tạ Thanh Tuyệt như kẻ mất hồn, chẳng nghe lọt tai lời nàng hỏi.
Thái độ sững sờ của chàng khiến Đường Lê hiểu rằng câu trả lời chắc chắn là "rất đẹp", nụ cười trên môi nàng càng rạng rỡ hơn.
Nàng bước đến trước mặt chàng, nắm lấy tay chàng, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn chủ nhân."
Vừa dứt lời, Tạ Thanh Tuyệt đã cúi xuống, phủ lên đôi môi đỏ mọng của nàng một nụ hôn nồng nàn.
Một nụ hôn dài và mãnh liệt, gói ghém trọn vẹn tình yêu sâu đậm, da diết.
Chàng chưa từng buông lời yêu nàng, nhưng mọi hành động, cử chỉ của chàng đều chất chứa chân tình sâu nặng.
Đường Lê nghe được giọng nói trầm ấm, dịu dàng của chàng thì thầm bên tai, khiến tim nàng thắt lại, sống mũi cay xè.
Chàng nói:
"A Lê, nàng đã khoác lên người bộ hỉ phục do chính tay ta may."
"Kiếp này, coi như nàng đã gả cho ta rồi."
◎ Thương sinh không xứng với nàng ◎
Đường Lê siết c.h.ặ.t vạt váy đỏ rực trong tay, đôi mắt không ngừng run rẩy.
Dường như nàng đã nhận ra điều gì đó. Thẫn thờ hồi lâu, nàng mới khó nhọc thốt lên một câu: “Cái gì gọi là... đã từng gả?”
Tạ Thanh Tuyệt chỉ mỉm cười nhạt, đưa tay v**t v* mái tóc nàng.
Đến lúc này, Đường Lê mới sực nhớ ra, vào dịp Tết năm nay, nàng từng thủ thỉ với Tạ Thanh Tuyệt rằng, từ nay về sau, năm nào nàng cũng sẽ đón Tết cùng chàng.
Nhưng lúc đó, chàng đã chọn cách im lặng.
Nàng tự hỏi, phải chăng giữa hai người sẽ chẳng còn cái gọi là "năm sau" nữa?
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Thực ra, trong thâm tâm, nàng lờ mờ đoán được lý do vì sao dạo gần đây Tạ Thanh Tuyệt liên tục vắng nhà.
Nàng cũng biết, chàng cố tình giấu giếm là vì không muốn nàng phải chịu áp lực, không muốn nàng phải đau lòng.
Chàng đã dốc cạn tâm sức để dệt nên một viễn cảnh thái bình êm ả cho nàng. Một kẻ vốn dĩ lạnh lùng, tàn nhẫn như chàng, lại dành trọn vẹn mọi sự dịu dàng và thiện lương cho duy nhất một mình nàng.
Một năm trước, cuộc nổi loạn của Yêu tộc do kiếm linh Lăng Vi cầm đầu tuy đã bị dập tắt, nhưng mầm mống chiến tranh thì vẫn còn đó.
Những tổn thất nặng nề mà Lăng Vi gây ra cho Tiên giới đã đẩy nỗi khiếp sợ và lòng căm thù kiếm linh của mọi người lên đến đỉnh điểm. Các tông chủ, trưởng lão của các đại môn phái đã đồng loạt dâng sớ, công khai yêu cầu Tiên Tôn Tạ Thanh Tuyệt phải đích thân phế truất kiếm linh cuối cùng còn sót lại trên thế gian này - Ly Tình - ngay trước bàn dân thiên hạ.
Thế nhưng, Tạ Thanh Tuyệt đã thẳng tay xé nát bức liên danh trạng ấy thành trăm mảnh ngay trước mắt quần tiên.
Vốn dĩ, việc chàng giẫm đạp lên xương m.á.u người khác để đoạt lấy ngôi vị Tiên Tôn đã khiến nhiều kẻ bằng mặt không bằng lòng. Nay sự bất mãn đối với sự cai trị độc đoán, sắt m.á.u của chàng lại càng dâng cao. Chỉ là trước kia, do e dè sự áp bức của chàng, chẳng ai dám ho he nửa lời.
Giờ đây, chàng lại ngang nhiên đi ngược lại ý nguyện của thiên hạ, công khai bao che cho kẻ mà trong mắt mọi người là mầm mống tai họa cần phải diệt trừ. Thậm chí, chàng còn thẳng tay hạ sát toàn bộ ba mươi ba vị tông chủ đứng đầu danh sách liên danh.
Hành động này của chàng chẳng khác nào châm mồi lửa vào đống rơm khô, làm bùng cháy ngọn lửa căm phẫn và ý chí phản kháng đã tích tụ từ lâu trong lòng Tiên giới.
Khói lửa chiến tranh nhanh ch.óng lan rộng khắp các môn phái. Tiên giới dưới sự cai trị của Tạ Thanh Tuyệt đang trên đà sụp đổ nhanh ch.óng.
Tất cả những biến cố kinh thiên động địa này, mãi đến khoảnh khắc sự việc bùng nổ trước đại điện ngày hôm ấy, Đường Lê mới bàng hoàng nhận ra.
Lúc đó, nàng đang ngồi xổm ở hậu viện, thảnh thơi xem Tuyết Đoàn ăn trưa. Bỗng một tiên hầu nữ hớt hải chạy tới báo tin, Tạ Thanh Tuyệt đang gi·ết người ở tiền điện, tình hình trong đại điện vô cùng hỗn loạn.
Bàn tay đang v**t v* đầu Tuyết Đoàn của Đường Lê khựng lại. Nàng vội vàng đứng dậy, theo chân tiên hầu nữ chạy đến tiền điện.
Chân trước còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, nàng đã thấy một t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u bị khiêng ra từ trong điện, cái c·hết vô cùng thê t.h.ả.m.
Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản DiệnTác giả: Thu Phong Nhược SơTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐường Lê xuyên thành một thanh kiếm. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại là bội kiếm của nam phụ phản diện trong một cuốn truyện tiên hiệp bi đát. Lúc này, lấy mắt cá chân làm tâm, toàn bộ cơ thể làm bán kính, đầu nàng vạch ra một đường vòng cung nhanh như chớp. Cổ nàng mềm mại nhưng lại thẳng tắp đón nhận mũi kiếm đang xé gió lao tới, phát ra âm thanh va chạm ch.ói tai của binh khí sắc bén. Ngay sau đó, cơ thể nàng lại không chịu sự khống chế mà ngoặt lên phía trên. Lần này, chính đầu nàng lại cứng rắn c.h.é.m nát thanh kiếm đối diện thành hai nửa. Hai đoạn kiếm gãy xoay vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi loảng xoảng xuống đất. Đường Lê dở khóc dở cười nhìn chủ nhân của thanh kiếm gãy đối diện ngã gục. Thiếu niên vận y phục đen, trạc mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, dung mạo vô cùng tuấn tú. Thiếu niên áo đen đang bị nàng đ.á.n.h cho tơi bời này, chính là nam chính Yến Vân Thương – giai đoạn đầu thì thê t.h.ả.m, về sau thì mạnh mẽ vô song, ngạo nghễ đội… Tạ Thanh Tuyệt khẽ rũ mi: "Cứ mặc thử trước đi, ta muốn ngắm." Bởi lẽ chàng chẳng dám chắc mình còn cơ hội đợi đến lúc bộ hỉ phục kia hoàn thành hay không. Đường Lê không mảy may nghi ngờ, gật đầu lôi bộ hỉ phục ra, vòng ra sau bình phong thay đồ. Bộ váy vừa vặn ôm khít cơ thể nàng, tuy lộng lẫy kiêu sa nhưng không hề rườm rà nặng nề, lại càng tôn lên vòng eo thon thả của nàng. Nàng ngắm nhìn hình bóng mình trong gương đồng, cảm thấy còn thiếu thiếu chút gì đó, bèn vớ lấy hộp phấn son trên bàn trang điểm, thoa chút son đỏ lên môi. Khi bước ra khỏi tấm bình phong, nàng cảm nhận rõ ánh mắt Tạ Thanh Tuyệt dán c.h.ặ.t vào mình, như thể bị hút hồn. Nàng mỉm cười hỏi: "Đẹp không chàng?" Tạ Thanh Tuyệt như kẻ mất hồn, chẳng nghe lọt tai lời nàng hỏi. Thái độ sững sờ của chàng khiến Đường Lê hiểu rằng câu trả lời chắc chắn là "rất đẹp", nụ cười trên môi nàng càng rạng rỡ hơn. Nàng bước đến trước mặt chàng, nắm lấy tay chàng, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn chủ nhân." Vừa dứt lời, Tạ Thanh Tuyệt đã cúi xuống, phủ lên đôi môi đỏ mọng của nàng một nụ hôn nồng nàn. Một nụ hôn dài và mãnh liệt, gói ghém trọn vẹn tình yêu sâu đậm, da diết. Chàng chưa từng buông lời yêu nàng, nhưng mọi hành động, cử chỉ của chàng đều chất chứa chân tình sâu nặng. Đường Lê nghe được giọng nói trầm ấm, dịu dàng của chàng thì thầm bên tai, khiến tim nàng thắt lại, sống mũi cay xè. Chàng nói: "A Lê, nàng đã khoác lên người bộ hỉ phục do chính tay ta may." "Kiếp này, coi như nàng đã gả cho ta rồi." ◎ Thương sinh không xứng với nàng ◎ Đường Lê siết c.h.ặ.t vạt váy đỏ rực trong tay, đôi mắt không ngừng run rẩy. Dường như nàng đã nhận ra điều gì đó. Thẫn thờ hồi lâu, nàng mới khó nhọc thốt lên một câu: “Cái gì gọi là... đã từng gả?” Tạ Thanh Tuyệt chỉ mỉm cười nhạt, đưa tay v**t v* mái tóc nàng. Đến lúc này, Đường Lê mới sực nhớ ra, vào dịp Tết năm nay, nàng từng thủ thỉ với Tạ Thanh Tuyệt rằng, từ nay về sau, năm nào nàng cũng sẽ đón Tết cùng chàng. Nhưng lúc đó, chàng đã chọn cách im lặng. Nàng tự hỏi, phải chăng giữa hai người sẽ chẳng còn cái gọi là "năm sau" nữa? Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.Thực ra, trong thâm tâm, nàng lờ mờ đoán được lý do vì sao dạo gần đây Tạ Thanh Tuyệt liên tục vắng nhà. Nàng cũng biết, chàng cố tình giấu giếm là vì không muốn nàng phải chịu áp lực, không muốn nàng phải đau lòng. Chàng đã dốc cạn tâm sức để dệt nên một viễn cảnh thái bình êm ả cho nàng. Một kẻ vốn dĩ lạnh lùng, tàn nhẫn như chàng, lại dành trọn vẹn mọi sự dịu dàng và thiện lương cho duy nhất một mình nàng. Một năm trước, cuộc nổi loạn của Yêu tộc do kiếm linh Lăng Vi cầm đầu tuy đã bị dập tắt, nhưng mầm mống chiến tranh thì vẫn còn đó. Những tổn thất nặng nề mà Lăng Vi gây ra cho Tiên giới đã đẩy nỗi khiếp sợ và lòng căm thù kiếm linh của mọi người lên đến đỉnh điểm. Các tông chủ, trưởng lão của các đại môn phái đã đồng loạt dâng sớ, công khai yêu cầu Tiên Tôn Tạ Thanh Tuyệt phải đích thân phế truất kiếm linh cuối cùng còn sót lại trên thế gian này - Ly Tình - ngay trước bàn dân thiên hạ. Thế nhưng, Tạ Thanh Tuyệt đã thẳng tay xé nát bức liên danh trạng ấy thành trăm mảnh ngay trước mắt quần tiên. Vốn dĩ, việc chàng giẫm đạp lên xương m.á.u người khác để đoạt lấy ngôi vị Tiên Tôn đã khiến nhiều kẻ bằng mặt không bằng lòng. Nay sự bất mãn đối với sự cai trị độc đoán, sắt m.á.u của chàng lại càng dâng cao. Chỉ là trước kia, do e dè sự áp bức của chàng, chẳng ai dám ho he nửa lời. Giờ đây, chàng lại ngang nhiên đi ngược lại ý nguyện của thiên hạ, công khai bao che cho kẻ mà trong mắt mọi người là mầm mống tai họa cần phải diệt trừ. Thậm chí, chàng còn thẳng tay hạ sát toàn bộ ba mươi ba vị tông chủ đứng đầu danh sách liên danh. Hành động này của chàng chẳng khác nào châm mồi lửa vào đống rơm khô, làm bùng cháy ngọn lửa căm phẫn và ý chí phản kháng đã tích tụ từ lâu trong lòng Tiên giới. Khói lửa chiến tranh nhanh ch.óng lan rộng khắp các môn phái. Tiên giới dưới sự cai trị của Tạ Thanh Tuyệt đang trên đà sụp đổ nhanh ch.óng. Tất cả những biến cố kinh thiên động địa này, mãi đến khoảnh khắc sự việc bùng nổ trước đại điện ngày hôm ấy, Đường Lê mới bàng hoàng nhận ra. Lúc đó, nàng đang ngồi xổm ở hậu viện, thảnh thơi xem Tuyết Đoàn ăn trưa. Bỗng một tiên hầu nữ hớt hải chạy tới báo tin, Tạ Thanh Tuyệt đang gi·ết người ở tiền điện, tình hình trong đại điện vô cùng hỗn loạn. Bàn tay đang v**t v* đầu Tuyết Đoàn của Đường Lê khựng lại. Nàng vội vàng đứng dậy, theo chân tiên hầu nữ chạy đến tiền điện. Chân trước còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, nàng đã thấy một t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u bị khiêng ra từ trong điện, cái c·hết vô cùng thê t.h.ả.m.