Tác giả:

1 Những dòng bình luận trước mắt vẫn đang nhấp nháy, nhưng tôi không còn tâm trí để nhìn nữa. Tôi cúi đầu nắm chặt vạt áo mình, không chớp mắt nhìn đứa trẻ trước mặt. Thấy tôi không nói gì, cậu bé mím môi, tưởng rằng mình trả chưa đủ tiền. Trẻ con không có khái niệm về con số, con sư tử nhỏ mở miệng lớn: “Một triệu không đủ, vậy một trăm triệu được không?” Đây có lẽ là con số lớn nhất mà cái đầu nhỏ của cậu bé có thể nghĩ ra. Trong bình luận có người đang kêu lên. “Không phải chứ, chỗ nào giống mẹ cậu vậy? Người qua đường này còn chẳng giống bằng một phần mười người lần trước cậu bắt nữa.” “Đứa nhỏ chắc là bệnh quá nên vơ đại rồi, thấy phụ nữ nào cũng tưởng là mẹ mình phải không.” “Tiểu Bảo, mẹ thật của cậu đến rồi! Bây giờ cậu nên ngồi xe sang đến sảnh tiệc, chứ không phải đứng ven đường lãng phí thời gian với một người giao đồ ăn!” “Chờ mong thời gian nam nữ chính nuôi con~” Đứa trẻ đặt cặp sách xuống đất, cúi đầu lục lọi một hồi, lôi ra cả một đống thẻ ngân hàng. Cậu bé nâng những…

Truyện chữ