Tác giả:

1. Phụ thân ta là Thừa Ân Công lừng danh thiên hạ. Nghe danh thì tôn quý, nhưng nói trắng ra, chẳng qua cũng là ngoại thích dựa vào váy áo nữ nhân mà bước lên địa vị cao. Chỉ là nhà ta có chỗ khác biệt. Khác ở đâu? Khác ở chỗ — đặc biệt giỏi dựa vào quan hệ thông gia. Đến đời phụ thân ta, nhà họ Đậu đã truyền bốn đời Thừa Ân Công. Người ta bốn đời tam công, nhà ta lại bốn đời tứ công. Nhưng vị Thừa Ân Công đời thứ tư này cũng có nỗi lo riêng. Nỗi lo của phụ thân ta chính là — ông chỉ có hai nữ nhi. Bình thường thì chuyện ấy chẳng đáng kể. Nhưng nay thế cục rối ren. Quần hùng nổi dậy, chư hầu tranh bá, chỉ có hai nữ nhi thì làm sao đủ cho phụ thân ta xoay xở, tính toán? Huống hồ trưởng nữ mà ông tự hào nhất đã sớm được hoàng đế ban hôn cho Thái t.ử. Dù triều đình có suy yếu đến đâu, cũng vẫn là cỗ thế lực không thể xem thường. Phụ thân ta trong lòng dẫu không muốn, cũng không dám trái ý. Nữ nhi đến tuổi gả chồng của nhà họ Đậu thoáng chốc chỉ còn lại một mình ta. Phụ thân ta vì hôn sự…

Truyện chữ