1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá…
Chương 4
Còn Thương Hương Quýt - Adam. ccTác giả: Adam. ccTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá… 4.Ngày làm lễ truy điệu có rất nhiều người đến.Đồng đội của anh, lãnh đạo của anh, còn có cha mẹ ở quê.Tôi đứng ở phía sau đám đông, từ xa xa nhìn tấm ảnh của anh. Anh mặc quân phục, khuôn mặt nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng vào ống kính.Không phải dáng vẻ khi anh cười. Anh cười lên, mắt cong cong, rất đẹp.Tôi nhìn rất lâu.Sau đó, một bà cụ đi tới trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi: “Con là Lâm Mặc phải không?”“Dạ phải.”“Bác là mẹ của Chu Mục Dã. Nó hay nhắc đến con lắm.”Tôi không biết phải nói gì.Bà lấy từ trong túi ra một thứ, đưa cho tôi.Một lá thư. Trên phong bì viết tên tôi.Chữ tôi nhận ra, là của anh. Chữ anh không đẹp, xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng từng nét đều rất cẩn thận.“Nó viết trước khi đi,” bà nói, “Dặn nếu nó không về, nhất định phải chuyển cho con.”Tôi nhận lấy, tay run rẩy.“Nó luôn nói có lỗi con,” bà nói, “nói để con đợi quá nhiều lần, nói xuất ngũ rồi nhất định sẽ bù đắp cho con.”Tôi nói không nên lời.Bà vỗ nhẹ tay tôi, rời đi.Tôi đứng đó, mở thư.“Lâm Mặc:Thấy chữ như gặp người.Lúc viết lá thư này, anh sắp đi chống lũ rồi. Không biết có thể trở về hay không, nên viết trước một lá thư. Nếu lỡ như không về được, sẽ có người thay anh đưa cho em.3 năm bên nhau, anh đã để em chờ quá nhiều lần. Sinh nhật em anh không đến kịp, em ốm anh không chăm được, em tăng ca đến 3 giờ sáng, anh cũng không thể đến đón em. Mỗi lần em nói “quen rồi”, trong lòng anh đều cực kỳ khó chịu.Anh biết em chưa từng trách anh. Nhưng em càng không trách, anh càng thấy có lỗi.Anh vẫn luôn nghĩ, đợi anh xuất ngũ rồi, nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt. Ngày nào cũng ở bên em. Em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng. Em muốn ăn gì, anh sẽ nấu cho em.Em trực đêm về, anh sẽ đứng ở cửa chờ em. Ngày mưa anh đi đón em, ngày nắng anh cũng đi đón em. Dù sao anh cũng có rất nhiều thời gian.Nhưng anh không đợi được đến ngày xuất ngũ.Nếu em nhận được lá thư này, nghĩa là anh không về nữa.Lâm Mặc, đừng trách anh.Anh là quân nhân. Ngày khoác lên bộ quân phục này, anh đã biết sẽ có một ngày như vậy. Nhưng anh chưa từng hối hận. Chỉ là có lỗi với em vì để em chờ lâu như vậy, cuối cùng vẫn không đợi được.Em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Hôm đồng đội anh bị thương, anh đứng ngoài phòng cấp cứu, nhìn em chạy ra, tay đầy máu, nhưng mắt rất sáng. Khi đó anh đã nghĩ, bác sĩ này thật giỏi.Sau đó anh đi đưa quýt cho em… thật ra chỉ là muốn nhìn em thêm vài lần.Anh không biết em thích gì, hỏi rất nhiều người. Có người nói thích táo, có người nói thích sữa, anh mua hết. Thật ra anh chỉ muốn tìm một lý do để gặp em thêm nhiều lần nữa.Hôm đó em hỏi anh rốt cuộc muốn làm gì. Anh nói anh muốn gặp em nhiều hơn. Đó là câu thật lòng nhất mà cả đời này anh từng nói.Lâm Mặc, đừng đợi anh nữa.Tìm một người tốt mà lấy. Để anh ấy bầu bạn cùng em, đón em tan làm, mua cho em những thứ em thích. Em phải ăn uống tử tế, ngủ đủ giấc, đừng thức khuya mãi. Khi trực đêm thì mặc ấm một chút, khoa cấp cứu lạnh.Anh không còn ở đây, em phải tự chăm sóc mình thật tốt.Chu Mục Dã.”Tôi gấp lá thư lại, nhét vào túi.Bước ra khỏi linh đường, bên ngoài nắng rất gắt, chói đến mức không mở nổi mắt. Tôi đứng đó thật lâu.Sau đó tôi quay lại bệnh viện, tiếp tục làm việc.
4.
Ngày làm lễ truy điệu có rất nhiều người đến.
Đồng đội của anh, lãnh đạo của anh, còn có cha mẹ ở quê.
Tôi đứng ở phía sau đám đông, từ xa xa nhìn tấm ảnh của anh. Anh mặc quân phục, khuôn mặt nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng vào ống kính.
Không phải dáng vẻ khi anh cười. Anh cười lên, mắt cong cong, rất đẹp.
Tôi nhìn rất lâu.
Sau đó, một bà cụ đi tới trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi: “Con là Lâm Mặc phải không?”
“Dạ phải.”
“Bác là mẹ của Chu Mục Dã. Nó hay nhắc đến con lắm.”
Tôi không biết phải nói gì.
Bà lấy từ trong túi ra một thứ, đưa cho tôi.
Một lá thư. Trên phong bì viết tên tôi.
Chữ tôi nhận ra, là của anh. Chữ anh không đẹp, xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng từng nét đều rất cẩn thận.
“Nó viết trước khi đi,” bà nói, “Dặn nếu nó không về, nhất định phải chuyển cho con.”
Tôi nhận lấy, tay run rẩy.
“Nó luôn nói có lỗi con,” bà nói, “nói để con đợi quá nhiều lần, nói xuất ngũ rồi nhất định sẽ bù đắp cho con.”
Tôi nói không nên lời.
Bà vỗ nhẹ tay tôi, rời đi.
Tôi đứng đó, mở thư.
“Lâm Mặc:
Thấy chữ như gặp người.
Lúc viết lá thư này, anh sắp đi chống lũ rồi. Không biết có thể trở về hay không, nên viết trước một lá thư. Nếu lỡ như không về được, sẽ có người thay anh đưa cho em.
3 năm bên nhau, anh đã để em chờ quá nhiều lần. Sinh nhật em anh không đến kịp, em ốm anh không chăm được, em tăng ca đến 3 giờ sáng, anh cũng không thể đến đón em. Mỗi lần em nói “quen rồi”, trong lòng anh đều cực kỳ khó chịu.
Anh biết em chưa từng trách anh. Nhưng em càng không trách, anh càng thấy có lỗi.
Anh vẫn luôn nghĩ, đợi anh xuất ngũ rồi, nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt. Ngày nào cũng ở bên em. Em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng. Em muốn ăn gì, anh sẽ nấu cho em.
Em trực đêm về, anh sẽ đứng ở cửa chờ em. Ngày mưa anh đi đón em, ngày nắng anh cũng đi đón em. Dù sao anh cũng có rất nhiều thời gian.
Nhưng anh không đợi được đến ngày xuất ngũ.
Nếu em nhận được lá thư này, nghĩa là anh không về nữa.
Lâm Mặc, đừng trách anh.
Anh là quân nhân. Ngày khoác lên bộ quân phục này, anh đã biết sẽ có một ngày như vậy. Nhưng anh chưa từng hối hận. Chỉ là có lỗi với em vì để em chờ lâu như vậy, cuối cùng vẫn không đợi được.
Em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Hôm đồng đội anh bị thương, anh đứng ngoài phòng cấp cứu, nhìn em chạy ra, tay đầy máu, nhưng mắt rất sáng. Khi đó anh đã nghĩ, bác sĩ này thật giỏi.
Sau đó anh đi đưa quýt cho em… thật ra chỉ là muốn nhìn em thêm vài lần.
Anh không biết em thích gì, hỏi rất nhiều người. Có người nói thích táo, có người nói thích sữa, anh mua hết. Thật ra anh chỉ muốn tìm một lý do để gặp em thêm nhiều lần nữa.
Hôm đó em hỏi anh rốt cuộc muốn làm gì. Anh nói anh muốn gặp em nhiều hơn. Đó là câu thật lòng nhất mà cả đời này anh từng nói.
Lâm Mặc, đừng đợi anh nữa.
Tìm một người tốt mà lấy. Để anh ấy bầu bạn cùng em, đón em tan làm, mua cho em những thứ em thích. Em phải ăn uống tử tế, ngủ đủ giấc, đừng thức khuya mãi. Khi trực đêm thì mặc ấm một chút, khoa cấp cứu lạnh.
Anh không còn ở đây, em phải tự chăm sóc mình thật tốt.
Chu Mục Dã.”
Tôi gấp lá thư lại, nhét vào túi.
Bước ra khỏi linh đường, bên ngoài nắng rất gắt, chói đến mức không mở nổi mắt. Tôi đứng đó thật lâu.
Sau đó tôi quay lại bệnh viện, tiếp tục làm việc.
Còn Thương Hương Quýt - Adam. ccTác giả: Adam. ccTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá… 4.Ngày làm lễ truy điệu có rất nhiều người đến.Đồng đội của anh, lãnh đạo của anh, còn có cha mẹ ở quê.Tôi đứng ở phía sau đám đông, từ xa xa nhìn tấm ảnh của anh. Anh mặc quân phục, khuôn mặt nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng vào ống kính.Không phải dáng vẻ khi anh cười. Anh cười lên, mắt cong cong, rất đẹp.Tôi nhìn rất lâu.Sau đó, một bà cụ đi tới trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi: “Con là Lâm Mặc phải không?”“Dạ phải.”“Bác là mẹ của Chu Mục Dã. Nó hay nhắc đến con lắm.”Tôi không biết phải nói gì.Bà lấy từ trong túi ra một thứ, đưa cho tôi.Một lá thư. Trên phong bì viết tên tôi.Chữ tôi nhận ra, là của anh. Chữ anh không đẹp, xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng từng nét đều rất cẩn thận.“Nó viết trước khi đi,” bà nói, “Dặn nếu nó không về, nhất định phải chuyển cho con.”Tôi nhận lấy, tay run rẩy.“Nó luôn nói có lỗi con,” bà nói, “nói để con đợi quá nhiều lần, nói xuất ngũ rồi nhất định sẽ bù đắp cho con.”Tôi nói không nên lời.Bà vỗ nhẹ tay tôi, rời đi.Tôi đứng đó, mở thư.“Lâm Mặc:Thấy chữ như gặp người.Lúc viết lá thư này, anh sắp đi chống lũ rồi. Không biết có thể trở về hay không, nên viết trước một lá thư. Nếu lỡ như không về được, sẽ có người thay anh đưa cho em.3 năm bên nhau, anh đã để em chờ quá nhiều lần. Sinh nhật em anh không đến kịp, em ốm anh không chăm được, em tăng ca đến 3 giờ sáng, anh cũng không thể đến đón em. Mỗi lần em nói “quen rồi”, trong lòng anh đều cực kỳ khó chịu.Anh biết em chưa từng trách anh. Nhưng em càng không trách, anh càng thấy có lỗi.Anh vẫn luôn nghĩ, đợi anh xuất ngũ rồi, nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt. Ngày nào cũng ở bên em. Em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng. Em muốn ăn gì, anh sẽ nấu cho em.Em trực đêm về, anh sẽ đứng ở cửa chờ em. Ngày mưa anh đi đón em, ngày nắng anh cũng đi đón em. Dù sao anh cũng có rất nhiều thời gian.Nhưng anh không đợi được đến ngày xuất ngũ.Nếu em nhận được lá thư này, nghĩa là anh không về nữa.Lâm Mặc, đừng trách anh.Anh là quân nhân. Ngày khoác lên bộ quân phục này, anh đã biết sẽ có một ngày như vậy. Nhưng anh chưa từng hối hận. Chỉ là có lỗi với em vì để em chờ lâu như vậy, cuối cùng vẫn không đợi được.Em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Hôm đồng đội anh bị thương, anh đứng ngoài phòng cấp cứu, nhìn em chạy ra, tay đầy máu, nhưng mắt rất sáng. Khi đó anh đã nghĩ, bác sĩ này thật giỏi.Sau đó anh đi đưa quýt cho em… thật ra chỉ là muốn nhìn em thêm vài lần.Anh không biết em thích gì, hỏi rất nhiều người. Có người nói thích táo, có người nói thích sữa, anh mua hết. Thật ra anh chỉ muốn tìm một lý do để gặp em thêm nhiều lần nữa.Hôm đó em hỏi anh rốt cuộc muốn làm gì. Anh nói anh muốn gặp em nhiều hơn. Đó là câu thật lòng nhất mà cả đời này anh từng nói.Lâm Mặc, đừng đợi anh nữa.Tìm một người tốt mà lấy. Để anh ấy bầu bạn cùng em, đón em tan làm, mua cho em những thứ em thích. Em phải ăn uống tử tế, ngủ đủ giấc, đừng thức khuya mãi. Khi trực đêm thì mặc ấm một chút, khoa cấp cứu lạnh.Anh không còn ở đây, em phải tự chăm sóc mình thật tốt.Chu Mục Dã.”Tôi gấp lá thư lại, nhét vào túi.Bước ra khỏi linh đường, bên ngoài nắng rất gắt, chói đến mức không mở nổi mắt. Tôi đứng đó thật lâu.Sau đó tôi quay lại bệnh viện, tiếp tục làm việc.