Tác giả:

1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá…

Truyện chữ