Tác giả:

1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá…

Chương 6

Còn Thương Hương Quýt - Adam. ccTác giả: Adam. ccTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá… 6.Hôm nay tôi trực đêm.Khoa cấp cứu vẫn bận rộn như vậy. Bệnh nhân vẫn nhiều như vậy.Hơn 9 giờ tối, đưa tới một ca tai nạn giao thông, người đầy máu, giống hệt 3 năm trước.Tôi chạy theo cáng, tay ấn lên ngực người bệnh. Máu từ kẽ tay tôi trào ra, ấm nóng, dấp dính.Đẩy vào phòng cấp cứu, lúc tôi đi ra, có một người lính đứng ở cửa.Cậu ấy mặc quân phục rằn ri, tầm 23 - 24 tuổi, mặt tràn ngập lo lắng. Thấy tôi liền hỏi: “Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?”“Đang cấp cứu,” tôi nói.Cậu ấy đứng đó, dựa tường, không nhúc nhích.Tôi nhìn cậu ấy một cái, rồi tiếp tục viết bệnh án.Viết được một lúc, khóe mắt thấy cậu ấy cử động. Cậu ấy đi tới trước quầy điều dưỡng, đứng đó.Tôi ngẩng lên.“Bác sĩ,” cậu ấy nói, “anh ấy là đồng đội của tôi.”Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, đầy tơ máu, vành mắt hơi đỏ, nhưng vẫn cố chịu đựng.Tôi nhớ 3 năm trước, cũng có một người đứng ở đây, nói câu giống hệt như vậy.Tôi đứng dậy, đi tới trước mặt cậu ấy.Tôi nói: “Sẽ không sao đâu.”Cậu ấy sửng sốt, rồi gật đầu.2 giờ sáng, cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ mổ chính bước ra, tháo khẩu trang, nói người bệnh đã qua cơn nguy hiểm.Tôi đi báo cho cậu ấy.Cậu ấy đứng ở cửa, nghe xong câu đó, cả người bỗng mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất, ôm đầu. Vai run lên từng hồi.Tôi không nói gì, chỉ đứng đó nhìn.Một lúc sau, cậu ấy đứng dậy, lau mặt, nói: “Cảm ơn bác sĩ.”Sau đó rời đi.Tôi đứng ở cửa, nhìn bóng lưng cậu ấy biến mất trong đêm.Cậu ấy đi rất xa, rồi bỗng dừng lại.Quay đầu nhìn. Chỉ một cái nhìn.Rồi lại rời đi.Tôi đứng đó, nhìn cánh cửa trống không.Bên ngoài nổi gió. Lá cây bị thổi xào xạc. Đèn khoa cấp cứu vẫn sáng, sáng trắng hành lang.Tôi quay người, trở về quầy điều dưỡng. Ngồi xuống, tiếp tục viết bệnh án.Viết được một lúc, tôi bỗng dừng lại.Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi, mở lại tấm hình đó.Mặt cười màu vàng. Mắt cong thành hai đường.Tôi nhìn rất lâu.Cất điện thoại đi, tiếp tục viết bệnh án.Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.Tôi viết xong bệnh án cuối cùng, ngẩng đầu, nhìn ra ngoài.Bầu trời xanh xám dần sáng lên. Đèn đường vẫn chưa tắt, ánh vàng cam rọi xuống con phố vắng. Có lao công đang quét rác, tiếng chổi sột soạt rất nhẹ.Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.Phía chân trời đã lấp ló một màu hồng. Mặt trời sắp lên.Tôi đưa tay vào túi, chạm vào lá thư.Giấy đã hơi nhàu, mép sờn đi, nếp gấp sắp rách. Tôi lần theo những nếp gấp ấy, như thể còn nghe được tiếng bút anh lướt trên giấy.Anh nói: “Lâm Mặc, đừng đợi anh nữa.”Tôi đứng đó, nhìn vệt đỏ nơi chân trời.Mặt trời dần dần lên cao, chiếu sáng cả con phố. Ánh nắng ấm áp rơi trên mặt tôi.Tôi nheo nheo mắt.Nhớ đến hôm ở quán lẩu, anh cũng nhìn tôi như vậy, mắt rất sáng, nói “Tôi muốn gặp em nhiều hơn.”Tôi đứng đó, đứng yên rất lâu.Sau đó lại quay người, trở lại quầy điều dưỡng, cởi áo blouse, treo lên.Thay quần áo, đi ra ngoài.Đến cửa, tôi dừng lại, quay đầu nhìn.Chiếc ghế dài trống không.Đèn khoa cấp cứu vẫn sáng.Hành lang không một bóng người.Tôi quay người, bước ra.Bên ngoài, mặt trời đã lên. Ánh nắng ấm áp phủ lên người.Tôi đứng ở cửa, hít một hơi sâu. Đi về phía trước.Đến trạm xe buýt, đứng đợi xe.Bên cạnh có một cô gái cũng đang đợi, cúi đầu lướt điện thoại. Đột nhiên cô ấy cười mắt cong cong.Tôi nhìn cô ấy, sững sờ.Cô ấy ngẩng đầu, thấy tôi nhìn, hơi ngại ngùng, lại cúi xuống.Xe đến. Tôi lên xe, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ.Xe lăn bánh. Cảnh vật bên ngoài lùi dần, cây lùi lại, nhà lùi lại, người ở trạm cũng lùi lại.Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt.Bên tai như vang lên giọng anh: “Ngọt lắm.”Tôi mở mắt, nhìn ra ngoài.Ánh nắng chiếu vào, rơi trên tay tôi.Tay tôi đặt trên đầu gối, trống không, không cầm gì cả.Tôi nghĩ một chút, rồi lấy điện thoại ra, mở khung chat đó.Tin cuối cùng vẫn là cái mặt cười.Màu vàng. Mắt cong thành hai đường.Tôi nhìn rất lâu.Rồi cất điện thoại đi, tiếp tục nhìn ra ngoài.Xe chạy về phía trước, dừng từng trạm.Có người lên, có người xuống. Trong xe dần đông lên, có người đứng, có người ngồi, có người gọi điện, có người ngủ.Còn tôi, cứ tựa bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.Nhìn cây, nhìn nhà, nhìn bầu trời.Trời rất xanh, xanh như vừa được gột rửa.Tôi nhớ anh rất thích thời tiết thế này.Anh nói, thời tiết như vậy thích hợp nhất để huấn luyện, không lạnh, không nóng, chạy rất dễ chịu.Tôi mỉm cười.Xe lại dừng một trạm.Một người bước lên. Mặc quân phục rằn ri, đeo balo rằn ri.Cậu ấy đứng ở cửa, nhìn trong xe, rồi đi xuống phía sau, đứng cạnh tôi, tay nắm lấy tay vịn.Tôi ngẩng đầu, nhìn cậu ấy.Không phải anh.Là một người lính trẻ, tầm ngoài 20 tuổi, trên mặt còn vương nét trẻ thơ. Cậu ấy đứng thẳng tắp, tay nắm lên tay vịn, mắt nhìn ra ngoài.Tôi cúi đầu, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.Xe lại chạy.Ngoài kia vẫn là những hàng cây, những dãy nhà, bầu trời xanh ấy.Tôi tựa vào cửa kính xe, nhắm mắt.Nắng ấm phủ lên mặt.Bỗng nhiên rất muốn ăn quýt.---Hết---

6.

Hôm nay tôi trực đêm.

Khoa cấp cứu vẫn bận rộn như vậy. Bệnh nhân vẫn nhiều như vậy.

Hơn 9 giờ tối, đưa tới một ca tai nạn giao thông, người đầy máu, giống hệt 3 năm trước.

Tôi chạy theo cáng, tay ấn lên ngực người bệnh. Máu từ kẽ tay tôi trào ra, ấm nóng, dấp dính.

Đẩy vào phòng cấp cứu, lúc tôi đi ra, có một người lính đứng ở cửa.

Cậu ấy mặc quân phục rằn ri, tầm 23 - 24 tuổi, mặt tràn ngập lo lắng. Thấy tôi liền hỏi: “Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?”

“Đang cấp cứu,” tôi nói.

Cậu ấy đứng đó, dựa tường, không nhúc nhích.

Tôi nhìn cậu ấy một cái, rồi tiếp tục viết bệnh án.

Viết được một lúc, khóe mắt thấy cậu ấy cử động. Cậu ấy đi tới trước quầy điều dưỡng, đứng đó.

Tôi ngẩng lên.

“Bác sĩ,” cậu ấy nói, “anh ấy là đồng đội của tôi.”

Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, đầy tơ máu, vành mắt hơi đỏ, nhưng vẫn cố chịu đựng.

Tôi nhớ 3 năm trước, cũng có một người đứng ở đây, nói câu giống hệt như vậy.

Tôi đứng dậy, đi tới trước mặt cậu ấy.

Tôi nói: “Sẽ không sao đâu.”

Cậu ấy sửng sốt, rồi gật đầu.

2 giờ sáng, cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ mổ chính bước ra, tháo khẩu trang, nói người bệnh đã qua cơn nguy hiểm.

Tôi đi báo cho cậu ấy.

Cậu ấy đứng ở cửa, nghe xong câu đó, cả người bỗng mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất, ôm đầu. Vai run lên từng hồi.

Tôi không nói gì, chỉ đứng đó nhìn.

Một lúc sau, cậu ấy đứng dậy, lau mặt, nói: “Cảm ơn bác sĩ.”

Sau đó rời đi.

Tôi đứng ở cửa, nhìn bóng lưng cậu ấy biến mất trong đêm.

Cậu ấy đi rất xa, rồi bỗng dừng lại.

Quay đầu nhìn. Chỉ một cái nhìn.

Rồi lại rời đi.

Tôi đứng đó, nhìn cánh cửa trống không.

Bên ngoài nổi gió. Lá cây bị thổi xào xạc. Đèn khoa cấp cứu vẫn sáng, sáng trắng hành lang.

Tôi quay người, trở về quầy điều dưỡng. Ngồi xuống, tiếp tục viết bệnh án.

Viết được một lúc, tôi bỗng dừng lại.

Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi, mở lại tấm hình đó.

Mặt cười màu vàng. Mắt cong thành hai đường.

Tôi nhìn rất lâu.

Cất điện thoại đi, tiếp tục viết bệnh án.

Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.

Tôi viết xong bệnh án cuối cùng, ngẩng đầu, nhìn ra ngoài.

Bầu trời xanh xám dần sáng lên. Đèn đường vẫn chưa tắt, ánh vàng cam rọi xuống con phố vắng. Có lao công đang quét rác, tiếng chổi sột soạt rất nhẹ.

Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

Phía chân trời đã lấp ló một màu hồng. Mặt trời sắp lên.

Tôi đưa tay vào túi, chạm vào lá thư.

Giấy đã hơi nhàu, mép sờn đi, nếp gấp sắp rách. Tôi lần theo những nếp gấp ấy, như thể còn nghe được tiếng bút anh lướt trên giấy.

Anh nói: “Lâm Mặc, đừng đợi anh nữa.”

Tôi đứng đó, nhìn vệt đỏ nơi chân trời.

Mặt trời dần dần lên cao, chiếu sáng cả con phố. Ánh nắng ấm áp rơi trên mặt tôi.

Tôi nheo nheo mắt.

Nhớ đến hôm ở quán lẩu, anh cũng nhìn tôi như vậy, mắt rất sáng, nói “Tôi muốn gặp em nhiều hơn.”

Tôi đứng đó, đứng yên rất lâu.

Sau đó lại quay người, trở lại quầy điều dưỡng, cởi áo blouse, treo lên.

Thay quần áo, đi ra ngoài.

Đến cửa, tôi dừng lại, quay đầu nhìn.

Chiếc ghế dài trống không.

Đèn khoa cấp cứu vẫn sáng.

Hành lang không một bóng người.

Tôi quay người, bước ra.

Bên ngoài, mặt trời đã lên. Ánh nắng ấm áp phủ lên người.

Tôi đứng ở cửa, hít một hơi sâu. Đi về phía trước.

Đến trạm xe buýt, đứng đợi xe.

Bên cạnh có một cô gái cũng đang đợi, cúi đầu lướt điện thoại. Đột nhiên cô ấy cười mắt cong cong.

Tôi nhìn cô ấy, sững sờ.

Cô ấy ngẩng đầu, thấy tôi nhìn, hơi ngại ngùng, lại cúi xuống.

Xe đến. Tôi lên xe, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ.

Xe lăn bánh. Cảnh vật bên ngoài lùi dần, cây lùi lại, nhà lùi lại, người ở trạm cũng lùi lại.

Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt.

Bên tai như vang lên giọng anh: “Ngọt lắm.”

Tôi mở mắt, nhìn ra ngoài.

Ánh nắng chiếu vào, rơi trên tay tôi.

Tay tôi đặt trên đầu gối, trống không, không cầm gì cả.

Tôi nghĩ một chút, rồi lấy điện thoại ra, mở khung chat đó.

Tin cuối cùng vẫn là cái mặt cười.

Màu vàng. Mắt cong thành hai đường.

Tôi nhìn rất lâu.

Rồi cất điện thoại đi, tiếp tục nhìn ra ngoài.

Xe chạy về phía trước, dừng từng trạm.

Có người lên, có người xuống. Trong xe dần đông lên, có người đứng, có người ngồi, có người gọi điện, có người ngủ.

Còn tôi, cứ tựa bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Nhìn cây, nhìn nhà, nhìn bầu trời.

Trời rất xanh, xanh như vừa được gột rửa.

Tôi nhớ anh rất thích thời tiết thế này.

Anh nói, thời tiết như vậy thích hợp nhất để huấn luyện, không lạnh, không nóng, chạy rất dễ chịu.

Tôi mỉm cười.

Xe lại dừng một trạm.

Một người bước lên. Mặc quân phục rằn ri, đeo balo rằn ri.

Cậu ấy đứng ở cửa, nhìn trong xe, rồi đi xuống phía sau, đứng cạnh tôi, tay nắm lấy tay vịn.

Tôi ngẩng đầu, nhìn cậu ấy.

Không phải anh.

Là một người lính trẻ, tầm ngoài 20 tuổi, trên mặt còn vương nét trẻ thơ. Cậu ấy đứng thẳng tắp, tay nắm lên tay vịn, mắt nhìn ra ngoài.

Tôi cúi đầu, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe lại chạy.

Ngoài kia vẫn là những hàng cây, những dãy nhà, bầu trời xanh ấy.

Tôi tựa vào cửa kính xe, nhắm mắt.

Nắng ấm phủ lên mặt.

Bỗng nhiên rất muốn ăn quýt.

---Hết---

Còn Thương Hương Quýt - Adam. ccTác giả: Adam. ccTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược1. Lần đầu tiên tôi gặp Chu Mục Dã là ở hành lang khoa cấp cứu. Đêm đó tôi trực ca đêm, vừa tiễn một ca ngộ độc rượu đi xong, đang dựa ở quầy điều dưỡng viết bệnh án. Đầu hành lang bỗng náo loạn, tiếng cáng lăn rầm rập, tiếng người nhà khóc, tiếng chân chạy của điều dưỡng, tất cả hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn. “Nhường đường! Xin nhường đường!” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh. Mặc quân phục rằn ri, người đầy máu, chạy sát bên chiếc cáng. Một tay anh ấn chặt lên ngực người bị thương, máu từ kẽ ngón tay trào ra, nhuộm đỏ bộ quân phục đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Anh cúi đầu, không thấy rõ mặt, chỉ thấy đường nét nghiêng lạnh lùng cứng rắn, cằm lún phún râu xanh. Cáng được đẩy vào phòng cấp cứu, anh bị chặn lại bên ngoài. Tôi đi tới, hỏi: “Người nhà?” Anh ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh. Tầm 27 - 28 tuổi, mắt rất đen, rất sáng, bên trong đầy tơ máu. Môi khô nứt, rách một đường nhỏ. Anh nhìn tôi, nói: “Đồng đội.” Chỉ 2 chữ, giọng khàn đặc, như đã gọi quá… 6.Hôm nay tôi trực đêm.Khoa cấp cứu vẫn bận rộn như vậy. Bệnh nhân vẫn nhiều như vậy.Hơn 9 giờ tối, đưa tới một ca tai nạn giao thông, người đầy máu, giống hệt 3 năm trước.Tôi chạy theo cáng, tay ấn lên ngực người bệnh. Máu từ kẽ tay tôi trào ra, ấm nóng, dấp dính.Đẩy vào phòng cấp cứu, lúc tôi đi ra, có một người lính đứng ở cửa.Cậu ấy mặc quân phục rằn ri, tầm 23 - 24 tuổi, mặt tràn ngập lo lắng. Thấy tôi liền hỏi: “Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?”“Đang cấp cứu,” tôi nói.Cậu ấy đứng đó, dựa tường, không nhúc nhích.Tôi nhìn cậu ấy một cái, rồi tiếp tục viết bệnh án.Viết được một lúc, khóe mắt thấy cậu ấy cử động. Cậu ấy đi tới trước quầy điều dưỡng, đứng đó.Tôi ngẩng lên.“Bác sĩ,” cậu ấy nói, “anh ấy là đồng đội của tôi.”Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, đầy tơ máu, vành mắt hơi đỏ, nhưng vẫn cố chịu đựng.Tôi nhớ 3 năm trước, cũng có một người đứng ở đây, nói câu giống hệt như vậy.Tôi đứng dậy, đi tới trước mặt cậu ấy.Tôi nói: “Sẽ không sao đâu.”Cậu ấy sửng sốt, rồi gật đầu.2 giờ sáng, cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ mổ chính bước ra, tháo khẩu trang, nói người bệnh đã qua cơn nguy hiểm.Tôi đi báo cho cậu ấy.Cậu ấy đứng ở cửa, nghe xong câu đó, cả người bỗng mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất, ôm đầu. Vai run lên từng hồi.Tôi không nói gì, chỉ đứng đó nhìn.Một lúc sau, cậu ấy đứng dậy, lau mặt, nói: “Cảm ơn bác sĩ.”Sau đó rời đi.Tôi đứng ở cửa, nhìn bóng lưng cậu ấy biến mất trong đêm.Cậu ấy đi rất xa, rồi bỗng dừng lại.Quay đầu nhìn. Chỉ một cái nhìn.Rồi lại rời đi.Tôi đứng đó, nhìn cánh cửa trống không.Bên ngoài nổi gió. Lá cây bị thổi xào xạc. Đèn khoa cấp cứu vẫn sáng, sáng trắng hành lang.Tôi quay người, trở về quầy điều dưỡng. Ngồi xuống, tiếp tục viết bệnh án.Viết được một lúc, tôi bỗng dừng lại.Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi, mở lại tấm hình đó.Mặt cười màu vàng. Mắt cong thành hai đường.Tôi nhìn rất lâu.Cất điện thoại đi, tiếp tục viết bệnh án.Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.Tôi viết xong bệnh án cuối cùng, ngẩng đầu, nhìn ra ngoài.Bầu trời xanh xám dần sáng lên. Đèn đường vẫn chưa tắt, ánh vàng cam rọi xuống con phố vắng. Có lao công đang quét rác, tiếng chổi sột soạt rất nhẹ.Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.Phía chân trời đã lấp ló một màu hồng. Mặt trời sắp lên.Tôi đưa tay vào túi, chạm vào lá thư.Giấy đã hơi nhàu, mép sờn đi, nếp gấp sắp rách. Tôi lần theo những nếp gấp ấy, như thể còn nghe được tiếng bút anh lướt trên giấy.Anh nói: “Lâm Mặc, đừng đợi anh nữa.”Tôi đứng đó, nhìn vệt đỏ nơi chân trời.Mặt trời dần dần lên cao, chiếu sáng cả con phố. Ánh nắng ấm áp rơi trên mặt tôi.Tôi nheo nheo mắt.Nhớ đến hôm ở quán lẩu, anh cũng nhìn tôi như vậy, mắt rất sáng, nói “Tôi muốn gặp em nhiều hơn.”Tôi đứng đó, đứng yên rất lâu.Sau đó lại quay người, trở lại quầy điều dưỡng, cởi áo blouse, treo lên.Thay quần áo, đi ra ngoài.Đến cửa, tôi dừng lại, quay đầu nhìn.Chiếc ghế dài trống không.Đèn khoa cấp cứu vẫn sáng.Hành lang không một bóng người.Tôi quay người, bước ra.Bên ngoài, mặt trời đã lên. Ánh nắng ấm áp phủ lên người.Tôi đứng ở cửa, hít một hơi sâu. Đi về phía trước.Đến trạm xe buýt, đứng đợi xe.Bên cạnh có một cô gái cũng đang đợi, cúi đầu lướt điện thoại. Đột nhiên cô ấy cười mắt cong cong.Tôi nhìn cô ấy, sững sờ.Cô ấy ngẩng đầu, thấy tôi nhìn, hơi ngại ngùng, lại cúi xuống.Xe đến. Tôi lên xe, tìm chỗ ngồi gần cửa sổ.Xe lăn bánh. Cảnh vật bên ngoài lùi dần, cây lùi lại, nhà lùi lại, người ở trạm cũng lùi lại.Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt.Bên tai như vang lên giọng anh: “Ngọt lắm.”Tôi mở mắt, nhìn ra ngoài.Ánh nắng chiếu vào, rơi trên tay tôi.Tay tôi đặt trên đầu gối, trống không, không cầm gì cả.Tôi nghĩ một chút, rồi lấy điện thoại ra, mở khung chat đó.Tin cuối cùng vẫn là cái mặt cười.Màu vàng. Mắt cong thành hai đường.Tôi nhìn rất lâu.Rồi cất điện thoại đi, tiếp tục nhìn ra ngoài.Xe chạy về phía trước, dừng từng trạm.Có người lên, có người xuống. Trong xe dần đông lên, có người đứng, có người ngồi, có người gọi điện, có người ngủ.Còn tôi, cứ tựa bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.Nhìn cây, nhìn nhà, nhìn bầu trời.Trời rất xanh, xanh như vừa được gột rửa.Tôi nhớ anh rất thích thời tiết thế này.Anh nói, thời tiết như vậy thích hợp nhất để huấn luyện, không lạnh, không nóng, chạy rất dễ chịu.Tôi mỉm cười.Xe lại dừng một trạm.Một người bước lên. Mặc quân phục rằn ri, đeo balo rằn ri.Cậu ấy đứng ở cửa, nhìn trong xe, rồi đi xuống phía sau, đứng cạnh tôi, tay nắm lấy tay vịn.Tôi ngẩng đầu, nhìn cậu ấy.Không phải anh.Là một người lính trẻ, tầm ngoài 20 tuổi, trên mặt còn vương nét trẻ thơ. Cậu ấy đứng thẳng tắp, tay nắm lên tay vịn, mắt nhìn ra ngoài.Tôi cúi đầu, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.Xe lại chạy.Ngoài kia vẫn là những hàng cây, những dãy nhà, bầu trời xanh ấy.Tôi tựa vào cửa kính xe, nhắm mắt.Nắng ấm phủ lên mặt.Bỗng nhiên rất muốn ăn quýt.---Hết---

Chương 6