Tác giả:

Ai cũng nói, Phương Uyển là người thay thế ta, chờ đến khi ta trở về kinh, cô ta sẽ thất sủng. Nửa năm trước, Thẩm Ngọc An ra ngoài săn bắn, cứu được Phương Uyển đang lạc đường trên núi, vừa gặp đã yêu. Ta đang ở Giang Nam dưỡng bệnh, nghe nói Thái tử yêu một cô nhi, cưng chiều không rời tay. Thẩm Ngọc An viết thư cho ta, nói ta đừng hiểu lầm. Hắn nói Phương Uyển là một người thú vị, trong đầu toàn mấy thứ kỳ lạ hóm hỉnh. Cô ấy yêu tự do, gả chồng sinh con không phải là việc cô ấy muốn làm. Sau này cô ấy sẽ rời khỏi kinh thành. Một xấp thư rất dày, Thẩm Ngọc An chưa từng hỏi bệnh tình ta thế nào, có đau ở đâu không. Từng câu từng chữ, tất cả đều là Phương Uyển. Ngày ta về kinh, Thẩm Ngọc An không đến đón. Ta đến phủ Thái tử, muốn xem xem hắn đang bận cái gì, bận đến mức quên luôn cả ta. Lúc ta đến, Phương Uyển đang kề sát mặt Thẩm Ngọc An, ăn bánh ngọt trong tay hắn. Hai người ngồi sát đến mức hơi thở như quấn vào nhau, môi chỉ còn cách một khoảng rất nhỏ. Vành tai Thẩm Ngọc An đỏ lên…

Truyện chữ