Ai cũng nói, Phương Uyển là người thay thế ta, chờ đến khi ta trở về kinh, cô ta sẽ thất sủng. Nửa năm trước, Thẩm Ngọc An ra ngoài săn bắn, cứu được Phương Uyển đang lạc đường trên núi, vừa gặp đã yêu. Ta đang ở Giang Nam dưỡng bệnh, nghe nói Thái tử yêu một cô nhi, cưng chiều không rời tay. Thẩm Ngọc An viết thư cho ta, nói ta đừng hiểu lầm. Hắn nói Phương Uyển là một người thú vị, trong đầu toàn mấy thứ kỳ lạ hóm hỉnh. Cô ấy yêu tự do, gả chồng sinh con không phải là việc cô ấy muốn làm. Sau này cô ấy sẽ rời khỏi kinh thành. Một xấp thư rất dày, Thẩm Ngọc An chưa từng hỏi bệnh tình ta thế nào, có đau ở đâu không. Từng câu từng chữ, tất cả đều là Phương Uyển. Ngày ta về kinh, Thẩm Ngọc An không đến đón. Ta đến phủ Thái tử, muốn xem xem hắn đang bận cái gì, bận đến mức quên luôn cả ta. Lúc ta đến, Phương Uyển đang kề sát mặt Thẩm Ngọc An, ăn bánh ngọt trong tay hắn. Hai người ngồi sát đến mức hơi thở như quấn vào nhau, môi chỉ còn cách một khoảng rất nhỏ. Vành tai Thẩm Ngọc An đỏ lên…
Chương 3
Cô Nương Lầy Lội - ZhihuTác giả: ZhihuTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngAi cũng nói, Phương Uyển là người thay thế ta, chờ đến khi ta trở về kinh, cô ta sẽ thất sủng. Nửa năm trước, Thẩm Ngọc An ra ngoài săn bắn, cứu được Phương Uyển đang lạc đường trên núi, vừa gặp đã yêu. Ta đang ở Giang Nam dưỡng bệnh, nghe nói Thái tử yêu một cô nhi, cưng chiều không rời tay. Thẩm Ngọc An viết thư cho ta, nói ta đừng hiểu lầm. Hắn nói Phương Uyển là một người thú vị, trong đầu toàn mấy thứ kỳ lạ hóm hỉnh. Cô ấy yêu tự do, gả chồng sinh con không phải là việc cô ấy muốn làm. Sau này cô ấy sẽ rời khỏi kinh thành. Một xấp thư rất dày, Thẩm Ngọc An chưa từng hỏi bệnh tình ta thế nào, có đau ở đâu không. Từng câu từng chữ, tất cả đều là Phương Uyển. Ngày ta về kinh, Thẩm Ngọc An không đến đón. Ta đến phủ Thái tử, muốn xem xem hắn đang bận cái gì, bận đến mức quên luôn cả ta. Lúc ta đến, Phương Uyển đang kề sát mặt Thẩm Ngọc An, ăn bánh ngọt trong tay hắn. Hai người ngồi sát đến mức hơi thở như quấn vào nhau, môi chỉ còn cách một khoảng rất nhỏ. Vành tai Thẩm Ngọc An đỏ lên… Cô ta nức nở:“Trong lòng chàng, người đứng đầu lúc nào cũng là tỷ ấy, chàng có biết vừa rồi ta sợ thế nào không?”“Rõ ràng có bao nhiêu người xuống cứu tỷ ấy, nhưng chàng vẫn chọn cứu tỷ ấy trước ta.”“Ta tuyệt vọng rồi… điện hạ, chàng thả ta đi đi…”Thẩm Ngọc An ôm chặt cô ta:“Đừng đi, nàng đừng đi.”“Cô hứa với nàng, sau này dù bỏ mặc ai cũng không bỏ nàng, được không?”Sau khi rơi xuống nước, ta phát sốt.Đêm nào cũng bị ác mộng quấn lấy.Ta mơ thấy mình thành thân với Thẩm Ngọc An.Ngày đại hôn, hắn không hề vui vẻ.Đến nửa đêm mới bước vào phòng, thô bạo giật khăn hỉ xuống.Hắn ném một bức thư vào mặt ta.Là thư của Phương Uyển.Cô ta nói mình đã rời đi, từ nay ta sẽ không còn thấy chướng mắt nữa.Thẩm Ngọc An chỉ thẳng vào mặt ta:“Giáo dưỡng của ngươi bị chó ăn rồi à!”“Nàng ấy chỉ muốn ở bên cạnh ta, một nguyện vọng nhỏ như vậy, ngươi cũng không dung được sao?”Rõ ràng ta chẳng làm gì.Chỉ vì vài câu mập mờ của Phương Uyển, hắn đổ hết mọi tội lên đầu ta.Hắn như phát điên, đè ta xuống, trút hết bất mãn.Đêm tân hôn biến thành tra tấn.Tôn nghiêm của ta bị nghiền nát từng chút một.Đến khi trời sáng, hắn nhìn cơ thể đầy vết thương của ta, cười lạnh:“Khóc cái gì, ngươi nên vui mới đúng, ngươi thắng rồi mà.”Từ đó trở đi, ban ngày hắn là minh quân.Ban đêm lại là kẻ khác.Ai cũng nói ta là Hoàng hậu được độc sủng, là chân ái của hắn.Chỉ mình ta biết, khi ôm ta, hắn lại gọi tên Phương Uyển.Sau đó ta có thai.Một ngày nọ, hắn nhìn ta rồi nói:“Sao ngươi không giống Uyển Uyển?”Lạnh sống lưng.Ta biết, đứa bé này giữ không nổi.Hắn bóp cằm ta, ép từng giọt thuốc phá thai vào miệng.Đau đến mức không chịu nổi.Nhưng hắn chỉ nói:“Lưu Cảnh, ngươi phải luôn xinh đẹp, mãi mãi giống nàng ấy.”Thẩm Ngọc An… ta hận ngươi.Ta giật mình tỉnh lại.Tim đập dồn dập.Cảnh cuối trong mộng, ta nhớ rõ.Sinh nhật ta năm đó, Phương Uyển quay về.Mất tích hai năm, lại biến thành chấp niệm trong lòng hắn.Từ thích thành nhớ.Từ nhớ thành không thể dứt.Cô ta trở về, thành bảo vật mất đi rồi lại có.Không ai thay thế được vị trí của cô ta nữa. Ngày ta chết, tuyết rơi trắng trời.Phương Uyển rút trâm ngọc trên đầu ta xuống, cười rồi giẫm nát.Đó là di vật mẫu thân để lại.Là thứ cuối cùng ta còn giữ được.Sợi dây lý trí trong ta đứt hẳn.Ta cầm kéo lao tới, đâm vào tay cô ta.Ngay sau đó, một mũi tên xuyên thẳng vào ngực ta.Thẩm Ngọc An đứng xa xa, tay cầm cung.Chính tay hắn giết ta.Ta bật dậy, toàn thân lạnh toát.Cơn đau trong mộng… quá thật.Ta ôm ngực khóc.Mẫu thân vội vàng ôm ta, mắt đỏ hoe.Ta gào lên:“Con không gả! Con không gả! Con không cần Thẩm Ngọc An!”Chuyện Phương Uyển kéo ta xuống nước truyền tới tai Hoàng hậu.Bà gọi ta vào cung dùng bữa, nói sẽ làm chủ cho ta.Khi ta đến, Phương Uyển đang quỳ giữa sân, nắng chiếu đến chật vật.Trên bàn toàn món ta thích.Ta thong thả uống canh cá.Thẩm Ngọc An ngồi đối diện, ánh mắt không vui:“Có người vì nàng quỳ hai canh giờ, nàng còn ăn được sao? Lưu Cảnh, sao nàng thành ra thế này?”Ta vẫn bình thản:“Làm sai thì phải chịu phạt, không thì không nhớ lâu.”Hắn nheo mắt:“Phương Uyển nói năng không cẩn thận, hành vi có phần quá đáng.”“Nhưng nàng kéo muội xuống nước, có phải vì muội nhục mạ nàng, còn đánh nàng không?”Ta đặt đũa xuống, nhìn thẳng, gật đầu. Hắn cười:“Cả hai đều có lỗi, vậy sao chỉ một người bị phạt? Vì muội họ Nam, còn nàng ấy họ Phương sao?”Hắn công khai nói ta ỷ thế h**p người.Ta hỏi lại:“Vậy điện hạ muốn phạt ta thế nào? Đưa mặt ra cho cô ta đánh lại?”Hắn hạ giọng:“Lưu Cảnh, muội biết cô không có ý đó.”Hoàng hậu chậm rãi nói:“Hai đứa sắp thành thân, lại vì một nữ nhân mà ầm ĩ thế này?”“Thái tử, cô ta có tư tâm, lại ỷ sủng sinh kiêu, nếu không muốn hậu viện sau này rối ren, thì nên giữ khoảng cách.”
Cô ta nức nở:“Trong lòng chàng, người đứng đầu lúc nào cũng là tỷ ấy, chàng có biết vừa rồi ta sợ thế nào không?”
“Rõ ràng có bao nhiêu người xuống cứu tỷ ấy, nhưng chàng vẫn chọn cứu tỷ ấy trước ta.”
“Ta tuyệt vọng rồi… điện hạ, chàng thả ta đi đi…”
Thẩm Ngọc An ôm chặt cô ta:“Đừng đi, nàng đừng đi.”
“Cô hứa với nàng, sau này dù bỏ mặc ai cũng không bỏ nàng, được không?”
Sau khi rơi xuống nước, ta phát sốt.
Đêm nào cũng bị ác mộng quấn lấy.
Ta mơ thấy mình thành thân với Thẩm Ngọc An.
Ngày đại hôn, hắn không hề vui vẻ.
Đến nửa đêm mới bước vào phòng, thô bạo giật khăn hỉ xuống.
Hắn ném một bức thư vào mặt ta.
Là thư của Phương Uyển.
Cô ta nói mình đã rời đi, từ nay ta sẽ không còn thấy chướng mắt nữa.
Thẩm Ngọc An chỉ thẳng vào mặt ta:“Giáo dưỡng của ngươi bị chó ăn rồi à!”
“Nàng ấy chỉ muốn ở bên cạnh ta, một nguyện vọng nhỏ như vậy, ngươi cũng không dung được sao?”
Rõ ràng ta chẳng làm gì.
Chỉ vì vài câu mập mờ của Phương Uyển, hắn đổ hết mọi tội lên đầu ta.
Hắn như phát điên, đè ta xuống, trút hết bất mãn.
Đêm tân hôn biến thành tra tấn.
Tôn nghiêm của ta bị nghiền nát từng chút một.
Đến khi trời sáng, hắn nhìn cơ thể đầy vết thương của ta, cười lạnh:“Khóc cái gì, ngươi nên vui mới đúng, ngươi thắng rồi mà.”
Từ đó trở đi, ban ngày hắn là minh quân.
Ban đêm lại là kẻ khác.
Ai cũng nói ta là Hoàng hậu được độc sủng, là chân ái của hắn.
Chỉ mình ta biết, khi ôm ta, hắn lại gọi tên Phương Uyển.
Sau đó ta có thai.
Một ngày nọ, hắn nhìn ta rồi nói:“Sao ngươi không giống Uyển Uyển?”
Lạnh sống lưng.
Ta biết, đứa bé này giữ không nổi.
Hắn bóp cằm ta, ép từng giọt thuốc phá thai vào miệng.
Đau đến mức không chịu nổi.
Nhưng hắn chỉ nói:“Lưu Cảnh, ngươi phải luôn xinh đẹp, mãi mãi giống nàng ấy.”
Thẩm Ngọc An… ta hận ngươi.
Ta giật mình tỉnh lại.
Tim đập dồn dập.
Cảnh cuối trong mộng, ta nhớ rõ.
Sinh nhật ta năm đó, Phương Uyển quay về.
Mất tích hai năm, lại biến thành chấp niệm trong lòng hắn.
Từ thích thành nhớ.
Từ nhớ thành không thể dứt.
Cô ta trở về, thành bảo vật mất đi rồi lại có.
Không ai thay thế được vị trí của cô ta nữa.
Ngày ta chết, tuyết rơi trắng trời.
Phương Uyển rút trâm ngọc trên đầu ta xuống, cười rồi giẫm nát.
Đó là di vật mẫu thân để lại.
Là thứ cuối cùng ta còn giữ được.
Sợi dây lý trí trong ta đứt hẳn.
Ta cầm kéo lao tới, đâm vào tay cô ta.
Ngay sau đó, một mũi tên xuyên thẳng vào ngực ta.
Thẩm Ngọc An đứng xa xa, tay cầm cung.
Chính tay hắn giết ta.
Ta bật dậy, toàn thân lạnh toát.
Cơn đau trong mộng… quá thật.
Ta ôm ngực khóc.
Mẫu thân vội vàng ôm ta, mắt đỏ hoe.
Ta gào lên:“Con không gả! Con không gả! Con không cần Thẩm Ngọc An!”
Chuyện Phương Uyển kéo ta xuống nước truyền tới tai Hoàng hậu.
Bà gọi ta vào cung dùng bữa, nói sẽ làm chủ cho ta.
Khi ta đến, Phương Uyển đang quỳ giữa sân, nắng chiếu đến chật vật.
Trên bàn toàn món ta thích.
Ta thong thả uống canh cá.
Thẩm Ngọc An ngồi đối diện, ánh mắt không vui:“Có người vì nàng quỳ hai canh giờ, nàng còn ăn được sao? Lưu Cảnh, sao nàng thành ra thế này?”
Ta vẫn bình thản:“Làm sai thì phải chịu phạt, không thì không nhớ lâu.”
Hắn nheo mắt:“Phương Uyển nói năng không cẩn thận, hành vi có phần quá đáng.”
“Nhưng nàng kéo muội xuống nước, có phải vì muội nhục mạ nàng, còn đánh nàng không?”
Ta đặt đũa xuống, nhìn thẳng, gật đầu.
Hắn cười:“Cả hai đều có lỗi, vậy sao chỉ một người bị phạt? Vì muội họ Nam, còn nàng ấy họ Phương sao?”
Hắn công khai nói ta ỷ thế h**p người.
Ta hỏi lại:“Vậy điện hạ muốn phạt ta thế nào? Đưa mặt ra cho cô ta đánh lại?”
Hắn hạ giọng:“Lưu Cảnh, muội biết cô không có ý đó.”
Hoàng hậu chậm rãi nói:“Hai đứa sắp thành thân, lại vì một nữ nhân mà ầm ĩ thế này?”
“Thái tử, cô ta có tư tâm, lại ỷ sủng sinh kiêu, nếu không muốn hậu viện sau này rối ren, thì nên giữ khoảng cách.”
Cô Nương Lầy Lội - ZhihuTác giả: ZhihuTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngAi cũng nói, Phương Uyển là người thay thế ta, chờ đến khi ta trở về kinh, cô ta sẽ thất sủng. Nửa năm trước, Thẩm Ngọc An ra ngoài săn bắn, cứu được Phương Uyển đang lạc đường trên núi, vừa gặp đã yêu. Ta đang ở Giang Nam dưỡng bệnh, nghe nói Thái tử yêu một cô nhi, cưng chiều không rời tay. Thẩm Ngọc An viết thư cho ta, nói ta đừng hiểu lầm. Hắn nói Phương Uyển là một người thú vị, trong đầu toàn mấy thứ kỳ lạ hóm hỉnh. Cô ấy yêu tự do, gả chồng sinh con không phải là việc cô ấy muốn làm. Sau này cô ấy sẽ rời khỏi kinh thành. Một xấp thư rất dày, Thẩm Ngọc An chưa từng hỏi bệnh tình ta thế nào, có đau ở đâu không. Từng câu từng chữ, tất cả đều là Phương Uyển. Ngày ta về kinh, Thẩm Ngọc An không đến đón. Ta đến phủ Thái tử, muốn xem xem hắn đang bận cái gì, bận đến mức quên luôn cả ta. Lúc ta đến, Phương Uyển đang kề sát mặt Thẩm Ngọc An, ăn bánh ngọt trong tay hắn. Hai người ngồi sát đến mức hơi thở như quấn vào nhau, môi chỉ còn cách một khoảng rất nhỏ. Vành tai Thẩm Ngọc An đỏ lên… Cô ta nức nở:“Trong lòng chàng, người đứng đầu lúc nào cũng là tỷ ấy, chàng có biết vừa rồi ta sợ thế nào không?”“Rõ ràng có bao nhiêu người xuống cứu tỷ ấy, nhưng chàng vẫn chọn cứu tỷ ấy trước ta.”“Ta tuyệt vọng rồi… điện hạ, chàng thả ta đi đi…”Thẩm Ngọc An ôm chặt cô ta:“Đừng đi, nàng đừng đi.”“Cô hứa với nàng, sau này dù bỏ mặc ai cũng không bỏ nàng, được không?”Sau khi rơi xuống nước, ta phát sốt.Đêm nào cũng bị ác mộng quấn lấy.Ta mơ thấy mình thành thân với Thẩm Ngọc An.Ngày đại hôn, hắn không hề vui vẻ.Đến nửa đêm mới bước vào phòng, thô bạo giật khăn hỉ xuống.Hắn ném một bức thư vào mặt ta.Là thư của Phương Uyển.Cô ta nói mình đã rời đi, từ nay ta sẽ không còn thấy chướng mắt nữa.Thẩm Ngọc An chỉ thẳng vào mặt ta:“Giáo dưỡng của ngươi bị chó ăn rồi à!”“Nàng ấy chỉ muốn ở bên cạnh ta, một nguyện vọng nhỏ như vậy, ngươi cũng không dung được sao?”Rõ ràng ta chẳng làm gì.Chỉ vì vài câu mập mờ của Phương Uyển, hắn đổ hết mọi tội lên đầu ta.Hắn như phát điên, đè ta xuống, trút hết bất mãn.Đêm tân hôn biến thành tra tấn.Tôn nghiêm của ta bị nghiền nát từng chút một.Đến khi trời sáng, hắn nhìn cơ thể đầy vết thương của ta, cười lạnh:“Khóc cái gì, ngươi nên vui mới đúng, ngươi thắng rồi mà.”Từ đó trở đi, ban ngày hắn là minh quân.Ban đêm lại là kẻ khác.Ai cũng nói ta là Hoàng hậu được độc sủng, là chân ái của hắn.Chỉ mình ta biết, khi ôm ta, hắn lại gọi tên Phương Uyển.Sau đó ta có thai.Một ngày nọ, hắn nhìn ta rồi nói:“Sao ngươi không giống Uyển Uyển?”Lạnh sống lưng.Ta biết, đứa bé này giữ không nổi.Hắn bóp cằm ta, ép từng giọt thuốc phá thai vào miệng.Đau đến mức không chịu nổi.Nhưng hắn chỉ nói:“Lưu Cảnh, ngươi phải luôn xinh đẹp, mãi mãi giống nàng ấy.”Thẩm Ngọc An… ta hận ngươi.Ta giật mình tỉnh lại.Tim đập dồn dập.Cảnh cuối trong mộng, ta nhớ rõ.Sinh nhật ta năm đó, Phương Uyển quay về.Mất tích hai năm, lại biến thành chấp niệm trong lòng hắn.Từ thích thành nhớ.Từ nhớ thành không thể dứt.Cô ta trở về, thành bảo vật mất đi rồi lại có.Không ai thay thế được vị trí của cô ta nữa. Ngày ta chết, tuyết rơi trắng trời.Phương Uyển rút trâm ngọc trên đầu ta xuống, cười rồi giẫm nát.Đó là di vật mẫu thân để lại.Là thứ cuối cùng ta còn giữ được.Sợi dây lý trí trong ta đứt hẳn.Ta cầm kéo lao tới, đâm vào tay cô ta.Ngay sau đó, một mũi tên xuyên thẳng vào ngực ta.Thẩm Ngọc An đứng xa xa, tay cầm cung.Chính tay hắn giết ta.Ta bật dậy, toàn thân lạnh toát.Cơn đau trong mộng… quá thật.Ta ôm ngực khóc.Mẫu thân vội vàng ôm ta, mắt đỏ hoe.Ta gào lên:“Con không gả! Con không gả! Con không cần Thẩm Ngọc An!”Chuyện Phương Uyển kéo ta xuống nước truyền tới tai Hoàng hậu.Bà gọi ta vào cung dùng bữa, nói sẽ làm chủ cho ta.Khi ta đến, Phương Uyển đang quỳ giữa sân, nắng chiếu đến chật vật.Trên bàn toàn món ta thích.Ta thong thả uống canh cá.Thẩm Ngọc An ngồi đối diện, ánh mắt không vui:“Có người vì nàng quỳ hai canh giờ, nàng còn ăn được sao? Lưu Cảnh, sao nàng thành ra thế này?”Ta vẫn bình thản:“Làm sai thì phải chịu phạt, không thì không nhớ lâu.”Hắn nheo mắt:“Phương Uyển nói năng không cẩn thận, hành vi có phần quá đáng.”“Nhưng nàng kéo muội xuống nước, có phải vì muội nhục mạ nàng, còn đánh nàng không?”Ta đặt đũa xuống, nhìn thẳng, gật đầu. Hắn cười:“Cả hai đều có lỗi, vậy sao chỉ một người bị phạt? Vì muội họ Nam, còn nàng ấy họ Phương sao?”Hắn công khai nói ta ỷ thế h**p người.Ta hỏi lại:“Vậy điện hạ muốn phạt ta thế nào? Đưa mặt ra cho cô ta đánh lại?”Hắn hạ giọng:“Lưu Cảnh, muội biết cô không có ý đó.”Hoàng hậu chậm rãi nói:“Hai đứa sắp thành thân, lại vì một nữ nhân mà ầm ĩ thế này?”“Thái tử, cô ta có tư tâm, lại ỷ sủng sinh kiêu, nếu không muốn hậu viện sau này rối ren, thì nên giữ khoảng cách.”