Giang Nam tháng ba, cỏ mọc chim bay. Tiếng bánh xe nghiến trên đường lát đá vang lên kẽo kẹt, vọng thật xa trong con hẻm tĩnh mịch. Những dây leo xanh non bò lên bức tường viện đổ nát, mạng nhện chăng đầy giữa những kẽ lá. Một cô gái ngồi xếp bằng dựa lưng vào tường, trên cánh cửa gỗ bên cạnh, tấm niêm phong đã bị xé đi một nửa. "Lưu Ly, sao lại ngồi bệt xuống đất thế kia? Đất ẩm lắm, mau dậy đi." Chiếc xe cút kít gỗ dừng lại trước mặt nàng. Trần bà buông tay cầm, làm bộ định bước tới kéo nàng dậy. Nhưng khi nhìn thấy vết bẩn trên người nàng, bà ta lại rụt tay về bên hông. Lưu Ly quả thực đã ngồi quá lâu, lúc đứng dậy khí huyết xông lên não, lảo đảo hai cái mới đứng vững được. Nàng cười với Trần bà: "Đói quá, đứng không vững nữa rồi." Đôi mắt Trần bà đảo qua đảo lại, mở miệng nói: "Lát nữa ta nấu mì cho ăn." Bà ta bước tới, dùng sức đẩy cánh cửa gỗ ra: "Vào đi, chúng ta tạm nghỉ chân ở đây vài ngày." Lưu Ly đứng ngoài cửa, nhìn thấy trên búi tóc của Trần bà cài một cây trâm hoa mới,…

Truyện chữ