Dãy núi Phù Lê xanh biếc trùng điệp, mây mù lượn lờ bao phủ. Lúc này bình minh vừa ló rạng, một vệt ánh sáng vàng xé tan tầng mây, trong khoảnh khắc trời quang mây tạnh, ánh sớm giữa các dãy núi chồng lớp lan tỏa. Làn sương trắng sữa chậm rãi lướt qua khe núi, xen lẫn trong đó là từng mảnh linh điền lớn nhỏ khác nhau, trong một thửa linh điền có một thiếu nữ mặc y phục đệ tử màu lam sẫm. Mái tóc dài đen nhánh của thiếu nữ được buộc gọn bằng một dải lụa xanh, trên tóc còn cài một chiếc trâm hình bươm bướm điểm men lam bằng vàng, cánh bướm rõ ràng tinh xảo, râu bướm vươn dài, theo từng động tác của nàng mà khẽ run rẩy. Lúc này tay phải nàng cầm một gáo nước, tay trái đỡ thùng gỗ, trên cổ tay còn đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy, cúi đầu cẩn thận tưới nước cho những cây linh thảo. Lượng nước tưới cho các loại linh dược mỗi ngày đều phải được tính toán chuẩn xác, vì vậy không thể dùng pháp thuật gọi mưa, mà bản thân phải tự nắm rõ. Đỗ Linh làm việc này đã nhiều năm, đã sớm quen tay quen…

Truyện chữ