Gió phương Bắc khác hẳn làn xuân phong dịu nhẹ nơi Kinh thành. Nó thô ráp, gắt gao, chẳng hề biết thương xót. Giống hệt Tiêu Hành lúc này. Vượt nghìn dặm gió sương, vừa đặt chân đến Bắc địa, ta đã bị đường xa xóc nảy hành đến nôn đến mức trời đất quay cuồng. Vừa ngẩng đầu lên, tờ hòa ly đã được đưa thẳng đến trước mặt. “Hàn địa nơi đây không phải chốn khuê phòng có thể chịu nổi.” “Thánh mệnh khó trái, hôn ước vẫn giữ nguyên. Nàng cứ ở lại đây tạm thời.” Hắn nói giọng nhàn nhạt: “Đợi khi thành Thượng Dương bị phá, hãy ký vào tờ này, rồi giao cho lão Trương là được.” Thượng Dương là nơi then chốt giữa Bắc địa và Hồ quốc, diện tích không lớn nhưng tài nguyên phong phú, sông ngòi chằng chịt. Nếu đoạt được nơi đó, với cả đời chinh chiến của Tiêu Hành, vẫn là một chiến công cực kỳ chói lọi. Ta vừa định mở miệng. Ngoài cửa đã có người bước vào bẩm báo: “Vương gia, bên Lầu Vọng Nguyệt có người tới, nói cô nương họ Lục lại phát sốt cao.” Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, quay người rời đi ngay.…
Tác giả: