Tác giả:

Ta vốn là tiểu nha hoàn trong phủ Thượng thư, thường xuyên bị tên thiếu gia háo sắc quấy nhiễu. Ta không vui, người trong phủ lại kẻ tung người hứng, bảo rằng ta phúc khí tốt. Nói ta có khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương, chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng trước mặt thiếu gia là khiến hắn ta thần hồn điên đảo. Nữ đầu bếp khuyên ta: “Đứa nhỏ nhà nghèo, ăn no đã là tốt lắm rồi, còn lo trinh tiết cái nỗi gì. Chẳng qua thiếu gia chướng mắt thẩm, nếu không chẳng đợi hắn tới, thẩm đã tự mình tắm rửa sạch sẽ mà dâng tận cửa.” Nói xong vỗ vỗ vai ta, tận tình khuyên báo: “Đào Tô à, thẩm khuyên ngươi một câu, đừng có kiêu kỳ! Chúng ta không có cái mệnh kiêu kỳ đó đâu.” Ta rất tán thành lời của thẩm, ta quả thực không có cái mệnh đó. Ta chỉ là đứa trẻ nhà nghèo, không mơ mộng chuyện bay lên đầu cành hóa phượng hoàng. Thế nên ta liều mạng tích góp bạc trắng, đợi trước khi hạn khế thân kết thúc, chuẩn bị cho mình một phần của hồi môn đủ đầy. Ta đã tính kỹ, nếu thiếu gia không thả người, ta sẽ vượt tường…

Truyện chữ