Ngày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ…
Chương 34
Sương Đài - Trường Minh Đối NguyệtTác giả: Trường Minh Đối NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNgày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ… Phiên ngoại 2: Cẩu Đản cùng người xấu (2)Ta… thu hồi đ.á.n.h giá trước kia. Người nhặt được ta — quả thật là kẻ xấu nhất thiên hạ!Hắn đặt cho ta một cái tên… tổn hại lang uy. Ngươi hỏi là gì hả? Hừ, ta mới không thèm nói cho ngươi!“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi!”Ai nha, phiền c.h.ế.t sói rồi! Ta chui đầu vào trong chăn của hắn, thuận tiện c.ắ.n hai cái, thiếu chút nữa gặm thủng luôn chăn bông.Ta nghe mấy tên lính thủ doanh trướng nói rồi, chăn bông mà thủng thì không còn ấm.Thế nhưng… làm khó ta quá, buổi tối ta cũng ngủ ở đây mà!(Mới không phải vì lo cho kẻ xấu lạnh c.h.ế.t đâu nha!)“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi đâu rồi?”Có thể đừng kêu không? Cả doanh trại này, ngươi là người xấu nhất! Cho dù có trứng ăn, cũng vẫn là người xấu nhất!Người xấu kia bất ngờ thò tay, nắm m.ô.n.g ta lôi ra khỏi chăn. Ta trừng mắt nhìn hắn, há miệng chuẩn bị “ngao ô” phản kháng.Ai dè, còn chưa kêu được nửa chữ đã bị hắn một phát chặn miệng!?!Tức muốn c.h.ế.t ta!Người xấu ôm ta vào n.g.ự.c, trái ngó phải trông, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng.“Cẩu Đản nhi, mấy ngày không gặp… ngươi thế nào lại béo lên?”…Cái gì cơ?!Đây quả thật là một chuyện hệ trọng! Ta từ trước đến nay, đều dựa vào cái mặt này mà ăn cơm.Đi đâu cũng thế, bất kể già trẻ mập ốm, ai nhìn ta cũng phải ôm một cái, thơm ta một ngụm, lại còn đút ta ăn ngon.Nếu ta béo quá… lỡ đâu người ta không thích ôm nữa thì làm sao?!Ta ngẩng đầu nhìn ánh trăng, vì tiền đồ chưa biết mà phiền muộn đến cực điểm.Ai… ánh trăng hôm nay, sao lại giống bánh bao nhân thịt thế này?
Phiên ngoại 2: Cẩu Đản cùng người xấu (2)
Ta… thu hồi đ.á.n.h giá trước kia. Người nhặt được ta — quả thật là kẻ xấu nhất thiên hạ!
Hắn đặt cho ta một cái tên… tổn hại lang uy. Ngươi hỏi là gì hả? Hừ, ta mới không thèm nói cho ngươi!
“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi!”
Ai nha, phiền c.h.ế.t sói rồi! Ta chui đầu vào trong chăn của hắn, thuận tiện c.ắ.n hai cái, thiếu chút nữa gặm thủng luôn chăn bông.
Ta nghe mấy tên lính thủ doanh trướng nói rồi, chăn bông mà thủng thì không còn ấm.
Thế nhưng… làm khó ta quá, buổi tối ta cũng ngủ ở đây mà!
(Mới không phải vì lo cho kẻ xấu lạnh c.h.ế.t đâu nha!)
“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi đâu rồi?”
Có thể đừng kêu không? Cả doanh trại này, ngươi là người xấu nhất! Cho dù có trứng ăn, cũng vẫn là người xấu nhất!
Người xấu kia bất ngờ thò tay, nắm m.ô.n.g ta lôi ra khỏi chăn. Ta trừng mắt nhìn hắn, há miệng chuẩn bị “ngao ô” phản kháng.
Ai dè, còn chưa kêu được nửa chữ đã bị hắn một phát chặn miệng!
?!
Tức muốn c.h.ế.t ta!
Người xấu ôm ta vào n.g.ự.c, trái ngó phải trông, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng.
“Cẩu Đản nhi, mấy ngày không gặp… ngươi thế nào lại béo lên?”
…Cái gì cơ?!
Đây quả thật là một chuyện hệ trọng! Ta từ trước đến nay, đều dựa vào cái mặt này mà ăn cơm.
Đi đâu cũng thế, bất kể già trẻ mập ốm, ai nhìn ta cũng phải ôm một cái, thơm ta một ngụm, lại còn đút ta ăn ngon.
Nếu ta béo quá… lỡ đâu người ta không thích ôm nữa thì làm sao?!
Ta ngẩng đầu nhìn ánh trăng, vì tiền đồ chưa biết mà phiền muộn đến cực điểm.Ai… ánh trăng hôm nay, sao lại giống bánh bao nhân thịt thế này?
Sương Đài - Trường Minh Đối NguyệtTác giả: Trường Minh Đối NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNgày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ… Phiên ngoại 2: Cẩu Đản cùng người xấu (2)Ta… thu hồi đ.á.n.h giá trước kia. Người nhặt được ta — quả thật là kẻ xấu nhất thiên hạ!Hắn đặt cho ta một cái tên… tổn hại lang uy. Ngươi hỏi là gì hả? Hừ, ta mới không thèm nói cho ngươi!“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi!”Ai nha, phiền c.h.ế.t sói rồi! Ta chui đầu vào trong chăn của hắn, thuận tiện c.ắ.n hai cái, thiếu chút nữa gặm thủng luôn chăn bông.Ta nghe mấy tên lính thủ doanh trướng nói rồi, chăn bông mà thủng thì không còn ấm.Thế nhưng… làm khó ta quá, buổi tối ta cũng ngủ ở đây mà!(Mới không phải vì lo cho kẻ xấu lạnh c.h.ế.t đâu nha!)“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi đâu rồi?”Có thể đừng kêu không? Cả doanh trại này, ngươi là người xấu nhất! Cho dù có trứng ăn, cũng vẫn là người xấu nhất!Người xấu kia bất ngờ thò tay, nắm m.ô.n.g ta lôi ra khỏi chăn. Ta trừng mắt nhìn hắn, há miệng chuẩn bị “ngao ô” phản kháng.Ai dè, còn chưa kêu được nửa chữ đã bị hắn một phát chặn miệng!?!Tức muốn c.h.ế.t ta!Người xấu ôm ta vào n.g.ự.c, trái ngó phải trông, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng.“Cẩu Đản nhi, mấy ngày không gặp… ngươi thế nào lại béo lên?”…Cái gì cơ?!Đây quả thật là một chuyện hệ trọng! Ta từ trước đến nay, đều dựa vào cái mặt này mà ăn cơm.Đi đâu cũng thế, bất kể già trẻ mập ốm, ai nhìn ta cũng phải ôm một cái, thơm ta một ngụm, lại còn đút ta ăn ngon.Nếu ta béo quá… lỡ đâu người ta không thích ôm nữa thì làm sao?!Ta ngẩng đầu nhìn ánh trăng, vì tiền đồ chưa biết mà phiền muộn đến cực điểm.Ai… ánh trăng hôm nay, sao lại giống bánh bao nhân thịt thế này?