“Phương Khí, mau lên xe đi, sao đứng ngẩn ra thế?” Tôi quay đầu nhìn con đường nhỏ ngoằn ngoèo, cúi mắt, đưa tay định nắm lấy tay Lý Văn Thanh để lên xe. Ngay lúc sắp chạm vào, trước mắt tôi lại xuất hiện một mảng chữ dày đặc: [Bảo bối, đừng đi! Hắn là kẻ lừa đảo.] [Đúng rồi, đến lúc đó em không chỉ không chữa được bệnh, mà còn phải làm tám công việc một ngày để nuôi thằng ngốc đó!] [Em đi với hắn đến thành phố lớn, tiền tiết kiệm để phẫu thuật cũng bị hắn lấy đi với lý do “gửi tiền cho an toàn”!] [Không chỉ vậy, vì nuôi Lý Văn Thanh học đại học mà em sẽ không còn tiền, chỉ có thể phẫu thuật ở phòng khám nhỏ, cuối cùng nhiễm trùng mà chết!] Tôi nhìn những dòng chữ chạy loạn trước mắt, trong lòng rối bời. Sao họ biết tôi đang để dành tiền chữa bệnh? Thậm chí còn biết tôi định cùng Lý Văn Thanh đến thành phố lớn? Tôi siết chặt túi hành lý, ngẩng lên nhìn Lý Văn Thanh đang sốt ruột thúc giục, hỏi: “Anh nói đến nơi rồi tôi đưa tiền cho anh, anh định gửi ở đâu?” Lý Văn Thanh không ngờ tôi…
Tác giả: