Tác giả:

1 Ta vừa định lật bàn thì phát hiện cái bàn im lìm không nhúc nhích. Nhìn sang phía đối diện, hóa ra là bị Hoàng hậu và Quý phi hợp lực đè chặt lấy. Đặc biệt là Quý phi, răng nghiến chặt đến mức sắp vỡ vụn: "Lần nào đánh bài mà thua là cô cũng định lật bàn. Ta đã sớm đề phòng chiêu này của cô rồi." Hoàng hậu đè nửa thân mình lên bàn, tay còn khư khư hộ vệ mấy quân bài của mình: "Ta sắp gỡ được vốn rồi, cô chơi không đẹp định chạy làng đấy hả?" Ái chà, sao lại bị hai người họ phát hiện rồi? Lần sau phải đổi chiêu khác mới được. Ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo ngồi xuống: "Ta mà là loại người đó sao?" Quý phi "tặc tặc" hai tiếng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại: "Cô là hạng người gì, ta còn lạ gì nữa." Nàng ta tóm lấy cổ tay ta, ấn ngược lên bàn, rồi thản nhiên móc quân bài đang giấu trong lòng bàn tay ta ra trước bàn dân thiên hạ. Hoàng hậu cau mày: "Cô còn dám trộm bài?" Ta nghênh cổ lên, chết cũng không hối cải: "Chuyện trên bàn bài, sao có thể gọi là trộm được? Đây gọi là... trao đổi…

Truyện chữ