Tác giả:

Khi Úc Đình Quân gọi điện tới, Vân Sơ vẫn đang mải miết hoàn thiện đơn hàng cho khách. Cô có thói quen để điện thoại ở chế độ im lặng khi làm việc, vì vậy theo lẽ đương nhiên, cô đã bỏ lỡ cuộc gọi của anh. Hai tiếng sau, Vân Sơ mới đặt cây cọ vẽ trong tay xuống. Cô ngắm nhìn bức họa vừa hoàn thành, sau khi xác nhận không còn chỗ nào cần chỉnh sửa, cô mới đứng dậy đi sang một bên cầm điện thoại lên. Vừa chạm vào máy thì có cuộc gọi mới đến. “Alo,” Vân Sơ vừa bắt máy đã nghe thấy giọng cô bạn thân Hy Tiếu Văn: “Sao quanh studio của cậu lại chẳng còn chỗ đậu xe thế này?” Hy Tiếu Văn lượn quanh studio của Vân Sơ một vòng mà không tìm được chỗ trống, chỉ đành gọi điện than vãn với cô. Vân Sơ á khẩu, mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời bên ngoài xám xịt, trông như sắp mưa. Cô suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Hay là cậu cứ đỗ ngay trước cửa studio đi?” Hy Tiếu Văn do dự: “Thế có ổn không? Nhỡ đâu có khách đến thì sao?” “Tầm này chắc không còn khách nào đến nữa đâu,” Vân Sơ liếc nhìn đồng…

Truyện chữ