“Á——” Một tiếng gào thảm thiết vang lên trong đêm Đông Chí, làm cả khu chúng tôi giật mình tỉnh giấc. Chỉ một lát sau, tiếng bước chân dồn dập kéo đến trước cửa tiệm của tôi, rồi “bốp bốp” gõ mạnh vào cửa phòng. “Doanh Quân à, mở cửa mau! Vợ thằng Trương ngất rồi, cô xem giúp với!” Tôi lần mò khoác áo, men theo vách tường ra mở cửa. Tôi là người mù, mở một tiệm vật lý trị liệu dành cho người khiếm thị. Tiệm này do bà ngoại truyền lại cho tôi, tên là “Tứ Khối Bán”. Cửa vừa mở, mấy người luống cuống khiêng vào một người phụ nữ, chính là Phương Thục, con dâu nhà họ Trương. Tôi nghe hơi thở cô ấy dồn dập gấp gáp, tiếng gào thảm vừa rồi chính là của cô ấy. Động tĩnh lớn như vậy lập tức kéo theo rất nhiều hàng xóm tới xem. Tôi bảo họ đặt Phương Thục lên giường trị liệu. Bắt mạch, rồi thăm hơi thở nơi mũi. May mà chỉ là khí huyết bốc ngược lên tim nên ngất xỉu. Tôi mở túi châm cứu, định châm vài kim điều hòa khí huyết cho cô ấy, thì nghe mấy người hàng xóm theo vào bàn tán: “Nhà họ Trương…
Tác giả: