“Á——”
Một tiếng gào thảm thiết vang lên trong đêm Đông Chí, làm cả khu chúng tôi giật mình tỉnh giấc.
Chỉ một lát sau, tiếng bước chân dồn dập kéo đến trước cửa tiệm của tôi, rồi “bốp bốp” gõ mạnh vào cửa phòng.
Tôi được ngoại truyền dạy, là truyền nhân chính thống của Thiên Y Môn.
Môn phái của chúng tôi bắt nguồn từ thuật Chúc Do mà biến hóa thành.
Từ xưa, đàn ông làm Chúc, phụ nữ làm Vu.
Nửa đêm, tiệm trị liệu mù của tôi vẫn sáng đèn. Một người đàn ông bị ép lên giường trị liệu, giãy giụa trái phải, gào thét um sùm, đôi mắt lại nhắm chặt.
“Ra không được! Vợ ơi! Cứu tôi, ra không được, không động đậy được!”