Tác giả:

Ta canh linh đường suốt ba ngày ba đêm, một giọt nước cũng không uống, cuối cùng kiệt sức mà ngất đi. Khi tỉnh lại, ta bị một trận ồn ào đánh thức. Nha hoàn thân cận Xuân Đào nắm chặt tay ta, vừa khóc vừa mừng: “Vương phi! Người tỉnh rồi! Vương gia… Vương gia cũng tỉnh rồi!” Trong đầu ta vang lên một tiếng ong, cả người lảo đảo bật dậy. Vừa chạy đến sân, ta đã thấy đám ngự y quỳ kín một vùng, đồng thanh hô lớn với người đang ngồi trên chủ vị: “Chúc mừng Vương gia! Chúc mừng Vương gia! Mạch tượng ổn định, thần trí minh mẫn, quả là trời ban phúc cho Đại Thịnh ta!” Trên ghế chủ vị, nam tử mặc y phục ngủ trắng tinh chậm rãi ngẩng đầu. Gương mặt ấy, gương mặt ta đã nhìn suốt ba năm, từng lúc nào cũng mang theo nụ cười ngốc nghếch, nay lại phủ một tầng băng lạnh. Ánh mắt sắc như ưng, sâu như biển, quét qua từng người xung quanh, mang theo sự xét đoán và xa cách. Chàng… thật sự không còn ngốc nữa. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, trái tim ta lại trầm xuống, lạnh còn hơn đáy hồ băng kia. Chàng…

Truyện chữ