Sương sớm vừa mới tan đi, chân trời còn sót lại một vòng màu xanh nhạt. Từng khối lớn cẩm thạch trắng được lát thành thềm đá, một mảnh góc áo nhanh nhẹn lướt qua. Mặt trời từ từ nhô lên, chiếu lên nữ tử xách theo hộp cơm thong thả bước đi trên thềm đá. Nàng kia làn da trắng nõn, đỉnh mày thâm cao, đôi mắt thâm thúy, mũi nhỏ nhắn thẳng tắp, môi hơi mỏng. Trong tay xách theo một cái hộp cơm gỗ đỏ, không biết bên trong đựng gì, tản ra hương khí sâu kín, câu dẫn người muốn ăn. Nàng vóc người cao gầy, mặc dù chỉ là bộ đệ tử phục màu xanh nhạt thống nhất của Niệm Hàn tông, vốn không phải màu sắc đẹp đẽ, nhưng vẫn có thể nhìn ra đôi chân kia dài đến nhường nào. Chỉ là nàng đi rất chậm, mỗi lần đều chậm rãi nhấc chân, vòng eo nhẹ nhàng lắc, bước ra một bước nhỏ. Bởi vì bước chân nhỏ không nhanh không chậm này, ngọc hoàn đeo trên eo nàng vẫn không hề nhúc nhích. Không thể nói là dung mạo tuyệt sắc, nhưng nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của nàng, căn bản không ai có thể nói được một câu nàng…

Truyện chữ