Tác giả:

GIỚI THIỆU:   Làm trù nương ba năm, món ăn bị người người chê là khó nuốt, chẳng ai hay rằng, ta cũng từng làm Thái t.ử phi suốt ba năm.   Ba năm ấy, cũng bị thiên hạ c.h.ử.i rủa không ngớt.   Họ nói ta hãm hại nghĩa tỷ, bạc đãi hoàng tôn, cuối cùng rơi vào kết cục xác cốt không còn, thật là c.h.ế.t đáng, c.h.ế.t hay.   Ta cũng cho là như vậy.   Còn thường cùng khách nhân cười cợt phụ họa theo.   Nhưng ngày hôm ấy, lại có một người phẫn nộ thay ta bất bình:   “Bọn vô lại các ngươi, dám phỉ báng Thái t.ử phi! Dẫu ở nơi quan ngoại, kỵ binh Đông cung cũng sẽ kéo đến, tru sát các ngươi!”   01   Trong t.ửu quán tồi tàn, trước tiên là một thoáng lặng im sững sờ.   Tiếp đó, cả sảnh ầm ầm cười vang.   “Đông cung? Còn cả kỵ binh? Ở đâu?”   Mọi người nhìn về phía bàn gần cửa sổ, nơi một thiếu niên gầy gò, sắc mặt tái nhợt đang ngồi, càng nhìn càng thấy buồn cười.   Một hán t.ử để trần cánh tay, râu ria xồm xoàm, cười cợt nói:   “Thằng nhóc ngươi cai sữa chưa, dám đến T.ử Nhân Lĩnh xông pha…

Truyện chữ