1 Khi nhìn thấy dòng chữ này, tôi vừa ném bay đống cherry mà Khuyết Lục Khanh mang về. [Giang Nịnh đúng là chẳng phải loại tốt đẹp gì, cậu ta có biết hôm nay Khuyết Lục Khanh đã phải vác bao nhiêu bao xi măng mới đủ tiền mua cho cậu ta một chút cherry nhập khẩu hay không.] [Khuyết Lục Khanh đáng đời thôi, có đối xử tốt với cậu ta đến mấy cũng vô dụng, trong mắt tên Omega này chỉ có tiền bạc và địa vị mà thôi.] Tôi hiếm khi im lặng như vậy. Đúng là tối qua tôi đã nằng nặc đòi ăn cherry. Chỉ là lúc anh ấy mang về lại đựng trong một cái túi nilon rách bươm, tôi nhìn thôi đã chẳng nuốt nổi. Khuyết Lục Khanh rũ mắt đứng yên lặng trước mặt tôi. Alpha có dáng người rất cao, vai rộng eo thon. Cơ bắp trên cánh tay rắn chắc, gân xanh nổi rõ. Chỉ là trên người vẫn còn mặc bộ đồ bảo hộ bẩn thỉu chưa kịp thay. Những quả cherry đỏ tươi lăn lông lốc đến bên chân anh ấy. Anh ấy từ từ ngồi xổm xuống, nhặt từng quả một. Dạo này nắng rất gắt, làn da của Khuyết Lục Khanh có vẻ…
Tác giả: