Chiều muộn, ngoài thủy môn* phủ thành Bình Giang, mặt hồ sương giăng mờ mịt, đằng xa một chiếc thuyền lớn treo cờ vàng chậm rãi xuyên qua màn sương mà đến. *thủy môn: cánh cổng thành nơi đô thành hướng ra bờ sông. Trong thủy môn, những tiểu thương bày thuyền nhỏ mưu sinh đông như cá diếc qua sông, tiếng rao hàng át đi tiếng sóng vỗ của mái chèo, từng tiếng một vọng vào ngàn nhà vạn hộ. Cuối ngõ Bách Hoa, cửa trước Thi viên giáp đường, cửa sau giáp sông. Một nữ tỳ đi thuyền đến bến sau Thi gia, trả tiền thuyền rồi vội vã từ cửa sau vào nhà, dọc theo hành lang nhanh chân bước tới. Chẳng mấy chốc, ngoài cửa nghị sự đường vang lên tiếng bước chân, Đan Tuệ xuyên qua khung cửa gỗ hé mở nhìn thấy một bóng người, là nha hoàn Thủy Liên bên cạnh nhị nãi nãi. Nàng liếc nhìn bóng người sau bình phong, rồi lập tức ra cửa hỏi: “Phải chăng là tìm nhị gia? Nhị gia đang bàn việc với lão gia.” “Đan Tuệ cô nương, làm phiền ngươi nói với nhị gia một tiếng, trong nhà có khách, nhị nãi nãi mời ngài ấy trở…

Truyện chữ