Thành thân ở biên ải giản đơn vô cùng: hai cây nến đỏ, một tấm khăn hồng… là định đoạt cả đời một nữ nhi. Ta vén khăn trùm đầu, tiểu cô nương dưới ánh mắt ngập ngừng, khuôn mặt còn chút sợ sệt, duy chỉ có đôi mắt như mèo nhỏ, sáng long lanh lay động. Trong ánh nhìn ấy, có tò mò, có khẩn trương — mà không có thẹn thùng. Ta xoa đầu nàng, hỏi: “Muội tên gì?” “Nô… gọi là Ngốc Nha. Mẫu thân đặt đại đó, bảo tên quê dễ nuôi. Kỳ thực muội không ngốc, muội lanh lợi lắm!” “Ngốc Nha nghe không hay, về sau gọi là Hỉ Nhi đi. Chữ Hỉ trong vui mừng, cũng là yêu thích.” Do thành thân, quân doanh phát cho mỗi huynh đệ mười lượng bạc, hai xấp vải. Ta gom hết tiền tích cóp bao năm, cộng thêm mười lượng kia, giao hết cho Hỉ Nhi giữ. Đêm động phòng hoa chúc, Hỉ Nhi ôm bạc chạy khắp phòng tìm chỗ giấu, sợ sáng mai tỉnh dậy, bạc mất không còn. Ta kéo nàng, đè xuống giường. Bạc vụn rơi lả tả khắp chăn. “Á! Còn chưa cất xong mà!” “Mai hẵng cất. Nay phải ngủ với tướng công đã.” Ta ôm nàng vào lòng, tay chạm…
Tác giả: