01 Từ phủ công chúa của Lục tỷ ra, Cố ma ma bế con gái hai tuổi của ta – A Phù – do dự mãi không nói thành lời. “Phu nhân, chúng ta… giờ đi đâu đây?” Ta trầm mặc một thoáng, giọng bình thản: “Đi hòa ly.” “Chuyện này… sao có thể như vậy được?” Cố ma ma vội vàng can ngăn, “Nói cho cùng, Thế tử cũng đâu phải phạm phải sai lầm gì quá lớn. Nam nhân mà, ai chẳng như thế? Dù phu nhân có tìm người khác, e cũng không thể tốt hơn Thế tử.” Ta không để ý đến lời bà ta, chỉ lặng lẽ đón lấy A Phù từ trong lòng bà, nhẹ hôn lên khuôn mặt non nớt của con. Sau đó mới quay đầu, lạnh nhạt nói với Cố ma ma: “Ngươi ra khỏi phủ đi. Từ nay về sau, không cần hầu hạ ta và A Phù nữa. Ta sẽ cho ngươi một khoản tiền đủ để sống an ổn nửa đời còn lại.” Ta lại nhìn sang những người còn lại, giọng thản nhiên: “Các ngươi cũng vậy.” Tất cả đều sững sờ, sau đó đồng loạt quỳ xuống cầu xin. Hỏi ta bọn họ rốt cuộc đã sai gì. Thật ra, họ không làm sai điều gì cả. Chỉ là — ta muốn đổi một hoàn cảnh khác, một nơi mà ta không…
Tác giả: