“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên…

Chương 919

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thuỷ Nguyệt kiếm pháp là kiếm pháp Huyền cấp siêu phẩm, thuỷ chí nhu, nguyệt chí âm, Thuỷ Nguyệt kiếm pháp vô cùng âm hàn, vô cùng cao ngạo, nhìn trời bằng nước, mặt trăng độc tôn, nhìn tâm bằng kiếm, cô phương tự thưởng.  Thú vị, kiếm pháp này rất phù hợp với thuộc tính băng mới xuất hiện của Tử Diên Kiếm Quyết.  “Đường huynh từng tu luyện kiếm pháp này đến đại thành sao?”, Lâm Nhất dò hỏi.  Đường Thông gật đầu: “Nửa năm trước đã đại thành rồi, không còn hiện tượng lúc mạnh lúc yếu nữa, nhưng lại thua kém những kiếm pháp Linh cấp siêu phẩm đã đại thành khác quá nhiều”.  “Ta chọn nó”.  Lâm Nhất trầm ngâm một lúc rồi đưa ra quyết định, lựa chọn Thuỷ Nguyệt kiếm pháp.  Đường Thông nghiêm túc nhắc nhở: “Lâm sư đệ phải cẩn thận, nếu sau này hối hận, muốn đổi lại phải mất tận mười vạn điểm Công Đức đấy”.  Lâm Nhất líu lưỡi, một trăm nghìn điểm Công Đức, dốc hết sức lực cũng phải mất một năm mới có đủ.  “Quyết định vậy đi, kiếm pháp này rất vừa ý ta, lúc mạnh lúc yếu chắc chắn là có lý do, dù không tìm được lý do, đợi tu luyện đến viên mãn đỉnh phong, e rằng uy lực cũng không yếu. Vô cùng âm hàn, vô cùng cao ngạo, tám chữ này có lẽ không phải là nói bừa”.  Lâm Nhất thích kiếm pháp này phần nhiều là vì tám chữ này.  Đường Thông định khuyên nhủ thêm, nhưng thấy Lâm Nhất đã quyết định thì không nhiều lời nữa.  “Ta còn phải chọn thân pháp, không tiễn Lâm sư đệ được”, Đường Thông chắp tay.  “Khách sáo rồi, sau này gặp lại, ta mời sư huynh uống rượu”.  Hôm nay đối phương giúp hắn lựa chọn kiếm pháp, có cơ hội phải mời đối phương uống một bữa.  “Ha ha, vậy ta xin ghi nhớ”.  “Tạm biệt”.  Trở về đại điện, Lâm Nhất đưa ngọc bội lên, sau đó im lặng chờ đợi.  Trưởng lão thủ các nhìn ngọc bội Lâm Nhất đưa tới, cau mày không nói một lời, một lúc sau mới thở dài: “Trong vòng nửa tháng, nếu cảm thấy không hợp với mình thì có thể tìm ta để đổi”.  Trưởng lão hiểu tính Lâm Nhất, cho nên cũng không khuyên nhiều, đưa bản hoàn chỉnh của Thuỷ Nguyệt kiếm pháp cho hắn.  “Cảm ơn trưởng lão”.  Lâm Nhất thầm thấy ấm áp, trưởng lão thủ các này thật sự rất quan tâm mình. Nếu là người khác chắc chắn sẽ không có đãi ngộ này.  Nhận Thuỷ Nguyệt kiếm pháp xong, Lâm Nhất vội vã chạy đến Lạc Già Sơn.  Vừa rời khỏi Huyền Võ điện, chưa đi được bao xa đã thấy một đám người vừa nói vừa cười đi tới. Đệ tử tông môn gặp bọn họ đều tỏ vẻ sợ hãi, vội vàng nhường đường.  Từ rất xa, Lâm Nhất đã nhận ra mấy

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thuỷ Nguyệt kiếm pháp là kiếm pháp Huyền cấp siêu phẩm, thuỷ chí nhu, nguyệt chí âm, Thuỷ Nguyệt kiếm pháp vô cùng âm hàn, vô cùng cao ngạo, nhìn trời bằng nước, mặt trăng độc tôn, nhìn tâm bằng kiếm, cô phương tự thưởng.  

Thú vị, kiếm pháp này rất phù hợp với thuộc tính băng mới xuất hiện của Tử Diên Kiếm Quyết.  

“Đường huynh từng tu luyện kiếm pháp này đến đại thành sao?”, Lâm Nhất dò hỏi.  

Đường Thông gật đầu: “Nửa năm trước đã đại thành rồi, không còn hiện tượng lúc mạnh lúc yếu nữa, nhưng lại thua kém những kiếm pháp Linh cấp siêu phẩm đã đại thành khác quá nhiều”.  

“Ta chọn nó”.  

Lâm Nhất trầm ngâm một lúc rồi đưa ra quyết định, lựa chọn Thuỷ Nguyệt kiếm pháp.  

Đường Thông nghiêm túc nhắc nhở: “Lâm sư đệ phải cẩn thận, nếu sau này hối hận, muốn đổi lại phải mất tận mười vạn điểm Công Đức đấy”.  

Lâm Nhất líu lưỡi, một trăm nghìn điểm Công Đức, dốc hết sức lực cũng phải mất một năm mới có đủ.  

“Quyết định vậy đi, kiếm pháp này rất vừa ý ta, lúc mạnh lúc yếu chắc chắn là có lý do, dù không tìm được lý do, đợi tu luyện đến viên mãn đỉnh phong, e rằng uy lực cũng không yếu. Vô cùng âm hàn, vô cùng cao ngạo, tám chữ này có lẽ không phải là nói bừa”.  

Lâm Nhất thích kiếm pháp này phần nhiều là vì tám chữ này.  

Đường Thông định khuyên nhủ thêm, nhưng thấy Lâm Nhất đã quyết định thì không nhiều lời nữa.  

“Ta còn phải chọn thân pháp, không tiễn Lâm sư đệ được”, Đường Thông chắp tay.  

“Khách sáo rồi, sau này gặp lại, ta mời sư huynh uống rượu”.  

Hôm nay đối phương giúp hắn lựa chọn kiếm pháp, có cơ hội phải mời đối phương uống một bữa.  

“Ha ha, vậy ta xin ghi nhớ”.  

“Tạm biệt”.  

Trở về đại điện, Lâm Nhất đưa ngọc bội lên, sau đó im lặng chờ đợi.  

Trưởng lão thủ các nhìn ngọc bội Lâm Nhất đưa tới, cau mày không nói một lời, một lúc sau mới thở dài: “Trong vòng nửa tháng, nếu cảm thấy không hợp với mình thì có thể tìm ta để đổi”.  

Trưởng lão hiểu tính Lâm Nhất, cho nên cũng không khuyên nhiều, đưa bản hoàn chỉnh của Thuỷ Nguyệt kiếm pháp cho hắn.  

“Cảm ơn trưởng lão”.  

Lâm Nhất thầm thấy ấm áp, trưởng lão thủ các này thật sự rất quan tâm mình. Nếu là người khác chắc chắn sẽ không có đãi ngộ này.  

Nhận Thuỷ Nguyệt kiếm pháp xong, Lâm Nhất vội vã chạy đến Lạc Già Sơn.  

Vừa rời khỏi Huyền Võ điện, chưa đi được bao xa đã thấy một đám người vừa nói vừa cười đi tới. Đệ tử tông môn gặp bọn họ đều tỏ vẻ sợ hãi, vội vàng nhường đường.  

Từ rất xa, Lâm Nhất đã nhận ra mấy

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thuỷ Nguyệt kiếm pháp là kiếm pháp Huyền cấp siêu phẩm, thuỷ chí nhu, nguyệt chí âm, Thuỷ Nguyệt kiếm pháp vô cùng âm hàn, vô cùng cao ngạo, nhìn trời bằng nước, mặt trăng độc tôn, nhìn tâm bằng kiếm, cô phương tự thưởng.  Thú vị, kiếm pháp này rất phù hợp với thuộc tính băng mới xuất hiện của Tử Diên Kiếm Quyết.  “Đường huynh từng tu luyện kiếm pháp này đến đại thành sao?”, Lâm Nhất dò hỏi.  Đường Thông gật đầu: “Nửa năm trước đã đại thành rồi, không còn hiện tượng lúc mạnh lúc yếu nữa, nhưng lại thua kém những kiếm pháp Linh cấp siêu phẩm đã đại thành khác quá nhiều”.  “Ta chọn nó”.  Lâm Nhất trầm ngâm một lúc rồi đưa ra quyết định, lựa chọn Thuỷ Nguyệt kiếm pháp.  Đường Thông nghiêm túc nhắc nhở: “Lâm sư đệ phải cẩn thận, nếu sau này hối hận, muốn đổi lại phải mất tận mười vạn điểm Công Đức đấy”.  Lâm Nhất líu lưỡi, một trăm nghìn điểm Công Đức, dốc hết sức lực cũng phải mất một năm mới có đủ.  “Quyết định vậy đi, kiếm pháp này rất vừa ý ta, lúc mạnh lúc yếu chắc chắn là có lý do, dù không tìm được lý do, đợi tu luyện đến viên mãn đỉnh phong, e rằng uy lực cũng không yếu. Vô cùng âm hàn, vô cùng cao ngạo, tám chữ này có lẽ không phải là nói bừa”.  Lâm Nhất thích kiếm pháp này phần nhiều là vì tám chữ này.  Đường Thông định khuyên nhủ thêm, nhưng thấy Lâm Nhất đã quyết định thì không nhiều lời nữa.  “Ta còn phải chọn thân pháp, không tiễn Lâm sư đệ được”, Đường Thông chắp tay.  “Khách sáo rồi, sau này gặp lại, ta mời sư huynh uống rượu”.  Hôm nay đối phương giúp hắn lựa chọn kiếm pháp, có cơ hội phải mời đối phương uống một bữa.  “Ha ha, vậy ta xin ghi nhớ”.  “Tạm biệt”.  Trở về đại điện, Lâm Nhất đưa ngọc bội lên, sau đó im lặng chờ đợi.  Trưởng lão thủ các nhìn ngọc bội Lâm Nhất đưa tới, cau mày không nói một lời, một lúc sau mới thở dài: “Trong vòng nửa tháng, nếu cảm thấy không hợp với mình thì có thể tìm ta để đổi”.  Trưởng lão hiểu tính Lâm Nhất, cho nên cũng không khuyên nhiều, đưa bản hoàn chỉnh của Thuỷ Nguyệt kiếm pháp cho hắn.  “Cảm ơn trưởng lão”.  Lâm Nhất thầm thấy ấm áp, trưởng lão thủ các này thật sự rất quan tâm mình. Nếu là người khác chắc chắn sẽ không có đãi ngộ này.  Nhận Thuỷ Nguyệt kiếm pháp xong, Lâm Nhất vội vã chạy đến Lạc Già Sơn.  Vừa rời khỏi Huyền Võ điện, chưa đi được bao xa đã thấy một đám người vừa nói vừa cười đi tới. Đệ tử tông môn gặp bọn họ đều tỏ vẻ sợ hãi, vội vàng nhường đường.  Từ rất xa, Lâm Nhất đã nhận ra mấy

Chương 919