“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên…
Chương 1230
Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Chớp mắt, mười ngày đã trôi qua. Trong vách Xám Hối, dựa vào Long Tượng Chiến Thể Quyết, Lâm Nhất vốn bị thương nghiêm trọng đã gần như khỏi hẳn. Duy chỉ có sợi Huyền mạch thứ chín bị nứt vỡ thì hắn đã thử rất nhiều lần mà cũng không thể ngưng tự lại được. Với Chân nguyên dồi dào của Lâm Nhất, đột phá tầng thứ 9 là một việc vô cùng dễ dàng, có thể thuận lý thành chương mà đột phá Huyền Võ tầng thứ 9. Dù gì, trước đó hắn đã từng nuốt và luyện hoá một quả Huyết Viêm, một viên đan Càn Khôn Âm Dương, hai thứ này đều là kỳ bảo thiên địa mà tám công tử ngày đêm mơ ước có được. Nền tảng căn cơ vẫn còn, thậm chí có thể nói là Chân nguyên cuồn cuộn, dạt dào như sóng biển. Cho dù thực sự phải giao đấu với Huyền Võ tầng thứ 10, chỉ so về Chân nguyên thôi cũng chưa chắc đã kém hơn. Bất đắc dĩ, Huyền mạch của hắn đã nứt vỡ, cho nên hắn sẽ khác với những người bình thường đột phá cảnh giới. Sau mấy lần thử đều phải dừng lại do thất bại, do cố tình cưỡng ép đột phá gây nên cơn đau như rách cả tim phổi, ngược lại còn làm vết thương nặng thêm. Chỉ đành phải tìm một con đường khác, mỗi ngày lấy Chân nguyên nuôi dưỡng, tu bổ Huyền mạch. Nhưng vậy mà lại có chút tiến triển, chỉ là sự tiến triển này quá nhỏ, không biết phải đến năm nào tháng nào mới có thể thực sự đả thông được sợi Huyền mạch thứ chín. Nếu như là người thường mà gặp phải hoàn cảnh khó khăn thế này, chỉ e là lòng đã nguội như tro tàn. Nhưng Lâm Nhất lại điều chỉnh cảm xúc rất nhanh, hắn bình tĩnh lại bắt đầu tu luyện Tuế Nguyệt Tâm Kinh, lấy sức mạnh Tuế Nguyệt cô đọng Chân nguyên, cũng đồng thời thúc đẩy công pháp này lên tầng thứ 2. Khi rảnh rỗi không làm gì, bèn quan sát trăng sao, nhìn biển mây vô biên, nghe tiếng gió thổi tiếng mưa rơi. Trong không gian trống trải vắng vẻ của vách Xám Hối đến tiếng tim đập cũng tạo ra tiếng vang, đối với Lâm Nhất mà nói lại là một nơi hiếm có để tu tâm. Trong bất giác, một tháng thời gian đã trôi qua. Trời đã dần vào tiết thu, ý lạnh bên trong vách núi cũng càng sâu hơn. Chỉ là một tháng bên trong núi này lại giống như đã trôi qua một năm, cách xa trần thế, mỗi một giây một phút trôi qua như dài đằng đẵng. Trong thời gian này, trong kiếm các đã xảy ra không ít sóng gió, Bạch Lê Hiên nổi dậy bằng tốc độ chóng mặt, hắn ta thăng cấp lên Huyền Võ tầng thứ 9, thể hiện rõ sự đáng sợ của thánh thể trước bàn dân thiên hạ. Thánh thể! Cái mà võ giả tu luyện chẳng qua cũng chỉ có hai thứ, một là căn cốt và một là ngộ tính. Căn cốt quyết định tốc độ tu luyện của võ giả, cùng là một lượng tài nguyên như vậy, tu vi thăng cấp thánh thể có thể gấp nhiều lần linh thể, thậm chí phải lên đến cả chục lần. Thời gian sẽ vĩnh viễn đứng về phía thánh thể. Cho hắn ta càng nhiều thời gian thì tốc độ lớn mạnh của hắn ta lại càng nhanh, Bạch Lê Hiên tuyên bố cho cả Đại Tần biết, cái gì gọi là bất phàm. Hắn ta đã bế quan quan quá lâu rồi, Đại Tần đã gần như quên mất sự tồn tại của hắn ta, nhưng vào giây phút khi hắn ta xuất quan thì không có người nào mà không quan tâm đ ến hắn ta. Nguyên nhân không vì gì khác, chính là vì quang mang của hắn ta quá mức chói lọi. Chẳng qua là, Lâm Nhất đều không biết gì về những chuyện này, cũng không thể biết được.
Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Chớp mắt, mười ngày đã trôi qua. Trong vách Xám Hối, dựa vào Long Tượng Chiến Thể Quyết, Lâm Nhất vốn bị thương nghiêm trọng đã gần như khỏi hẳn. Duy chỉ có sợi Huyền mạch thứ chín bị nứt vỡ thì hắn đã thử rất nhiều lần mà cũng không thể ngưng tự lại được. Với Chân nguyên dồi dào của Lâm Nhất, đột phá tầng thứ 9 là một việc vô cùng dễ dàng, có thể thuận lý thành chương mà đột phá Huyền Võ tầng thứ 9. Dù gì, trước đó hắn đã từng nuốt và luyện hoá một quả Huyết Viêm, một viên đan Càn Khôn Âm Dương, hai thứ này đều là kỳ bảo thiên địa mà tám công tử ngày đêm mơ ước có được. Nền tảng căn cơ vẫn còn, thậm chí có thể nói là Chân nguyên cuồn cuộn, dạt dào như sóng biển. Cho dù thực sự phải giao đấu với Huyền Võ tầng thứ 10, chỉ so về Chân nguyên thôi cũng chưa chắc đã kém hơn. Bất đắc dĩ, Huyền mạch của hắn đã nứt vỡ, cho nên hắn sẽ khác với những người bình thường đột phá cảnh giới. Sau mấy lần thử đều phải dừng lại do thất bại, do cố tình cưỡng ép đột phá gây nên cơn đau như rách cả tim phổi, ngược lại còn làm vết thương nặng thêm. Chỉ đành phải tìm một con đường khác, mỗi ngày lấy Chân nguyên nuôi dưỡng, tu bổ Huyền mạch. Nhưng vậy mà lại có chút tiến triển, chỉ là sự tiến triển này quá nhỏ, không biết phải đến năm nào tháng nào mới có thể thực sự đả thông được sợi Huyền mạch thứ chín. Nếu như là người thường mà gặp phải hoàn cảnh khó khăn thế này, chỉ e là lòng đã nguội như tro tàn. Nhưng Lâm Nhất lại điều chỉnh cảm xúc rất nhanh, hắn bình tĩnh lại bắt đầu tu luyện Tuế Nguyệt Tâm Kinh, lấy sức mạnh Tuế Nguyệt cô đọng Chân nguyên, cũng đồng thời thúc đẩy công pháp này lên tầng thứ 2. Khi rảnh rỗi không làm gì, bèn quan sát trăng sao, nhìn biển mây vô biên, nghe tiếng gió thổi tiếng mưa rơi. Trong không gian trống trải vắng vẻ của vách Xám Hối đến tiếng tim đập cũng tạo ra tiếng vang, đối với Lâm Nhất mà nói lại là một nơi hiếm có để tu tâm. Trong bất giác, một tháng thời gian đã trôi qua. Trời đã dần vào tiết thu, ý lạnh bên trong vách núi cũng càng sâu hơn. Chỉ là một tháng bên trong núi này lại giống như đã trôi qua một năm, cách xa trần thế, mỗi một giây một phút trôi qua như dài đằng đẵng. Trong thời gian này, trong kiếm các đã xảy ra không ít sóng gió, Bạch Lê Hiên nổi dậy bằng tốc độ chóng mặt, hắn ta thăng cấp lên Huyền Võ tầng thứ 9, thể hiện rõ sự đáng sợ của thánh thể trước bàn dân thiên hạ. Thánh thể! Cái mà võ giả tu luyện chẳng qua cũng chỉ có hai thứ, một là căn cốt và một là ngộ tính. Căn cốt quyết định tốc độ tu luyện của võ giả, cùng là một lượng tài nguyên như vậy, tu vi thăng cấp thánh thể có thể gấp nhiều lần linh thể, thậm chí phải lên đến cả chục lần. Thời gian sẽ vĩnh viễn đứng về phía thánh thể. Cho hắn ta càng nhiều thời gian thì tốc độ lớn mạnh của hắn ta lại càng nhanh, Bạch Lê Hiên tuyên bố cho cả Đại Tần biết, cái gì gọi là bất phàm. Hắn ta đã bế quan quan quá lâu rồi, Đại Tần đã gần như quên mất sự tồn tại của hắn ta, nhưng vào giây phút khi hắn ta xuất quan thì không có người nào mà không quan tâm đ ến hắn ta. Nguyên nhân không vì gì khác, chính là vì quang mang của hắn ta quá mức chói lọi. Chẳng qua là, Lâm Nhất đều không biết gì về những chuyện này, cũng không thể biết được.
Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?” Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết. Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi. Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức. “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn. Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc. Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm. Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu. Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không. Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy. Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… Chớp mắt, mười ngày đã trôi qua. Trong vách Xám Hối, dựa vào Long Tượng Chiến Thể Quyết, Lâm Nhất vốn bị thương nghiêm trọng đã gần như khỏi hẳn. Duy chỉ có sợi Huyền mạch thứ chín bị nứt vỡ thì hắn đã thử rất nhiều lần mà cũng không thể ngưng tự lại được. Với Chân nguyên dồi dào của Lâm Nhất, đột phá tầng thứ 9 là một việc vô cùng dễ dàng, có thể thuận lý thành chương mà đột phá Huyền Võ tầng thứ 9. Dù gì, trước đó hắn đã từng nuốt và luyện hoá một quả Huyết Viêm, một viên đan Càn Khôn Âm Dương, hai thứ này đều là kỳ bảo thiên địa mà tám công tử ngày đêm mơ ước có được. Nền tảng căn cơ vẫn còn, thậm chí có thể nói là Chân nguyên cuồn cuộn, dạt dào như sóng biển. Cho dù thực sự phải giao đấu với Huyền Võ tầng thứ 10, chỉ so về Chân nguyên thôi cũng chưa chắc đã kém hơn. Bất đắc dĩ, Huyền mạch của hắn đã nứt vỡ, cho nên hắn sẽ khác với những người bình thường đột phá cảnh giới. Sau mấy lần thử đều phải dừng lại do thất bại, do cố tình cưỡng ép đột phá gây nên cơn đau như rách cả tim phổi, ngược lại còn làm vết thương nặng thêm. Chỉ đành phải tìm một con đường khác, mỗi ngày lấy Chân nguyên nuôi dưỡng, tu bổ Huyền mạch. Nhưng vậy mà lại có chút tiến triển, chỉ là sự tiến triển này quá nhỏ, không biết phải đến năm nào tháng nào mới có thể thực sự đả thông được sợi Huyền mạch thứ chín. Nếu như là người thường mà gặp phải hoàn cảnh khó khăn thế này, chỉ e là lòng đã nguội như tro tàn. Nhưng Lâm Nhất lại điều chỉnh cảm xúc rất nhanh, hắn bình tĩnh lại bắt đầu tu luyện Tuế Nguyệt Tâm Kinh, lấy sức mạnh Tuế Nguyệt cô đọng Chân nguyên, cũng đồng thời thúc đẩy công pháp này lên tầng thứ 2. Khi rảnh rỗi không làm gì, bèn quan sát trăng sao, nhìn biển mây vô biên, nghe tiếng gió thổi tiếng mưa rơi. Trong không gian trống trải vắng vẻ của vách Xám Hối đến tiếng tim đập cũng tạo ra tiếng vang, đối với Lâm Nhất mà nói lại là một nơi hiếm có để tu tâm. Trong bất giác, một tháng thời gian đã trôi qua. Trời đã dần vào tiết thu, ý lạnh bên trong vách núi cũng càng sâu hơn. Chỉ là một tháng bên trong núi này lại giống như đã trôi qua một năm, cách xa trần thế, mỗi một giây một phút trôi qua như dài đằng đẵng. Trong thời gian này, trong kiếm các đã xảy ra không ít sóng gió, Bạch Lê Hiên nổi dậy bằng tốc độ chóng mặt, hắn ta thăng cấp lên Huyền Võ tầng thứ 9, thể hiện rõ sự đáng sợ của thánh thể trước bàn dân thiên hạ. Thánh thể! Cái mà võ giả tu luyện chẳng qua cũng chỉ có hai thứ, một là căn cốt và một là ngộ tính. Căn cốt quyết định tốc độ tu luyện của võ giả, cùng là một lượng tài nguyên như vậy, tu vi thăng cấp thánh thể có thể gấp nhiều lần linh thể, thậm chí phải lên đến cả chục lần. Thời gian sẽ vĩnh viễn đứng về phía thánh thể. Cho hắn ta càng nhiều thời gian thì tốc độ lớn mạnh của hắn ta lại càng nhanh, Bạch Lê Hiên tuyên bố cho cả Đại Tần biết, cái gì gọi là bất phàm. Hắn ta đã bế quan quan quá lâu rồi, Đại Tần đã gần như quên mất sự tồn tại của hắn ta, nhưng vào giây phút khi hắn ta xuất quan thì không có người nào mà không quan tâm đ ến hắn ta. Nguyên nhân không vì gì khác, chính là vì quang mang của hắn ta quá mức chói lọi. Chẳng qua là, Lâm Nhất đều không biết gì về những chuyện này, cũng không thể biết được.