“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên…

Chương 2423

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lúc sau, hai người đứng trong hồ máu chảy thành sông, sắc mặt cả hai đều u ám.  Hai người cũng nhận được tin là Lâm Nhất đã tiến vào mật cảnh rồi.  “Trần huynh nói đúng thật, quả nhiên tiểu tử này biết rõ chắc chắn sẽ chết mà vẫn dám tới”.“Cái gì! Sư đệ Lục Thông của ta bị người khác giết chết bằng một kiếm rồi ư?”  Âu Dương Hạo của Tiêu Vân Tông giận dữ hét to, trên người có sát khí dâng trào, khiến đệ tử Tiêu Vân Tông ở gần đó đều khiếp sợ.  Sau khi mấy thất tú Thiên Lăng biết được tin tức thì hắn ta cũng nhận được tin, nhưng tin tức của hắn ta là do các sư đệ trong tông môn truyền tới.  Hắn ta tìm được một con đường bí mật ở trung tâm này, nơi này có sương mù bao phủ, trong sương mù tản ra kiếm ý dữ dội. Nhìn kỹ mới phát hiện những sương mù này đều được diễn hoá từ kiếm ý, trông vô cùng thần bí.  Nơi này cất giấu kỳ ngộ lớn, hắn ta không dám tuỳ tiện hành động.   Nhận được phù truyền tin, đệ tử tinh nhuệ và trưởng lão trong tông môn đã được triệu tập đến đây, chuẩn bị hành động.   Chỉ không ngờ rằng sau khi những tinh nhuệ này đến lại nói với hắn ta một tin tức xấu.  “Chắc chắn chỉ là một kiếm thôi ư?”  Sắc mặt Âu Dương Hạo vô cùng u ám, còn tỏ vẻ khó tin.  “Đúng là chỉ dùng một kiếm, chết rất thê thảm, Lục Thông sư huynh còn có rất nhiều thủ đoạn bảo vệ tính mạng còn chưa sử dụng đã bị một kiếm chém làm đôi rồi”, đệ tử của Tiêu Vân Tông nhớ lại tình cảnh lúc trước mà thấy kinh hãi không thôi, chiêu kiếm kia quá đáng sợ, hắn ta thật sự không dám nhớ lại.  “Còn nữa, Hướng Thiên Hà cũng đã chết, Trần Hùng bị tên này đạp cho tè ra quần, tàn phế, nhặt về được một mạng, nhưng còn thê thảm hơn là chết”.  Lại có người nhỏ giọng nói.  Khoé miệng Âu Dương Hạo lập tức khẽ giật, Kiếm Nô này thật ác độc.  Trần Hùng là đệ đệ của Trần Tử Ngọc, Lục Thông là sư đệ của Sở Mộ Viêm, khá thân thiết với nhau. Trong thất tú Thiên Lăng, Lâm Nhất đã đụng vào hai người không nên dính dáng đến nhất.  Đúng là không sợ chết!  Đều là thất tú Thiên Lăng, hắn ta biết sư huynh và Trần Tử Ngọc có thủ đoạn như thế nào. Thực lực của hai người đã có thể sánh bằng với ba mươi lăm yêu nghiệt ở bảng trong bảng Long Vân từ lâu, mạnh hơn năm người họ rất nhiều.  “U Nhược điện hạ cũng có mặt, nàng chứng kiến tất cả mọi chuyện, sau đó không nói một lời, rời đi với sắc mặt khó coi”, lại có đệ tử của Tiêu Vân Tông nhỏ giọng nói.  Nhưng sau khi nói ra lời này, gã ta lập tức thấy hối hận.  Sắc mặt của Âu Dương Hạo hoàn toàn đen lại, cực kỳ khó coi, trông giống như muốn ăn thịt người vậy.  “Đúng là mỉa mai…”  Một lúc lâu sau đó, Âu Dương Hạo mới cười châm chọc nói: “Ta là người đầu tiên nói sẽ giết chết tên đó, kết quả tên đó lại giẫm đạp thiên tài thành Thiên Lăng ta trước mặt U Nhược điện hạ”.  

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lúc sau, hai người đứng trong hồ máu chảy thành sông, sắc mặt cả hai đều u ám.  Hai người cũng nhận được tin là Lâm Nhất đã tiến vào mật cảnh rồi.  “Trần huynh nói đúng thật, quả nhiên tiểu tử này biết rõ chắc chắn sẽ chết mà vẫn dám tới”.“Cái gì! Sư đệ Lục Thông của ta bị người khác giết chết bằng một kiếm rồi ư?”  Âu Dương Hạo của Tiêu Vân Tông giận dữ hét to, trên người có sát khí dâng trào, khiến đệ tử Tiêu Vân Tông ở gần đó đều khiếp sợ.  Sau khi mấy thất tú Thiên Lăng biết được tin tức thì hắn ta cũng nhận được tin, nhưng tin tức của hắn ta là do các sư đệ trong tông môn truyền tới.  Hắn ta tìm được một con đường bí mật ở trung tâm này, nơi này có sương mù bao phủ, trong sương mù tản ra kiếm ý dữ dội. Nhìn kỹ mới phát hiện những sương mù này đều được diễn hoá từ kiếm ý, trông vô cùng thần bí.  Nơi này cất giấu kỳ ngộ lớn, hắn ta không dám tuỳ tiện hành động.   Nhận được phù truyền tin, đệ tử tinh nhuệ và trưởng lão trong tông môn đã được triệu tập đến đây, chuẩn bị hành động.   Chỉ không ngờ rằng sau khi những tinh nhuệ này đến lại nói với hắn ta một tin tức xấu.  “Chắc chắn chỉ là một kiếm thôi ư?”  Sắc mặt Âu Dương Hạo vô cùng u ám, còn tỏ vẻ khó tin.  “Đúng là chỉ dùng một kiếm, chết rất thê thảm, Lục Thông sư huynh còn có rất nhiều thủ đoạn bảo vệ tính mạng còn chưa sử dụng đã bị một kiếm chém làm đôi rồi”, đệ tử của Tiêu Vân Tông nhớ lại tình cảnh lúc trước mà thấy kinh hãi không thôi, chiêu kiếm kia quá đáng sợ, hắn ta thật sự không dám nhớ lại.  “Còn nữa, Hướng Thiên Hà cũng đã chết, Trần Hùng bị tên này đạp cho tè ra quần, tàn phế, nhặt về được một mạng, nhưng còn thê thảm hơn là chết”.  Lại có người nhỏ giọng nói.  Khoé miệng Âu Dương Hạo lập tức khẽ giật, Kiếm Nô này thật ác độc.  Trần Hùng là đệ đệ của Trần Tử Ngọc, Lục Thông là sư đệ của Sở Mộ Viêm, khá thân thiết với nhau. Trong thất tú Thiên Lăng, Lâm Nhất đã đụng vào hai người không nên dính dáng đến nhất.  Đúng là không sợ chết!  Đều là thất tú Thiên Lăng, hắn ta biết sư huynh và Trần Tử Ngọc có thủ đoạn như thế nào. Thực lực của hai người đã có thể sánh bằng với ba mươi lăm yêu nghiệt ở bảng trong bảng Long Vân từ lâu, mạnh hơn năm người họ rất nhiều.  “U Nhược điện hạ cũng có mặt, nàng chứng kiến tất cả mọi chuyện, sau đó không nói một lời, rời đi với sắc mặt khó coi”, lại có đệ tử của Tiêu Vân Tông nhỏ giọng nói.  Nhưng sau khi nói ra lời này, gã ta lập tức thấy hối hận.  Sắc mặt của Âu Dương Hạo hoàn toàn đen lại, cực kỳ khó coi, trông giống như muốn ăn thịt người vậy.  “Đúng là mỉa mai…”  Một lúc lâu sau đó, Âu Dương Hạo mới cười châm chọc nói: “Ta là người đầu tiên nói sẽ giết chết tên đó, kết quả tên đó lại giẫm đạp thiên tài thành Thiên Lăng ta trước mặt U Nhược điện hạ”.  

Độc Tôn Truyền KỳTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không“Không chết à?”   Lâm Nhất mở mắt, nhìn lồ ng ngực bằng phẳng của mình, suy nghĩ đầu tiên chính là: Hắn không chết.   Hắn nhớ rõ bản thân mãi mới có được một hôm rảnh rỗi, leo lên núi Thái Sơn dạo chơi.   Ai ngờ ngay khoảnh khắc đi đến đỉnh núi, một luồng kiếm quang đột ngột lao đến đâm thủng ngực hắn.   Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì đã mất đi ý thức.     “Đau quá!”, hắn ôm lấy đầu, lộ vẻ đau đớn.   Đau quá, đầu đau như muốn nứt ra, vô số ký ức như thủy triều nhấn chìm hắn. Đủ loại hình ảnh, tựa như một thước phim, lướt qua trong thoáng chốc.   Không bao lâu sau, hắn đã hoàn toàn dung hợp được toàn bộ ký ức, Lâm Nhất có cảm giác như đã trôi qua mười năm.   Đến khi hắn mở mắt lần nữa, vẻ mặt đã thả lỏng hơn rất nhiều, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh lặng như hồ thu.     Hóa ra, hắn không chết, mà đã xuyên không.   Đi đến một thế giới có tên là Huyền Hoàng, chiếm hữu thân thể của một gã Kiếm Nô nhỏ bé ở biên cảnh nước Thiên Thủy.   Có lẽ ở nơi sâu xa, có thứ gọi là thiên ý tồn tại, tên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một lúc sau, hai người đứng trong hồ máu chảy thành sông, sắc mặt cả hai đều u ám.  Hai người cũng nhận được tin là Lâm Nhất đã tiến vào mật cảnh rồi.  “Trần huynh nói đúng thật, quả nhiên tiểu tử này biết rõ chắc chắn sẽ chết mà vẫn dám tới”.“Cái gì! Sư đệ Lục Thông của ta bị người khác giết chết bằng một kiếm rồi ư?”  Âu Dương Hạo của Tiêu Vân Tông giận dữ hét to, trên người có sát khí dâng trào, khiến đệ tử Tiêu Vân Tông ở gần đó đều khiếp sợ.  Sau khi mấy thất tú Thiên Lăng biết được tin tức thì hắn ta cũng nhận được tin, nhưng tin tức của hắn ta là do các sư đệ trong tông môn truyền tới.  Hắn ta tìm được một con đường bí mật ở trung tâm này, nơi này có sương mù bao phủ, trong sương mù tản ra kiếm ý dữ dội. Nhìn kỹ mới phát hiện những sương mù này đều được diễn hoá từ kiếm ý, trông vô cùng thần bí.  Nơi này cất giấu kỳ ngộ lớn, hắn ta không dám tuỳ tiện hành động.   Nhận được phù truyền tin, đệ tử tinh nhuệ và trưởng lão trong tông môn đã được triệu tập đến đây, chuẩn bị hành động.   Chỉ không ngờ rằng sau khi những tinh nhuệ này đến lại nói với hắn ta một tin tức xấu.  “Chắc chắn chỉ là một kiếm thôi ư?”  Sắc mặt Âu Dương Hạo vô cùng u ám, còn tỏ vẻ khó tin.  “Đúng là chỉ dùng một kiếm, chết rất thê thảm, Lục Thông sư huynh còn có rất nhiều thủ đoạn bảo vệ tính mạng còn chưa sử dụng đã bị một kiếm chém làm đôi rồi”, đệ tử của Tiêu Vân Tông nhớ lại tình cảnh lúc trước mà thấy kinh hãi không thôi, chiêu kiếm kia quá đáng sợ, hắn ta thật sự không dám nhớ lại.  “Còn nữa, Hướng Thiên Hà cũng đã chết, Trần Hùng bị tên này đạp cho tè ra quần, tàn phế, nhặt về được một mạng, nhưng còn thê thảm hơn là chết”.  Lại có người nhỏ giọng nói.  Khoé miệng Âu Dương Hạo lập tức khẽ giật, Kiếm Nô này thật ác độc.  Trần Hùng là đệ đệ của Trần Tử Ngọc, Lục Thông là sư đệ của Sở Mộ Viêm, khá thân thiết với nhau. Trong thất tú Thiên Lăng, Lâm Nhất đã đụng vào hai người không nên dính dáng đến nhất.  Đúng là không sợ chết!  Đều là thất tú Thiên Lăng, hắn ta biết sư huynh và Trần Tử Ngọc có thủ đoạn như thế nào. Thực lực của hai người đã có thể sánh bằng với ba mươi lăm yêu nghiệt ở bảng trong bảng Long Vân từ lâu, mạnh hơn năm người họ rất nhiều.  “U Nhược điện hạ cũng có mặt, nàng chứng kiến tất cả mọi chuyện, sau đó không nói một lời, rời đi với sắc mặt khó coi”, lại có đệ tử của Tiêu Vân Tông nhỏ giọng nói.  Nhưng sau khi nói ra lời này, gã ta lập tức thấy hối hận.  Sắc mặt của Âu Dương Hạo hoàn toàn đen lại, cực kỳ khó coi, trông giống như muốn ăn thịt người vậy.  “Đúng là mỉa mai…”  Một lúc lâu sau đó, Âu Dương Hạo mới cười châm chọc nói: “Ta là người đầu tiên nói sẽ giết chết tên đó, kết quả tên đó lại giẫm đạp thiên tài thành Thiên Lăng ta trước mặt U Nhược điện hạ”.  

Chương 2423