Tác giả:

Dưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên.

Chương 1861

Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nghe nói đến đây, Đại trưởng lão mới hiểu được dụng ý của dược sư Hoàng. Quy thuận Tiêu Chính Văn, chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn mà thôi. Mượn thanh thế của Tiêu Chính Văn, phát triển thực lực của Dược Vương Cốc, cho đến khi có năng lực đối chọi với Tiêu Chính Văn thì đột ngột ra tay, giẫm chết Tiêu Chính Văn dưới chân mình! “Quả nhiên là môn chủ suy nghĩ thấu đáo! Có điều, trước đó quan hệ của chúng ta với tập đoàn Vy Nhan khá căng thẳng, bây giờ đường đột như vậy, Tiêu Chính Văn liệu có tính toán với chúng ta không?” Đại trưởng lão lo âu nói. Dược sư Hoàng chắp một tay sau lưng, bước chân thong thả đi qua đi lại: “Đương nhiên không thể đi tay không được, chúng ta ít nhất cũng phải cho họ thấy thành ý, muốn chiếm được lòng tin của người khác thì trước hết phải chiếm được lòng tin của chính mình!” “Chiếm được lòng tin của chính mình ư?” Đại trưởng lão không hiểu gì, ngẩng đầu nhìn dược sư Hoàng bằng ánh mắt ngờ vực! “Không sai, khiến cho bản thân mình tin! Cảnh giới tối cao nhất của việc nói dối, không phải là lừa gạt người khác, mà là ngay chính bản thân mình cũng bị lừa, ngay cả bản thân mình cũng tin vào lời nói dối đó!” Dược sư Hoàng thản nhiên đáp. “Ý của môn chủ là…” Đại trưởng lão dường như nghĩ tới điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía dược sư Hoàng. “Không sai, công thức của Bát Cực Tục Mệnh Đan nằm trong tay chúng ta chẳng qua chỉ là một món bảo vật trấn cốc mà thôi, nhưng nếu như đưa nó cho Tiêu Chính Văn thì cậu ta sẽ nghĩ thế nào?” Hai mắt dược sư Hoàng lóe lên tia sáng sắc lạnh. “Môn chủ, đây là công thức điều chế quan trọng nhất Dược Vương Cốc chúng ta đấy, Thiên Tử đã từng đến tận nơi để đòi mà ông cũng không chịu dâng lên, hôm nay lại đưa cho Tiêu Chính Văn, có phải hơi…” Thật ra suy cuối cùng, trong lòng Đại trưởng lão vẫn rất không nỡ. Bát Cực Tục Mệnh Đan là tuyệt bí giúp mọi người ở Dược Vương Cốc kéo dài tuổi thọ! Tương truyền, đơn thuốc này là bí đan dược đặc biệt do người sáng lập Dược Vương Cốc điều chế, trong thiên hạ cũng chỉ có mỗi một mình Dược Vương Cốc nắm giữ! Đây cũng là pháp bảo quan trọng nhất giúp Dược Vương Cốc có thể tùy ý giao lưu với võ tông trong thiên hạ! Mất đi Bát Cực Tục Mệnh Đan, địa vị của Dược Vương Cốc ở võ tông cũng sẽ rớt xuống đáy vực! “Đại trưởng lão, thật ra chúng ta vốn không cần đến đơn thuốc này, đơn thuốc này đều nằm trong lòng chúng ta! Mà Tiêu Chính Văn nhận được đơn thuốc này cũng sẽ không dễ tiết lộ cho người ngoài!” “Đồ vật quý như vậy mà Dược Vương Cốc chúng ta còn dâng lên được, chẳng lẽ còn chưa đủ để cậu ta nhìn thấy thành ý của chúng ta sao?”

Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nghe nói đến đây, Đại trưởng lão mới hiểu được dụng ý của dược sư Hoàng. Quy thuận Tiêu Chính Văn, chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn mà thôi. Mượn thanh thế của Tiêu Chính Văn, phát triển thực lực của Dược Vương Cốc, cho đến khi có năng lực đối chọi với Tiêu Chính Văn thì đột ngột ra tay, giẫm chết Tiêu Chính Văn dưới chân mình! “Quả nhiên là môn chủ suy nghĩ thấu đáo! Có điều, trước đó quan hệ của chúng ta với tập đoàn Vy Nhan khá căng thẳng, bây giờ đường đột như vậy, Tiêu Chính Văn liệu có tính toán với chúng ta không?” Đại trưởng lão lo âu nói. Dược sư Hoàng chắp một tay sau lưng, bước chân thong thả đi qua đi lại: “Đương nhiên không thể đi tay không được, chúng ta ít nhất cũng phải cho họ thấy thành ý, muốn chiếm được lòng tin của người khác thì trước hết phải chiếm được lòng tin của chính mình!” “Chiếm được lòng tin của chính mình ư?” Đại trưởng lão không hiểu gì, ngẩng đầu nhìn dược sư Hoàng bằng ánh mắt ngờ vực! “Không sai, khiến cho bản thân mình tin! Cảnh giới tối cao nhất của việc nói dối, không phải là lừa gạt người khác, mà là ngay chính bản thân mình cũng bị lừa, ngay cả bản thân mình cũng tin vào lời nói dối đó!” Dược sư Hoàng thản nhiên đáp. “Ý của môn chủ là…” Đại trưởng lão dường như nghĩ tới điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía dược sư Hoàng. “Không sai, công thức của Bát Cực Tục Mệnh Đan nằm trong tay chúng ta chẳng qua chỉ là một món bảo vật trấn cốc mà thôi, nhưng nếu như đưa nó cho Tiêu Chính Văn thì cậu ta sẽ nghĩ thế nào?” Hai mắt dược sư Hoàng lóe lên tia sáng sắc lạnh. “Môn chủ, đây là công thức điều chế quan trọng nhất Dược Vương Cốc chúng ta đấy, Thiên Tử đã từng đến tận nơi để đòi mà ông cũng không chịu dâng lên, hôm nay lại đưa cho Tiêu Chính Văn, có phải hơi…” Thật ra suy cuối cùng, trong lòng Đại trưởng lão vẫn rất không nỡ. Bát Cực Tục Mệnh Đan là tuyệt bí giúp mọi người ở Dược Vương Cốc kéo dài tuổi thọ! Tương truyền, đơn thuốc này là bí đan dược đặc biệt do người sáng lập Dược Vương Cốc điều chế, trong thiên hạ cũng chỉ có mỗi một mình Dược Vương Cốc nắm giữ! Đây cũng là pháp bảo quan trọng nhất giúp Dược Vương Cốc có thể tùy ý giao lưu với võ tông trong thiên hạ! Mất đi Bát Cực Tục Mệnh Đan, địa vị của Dược Vương Cốc ở võ tông cũng sẽ rớt xuống đáy vực! “Đại trưởng lão, thật ra chúng ta vốn không cần đến đơn thuốc này, đơn thuốc này đều nằm trong lòng chúng ta! Mà Tiêu Chính Văn nhận được đơn thuốc này cũng sẽ không dễ tiết lộ cho người ngoài!” “Đồ vật quý như vậy mà Dược Vương Cốc chúng ta còn dâng lên được, chẳng lẽ còn chưa đủ để cậu ta nhìn thấy thành ý của chúng ta sao?”

Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nghe nói đến đây, Đại trưởng lão mới hiểu được dụng ý của dược sư Hoàng. Quy thuận Tiêu Chính Văn, chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn mà thôi. Mượn thanh thế của Tiêu Chính Văn, phát triển thực lực của Dược Vương Cốc, cho đến khi có năng lực đối chọi với Tiêu Chính Văn thì đột ngột ra tay, giẫm chết Tiêu Chính Văn dưới chân mình! “Quả nhiên là môn chủ suy nghĩ thấu đáo! Có điều, trước đó quan hệ của chúng ta với tập đoàn Vy Nhan khá căng thẳng, bây giờ đường đột như vậy, Tiêu Chính Văn liệu có tính toán với chúng ta không?” Đại trưởng lão lo âu nói. Dược sư Hoàng chắp một tay sau lưng, bước chân thong thả đi qua đi lại: “Đương nhiên không thể đi tay không được, chúng ta ít nhất cũng phải cho họ thấy thành ý, muốn chiếm được lòng tin của người khác thì trước hết phải chiếm được lòng tin của chính mình!” “Chiếm được lòng tin của chính mình ư?” Đại trưởng lão không hiểu gì, ngẩng đầu nhìn dược sư Hoàng bằng ánh mắt ngờ vực! “Không sai, khiến cho bản thân mình tin! Cảnh giới tối cao nhất của việc nói dối, không phải là lừa gạt người khác, mà là ngay chính bản thân mình cũng bị lừa, ngay cả bản thân mình cũng tin vào lời nói dối đó!” Dược sư Hoàng thản nhiên đáp. “Ý của môn chủ là…” Đại trưởng lão dường như nghĩ tới điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía dược sư Hoàng. “Không sai, công thức của Bát Cực Tục Mệnh Đan nằm trong tay chúng ta chẳng qua chỉ là một món bảo vật trấn cốc mà thôi, nhưng nếu như đưa nó cho Tiêu Chính Văn thì cậu ta sẽ nghĩ thế nào?” Hai mắt dược sư Hoàng lóe lên tia sáng sắc lạnh. “Môn chủ, đây là công thức điều chế quan trọng nhất Dược Vương Cốc chúng ta đấy, Thiên Tử đã từng đến tận nơi để đòi mà ông cũng không chịu dâng lên, hôm nay lại đưa cho Tiêu Chính Văn, có phải hơi…” Thật ra suy cuối cùng, trong lòng Đại trưởng lão vẫn rất không nỡ. Bát Cực Tục Mệnh Đan là tuyệt bí giúp mọi người ở Dược Vương Cốc kéo dài tuổi thọ! Tương truyền, đơn thuốc này là bí đan dược đặc biệt do người sáng lập Dược Vương Cốc điều chế, trong thiên hạ cũng chỉ có mỗi một mình Dược Vương Cốc nắm giữ! Đây cũng là pháp bảo quan trọng nhất giúp Dược Vương Cốc có thể tùy ý giao lưu với võ tông trong thiên hạ! Mất đi Bát Cực Tục Mệnh Đan, địa vị của Dược Vương Cốc ở võ tông cũng sẽ rớt xuống đáy vực! “Đại trưởng lão, thật ra chúng ta vốn không cần đến đơn thuốc này, đơn thuốc này đều nằm trong lòng chúng ta! Mà Tiêu Chính Văn nhận được đơn thuốc này cũng sẽ không dễ tiết lộ cho người ngoài!” “Đồ vật quý như vậy mà Dược Vương Cốc chúng ta còn dâng lên được, chẳng lẽ còn chưa đủ để cậu ta nhìn thấy thành ý của chúng ta sao?”

Chương 1861