Dưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên.
Chương 3663
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nhất là khi Tiêu Chính Văn mới chỉ ở cảnh giới Nhân Vương cấp năm mà thôi. Nhưng kỳ lạ là bất kể là trận pháp hay những đòn phản kháng của hắn đều vô dụng trước mặt Tiêu Chính Văn. Cho đến lúc này hắn mới nhận ra cách biệt giữa hắn và Tiêu Chính Văn không phải là cảnh giới mà là sự cách biệt một trời một vực về tính lĩnh hội. Có thể dễ dàng hóa giải tất cả đòn tấn công của hắn như thể chỉ có một khả năng là Tiêu Chính Văn đã lĩnh hội được Quy Chân. Trước đó hắn vẫn luôn kiêu căng dù Tiêu Chính Văn có ở đây thì thế nào, nhưng bây giờ khi thật sự đối mặt với Tiêu Chính Văn, hắn mới hiểu hắn chẳng là cái rắm gì so với Tiêu Chính Văn cả. Đây hệt như đang so sánh sự cách biệt cực lớn giữa một hạt cát và một tinh cầu vậy. Đèn điện sao có thể rực rỡ như ánh trăng? Ai cũng có thể nói thế, nhưng thật sự làm được thì hắn mới nhận ra mình không thể so được với Tiêu Chính Văn. Thậm chí những phản kháng của hắn đều vô tác dụng khi ở trước mặt Tiêu Chính Văn. Cảm giác bất lực này thậm chí khiến hắn không có nổi một ý nghĩ phản kháng. “Anh chẳng qua chỉ là một cao thủ với đầy thuốc này thuốc nọ mà thôi, cảnh giới Nhân Hoàng không chỉ là sự tích lũy sức mạnh và chân khí mà còn có cả lĩnh hội”. “Chân khí trong người anh vẫn chưa vững chắc mà cũng dám đánh với tôi à?” Nói rồi ánh mắt Tiêu Chính Văn lóe lên ánh sáng, con dao quân đội năm cạnh định đâm vào Lữ Đồng Quang. Cùng lúc đó Khổng Hữu Đạo vung tay, một kiếm đâm về phía Tiêu Chính Văn. Đòn tấn công này nhanh như chớp, khí thế đáng kinh ngạc. Như thể ngay cả không trung Vạn Cổ cũng cảm nhận được uy lực của đòn tấn công này, tự động mở ra một khe hở từ trong vết nứt để mặc một kiếm này đâm về phía Tiêu Chính Văn. Tiêu Chính Văn không khỏi nhíu mày, ngay cả anh cũng cảm nhận được khí tức nguy hiểm. Sau đó vung tay lên, ném Lữ Đông Quang từ trên cao xuống. “Phụt!” Cùng lúc Tiêu Chính Văn lách người né đòn tấn công của Khổng Hữu Đạo, trước mặt Lữ Đồng Quang bỗng xuất hiện một luồng máu. Vừa rồi ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Chính Văn vẫn quyết định ra tay. Khoảnh khắc Lữ Đồng Quang sắp rơi xuống đất, con dao quân đội năm cạnh đâm thẳng vào ngực hắn.Nếu không nhờ Khổng Hữu Đạo lanh tay lẹ mắt thay đổi góc độ của kiếm đó làm lệch góc di chuyển của con dao quân đội năm cạnh thì lúc này Lữ Đồng Quang đã đầu lìa khỏi xác rồi.“Đáng tiếc, để anh tránh được một đòn.” Tiêu Chính văn hơi ngạc nhiên nhìn Khổng Hữu Đạo.Tốc độ của con dao quân đội năm cạnh đâm về phía Lữ Đồng Quang nhanh đến mức nào cơ chứ?
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nhất là khi Tiêu Chính Văn mới chỉ ở cảnh giới Nhân Vương cấp năm mà thôi. Nhưng kỳ lạ là bất kể là trận pháp hay những đòn phản kháng của hắn đều vô dụng trước mặt Tiêu Chính Văn. Cho đến lúc này hắn mới nhận ra cách biệt giữa hắn và Tiêu Chính Văn không phải là cảnh giới mà là sự cách biệt một trời một vực về tính lĩnh hội. Có thể dễ dàng hóa giải tất cả đòn tấn công của hắn như thể chỉ có một khả năng là Tiêu Chính Văn đã lĩnh hội được Quy Chân. Trước đó hắn vẫn luôn kiêu căng dù Tiêu Chính Văn có ở đây thì thế nào, nhưng bây giờ khi thật sự đối mặt với Tiêu Chính Văn, hắn mới hiểu hắn chẳng là cái rắm gì so với Tiêu Chính Văn cả. Đây hệt như đang so sánh sự cách biệt cực lớn giữa một hạt cát và một tinh cầu vậy. Đèn điện sao có thể rực rỡ như ánh trăng? Ai cũng có thể nói thế, nhưng thật sự làm được thì hắn mới nhận ra mình không thể so được với Tiêu Chính Văn. Thậm chí những phản kháng của hắn đều vô tác dụng khi ở trước mặt Tiêu Chính Văn. Cảm giác bất lực này thậm chí khiến hắn không có nổi một ý nghĩ phản kháng. “Anh chẳng qua chỉ là một cao thủ với đầy thuốc này thuốc nọ mà thôi, cảnh giới Nhân Hoàng không chỉ là sự tích lũy sức mạnh và chân khí mà còn có cả lĩnh hội”. “Chân khí trong người anh vẫn chưa vững chắc mà cũng dám đánh với tôi à?” Nói rồi ánh mắt Tiêu Chính Văn lóe lên ánh sáng, con dao quân đội năm cạnh định đâm vào Lữ Đồng Quang. Cùng lúc đó Khổng Hữu Đạo vung tay, một kiếm đâm về phía Tiêu Chính Văn. Đòn tấn công này nhanh như chớp, khí thế đáng kinh ngạc. Như thể ngay cả không trung Vạn Cổ cũng cảm nhận được uy lực của đòn tấn công này, tự động mở ra một khe hở từ trong vết nứt để mặc một kiếm này đâm về phía Tiêu Chính Văn. Tiêu Chính Văn không khỏi nhíu mày, ngay cả anh cũng cảm nhận được khí tức nguy hiểm. Sau đó vung tay lên, ném Lữ Đông Quang từ trên cao xuống. “Phụt!” Cùng lúc Tiêu Chính Văn lách người né đòn tấn công của Khổng Hữu Đạo, trước mặt Lữ Đồng Quang bỗng xuất hiện một luồng máu. Vừa rồi ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Chính Văn vẫn quyết định ra tay. Khoảnh khắc Lữ Đồng Quang sắp rơi xuống đất, con dao quân đội năm cạnh đâm thẳng vào ngực hắn.Nếu không nhờ Khổng Hữu Đạo lanh tay lẹ mắt thay đổi góc độ của kiếm đó làm lệch góc di chuyển của con dao quân đội năm cạnh thì lúc này Lữ Đồng Quang đã đầu lìa khỏi xác rồi.“Đáng tiếc, để anh tránh được một đòn.” Tiêu Chính văn hơi ngạc nhiên nhìn Khổng Hữu Đạo.Tốc độ của con dao quân đội năm cạnh đâm về phía Lữ Đồng Quang nhanh đến mức nào cơ chứ?
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Nhất là khi Tiêu Chính Văn mới chỉ ở cảnh giới Nhân Vương cấp năm mà thôi. Nhưng kỳ lạ là bất kể là trận pháp hay những đòn phản kháng của hắn đều vô dụng trước mặt Tiêu Chính Văn. Cho đến lúc này hắn mới nhận ra cách biệt giữa hắn và Tiêu Chính Văn không phải là cảnh giới mà là sự cách biệt một trời một vực về tính lĩnh hội. Có thể dễ dàng hóa giải tất cả đòn tấn công của hắn như thể chỉ có một khả năng là Tiêu Chính Văn đã lĩnh hội được Quy Chân. Trước đó hắn vẫn luôn kiêu căng dù Tiêu Chính Văn có ở đây thì thế nào, nhưng bây giờ khi thật sự đối mặt với Tiêu Chính Văn, hắn mới hiểu hắn chẳng là cái rắm gì so với Tiêu Chính Văn cả. Đây hệt như đang so sánh sự cách biệt cực lớn giữa một hạt cát và một tinh cầu vậy. Đèn điện sao có thể rực rỡ như ánh trăng? Ai cũng có thể nói thế, nhưng thật sự làm được thì hắn mới nhận ra mình không thể so được với Tiêu Chính Văn. Thậm chí những phản kháng của hắn đều vô tác dụng khi ở trước mặt Tiêu Chính Văn. Cảm giác bất lực này thậm chí khiến hắn không có nổi một ý nghĩ phản kháng. “Anh chẳng qua chỉ là một cao thủ với đầy thuốc này thuốc nọ mà thôi, cảnh giới Nhân Hoàng không chỉ là sự tích lũy sức mạnh và chân khí mà còn có cả lĩnh hội”. “Chân khí trong người anh vẫn chưa vững chắc mà cũng dám đánh với tôi à?” Nói rồi ánh mắt Tiêu Chính Văn lóe lên ánh sáng, con dao quân đội năm cạnh định đâm vào Lữ Đồng Quang. Cùng lúc đó Khổng Hữu Đạo vung tay, một kiếm đâm về phía Tiêu Chính Văn. Đòn tấn công này nhanh như chớp, khí thế đáng kinh ngạc. Như thể ngay cả không trung Vạn Cổ cũng cảm nhận được uy lực của đòn tấn công này, tự động mở ra một khe hở từ trong vết nứt để mặc một kiếm này đâm về phía Tiêu Chính Văn. Tiêu Chính Văn không khỏi nhíu mày, ngay cả anh cũng cảm nhận được khí tức nguy hiểm. Sau đó vung tay lên, ném Lữ Đông Quang từ trên cao xuống. “Phụt!” Cùng lúc Tiêu Chính Văn lách người né đòn tấn công của Khổng Hữu Đạo, trước mặt Lữ Đồng Quang bỗng xuất hiện một luồng máu. Vừa rồi ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Chính Văn vẫn quyết định ra tay. Khoảnh khắc Lữ Đồng Quang sắp rơi xuống đất, con dao quân đội năm cạnh đâm thẳng vào ngực hắn.Nếu không nhờ Khổng Hữu Đạo lanh tay lẹ mắt thay đổi góc độ của kiếm đó làm lệch góc di chuyển của con dao quân đội năm cạnh thì lúc này Lữ Đồng Quang đã đầu lìa khỏi xác rồi.“Đáng tiếc, để anh tránh được một đòn.” Tiêu Chính văn hơi ngạc nhiên nhìn Khổng Hữu Đạo.Tốc độ của con dao quân đội năm cạnh đâm về phía Lữ Đồng Quang nhanh đến mức nào cơ chứ?