Dưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên.
Chương 3758
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Sau khi quay lại ngoài lãnh thổ, Tiêu Chính Văn chào tạm biệt với anh em nhà họ Bạch, sau đó chạy thẳng đến Bắc Vực. Khi Tiêu Chính Văn đến khu vực biên giới Bắc Vực mới cảm nhận được sâu sắc sự cách biệt cực lớn giữa Bắc Vực và Đông Vực. Cả bầu trời Bắc Vực đều có một màu đỏ như máu, một màn sương mờ màu đỏ bao phủ khắp bầu trời, khiến con người cảm giác áp bức và bi thương vô hình. Trên tầng mây bầu trời thi thoảng sẽ lóe lên một luồng chớp màu đỏ, ngay cả ánh mặt trời chiếu xuống cũng có màu đỏ hệt như máu. Hơn nữa, cả Bắc Vực đều là một khu vực cấm cách biệt hoàn toàn với từ trường vũ trụ, ngay cả Tiêu Chính Văn cũng đừng hòng có thể sử dụng từ trường và linh khí trong vũ trụ. Sau khi cân nhắc một lúc, Tiêu Chính Văn sải bước đi vào lãnh thổ Bắc Vực. Cứ thế đi mãi một đoạn xa, phía trước mới xuất hiện một nhóm người. Những người này ai nấy cũng lộ ra vẻ mặt cực kỳ thành kính, đều đang hướng về cùng một phía. “Lấy máu hiến tế, có thể sống mãi, Huyết Ma chí tôn, ban phúc vô lượng”. Không trung vang lên một giọng nói cực kỳ trầm bổng, vang vọng khắp cả bầu trời Bắc Vực, sau khi nghe thấy giọng nói này, mọi người đều đồng loạt quỳ xuống dập đầu về cùng một hướng. Tiêu Chính Văn không khỏi nhíu mày, cảnh tượng trước mặt rất giống với vài tà giáo trong thế tục. Đúng lúc này phía sau Tiêu Chính Văn bỗng vang lên một giọng nói già nua: “Chàng trai cậu cũng đến cầu xin Huyết Ma Thượng Tôn ban phước sao? Mau quỳ xuống”. Tiêu Chính Văn quay đầu lại nhìn ông lão sau lưng nhíu mày nói: “Ông cụ, ban phước gì thế? Quỳ xuống với ai?” Nghe thế ông lão sửng sốt, sau đó nhíu mày giải thích: “Dĩ nhiên là hiến tinh huyết của mình cho Huyết Ma Thượng Tôn rồi, sau đó ông ấy mới có thể ban phước lành bình an cho chúng ta”. “Nhìn cách ăn mặc của cậu hình như không phải là người Bắc Vực chúng tôi nhỉ?” Tiêu Chính Văn gật đầu nói: “Ông cụ, tôi quả thật vừa từ Đông Vực đến, Huyết Ma Thượng Tôn là ai thế, tại sao phải hiến tinh huyết cho ông ta mới được bình an?” “Haizz, đều là vì mảnh đất Bắc Vực này của chúng tôi không tốt, cậu nhìn bầu trời trên đầu đi, đều là màu đỏ, nếu không hiến tinh huyết cho Huyết Ma chí tôn thì không được ông ấy bảo vệ”. “Không được Huyết Ma chí tôn bảo vệ thì ngay cả ánh mặt trời khi chiếu vào người cũng là thứ chí mạng. Mặt trời màu đỏ này có thể hút cạn tất cả tinh huyết trên người chúng ta trong mười mấy năm, cho đến khi biến thành bộ xương khô”. Ông lão vừa nói vừa liên tục thở dài.Tiêu Chính Văn gật đầu, thảo nào mặt trời trên bầu trời lại có màu đỏ như máu, hóa ra là vì nguyên nhân này.
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Sau khi quay lại ngoài lãnh thổ, Tiêu Chính Văn chào tạm biệt với anh em nhà họ Bạch, sau đó chạy thẳng đến Bắc Vực. Khi Tiêu Chính Văn đến khu vực biên giới Bắc Vực mới cảm nhận được sâu sắc sự cách biệt cực lớn giữa Bắc Vực và Đông Vực. Cả bầu trời Bắc Vực đều có một màu đỏ như máu, một màn sương mờ màu đỏ bao phủ khắp bầu trời, khiến con người cảm giác áp bức và bi thương vô hình. Trên tầng mây bầu trời thi thoảng sẽ lóe lên một luồng chớp màu đỏ, ngay cả ánh mặt trời chiếu xuống cũng có màu đỏ hệt như máu. Hơn nữa, cả Bắc Vực đều là một khu vực cấm cách biệt hoàn toàn với từ trường vũ trụ, ngay cả Tiêu Chính Văn cũng đừng hòng có thể sử dụng từ trường và linh khí trong vũ trụ. Sau khi cân nhắc một lúc, Tiêu Chính Văn sải bước đi vào lãnh thổ Bắc Vực. Cứ thế đi mãi một đoạn xa, phía trước mới xuất hiện một nhóm người. Những người này ai nấy cũng lộ ra vẻ mặt cực kỳ thành kính, đều đang hướng về cùng một phía. “Lấy máu hiến tế, có thể sống mãi, Huyết Ma chí tôn, ban phúc vô lượng”. Không trung vang lên một giọng nói cực kỳ trầm bổng, vang vọng khắp cả bầu trời Bắc Vực, sau khi nghe thấy giọng nói này, mọi người đều đồng loạt quỳ xuống dập đầu về cùng một hướng. Tiêu Chính Văn không khỏi nhíu mày, cảnh tượng trước mặt rất giống với vài tà giáo trong thế tục. Đúng lúc này phía sau Tiêu Chính Văn bỗng vang lên một giọng nói già nua: “Chàng trai cậu cũng đến cầu xin Huyết Ma Thượng Tôn ban phước sao? Mau quỳ xuống”. Tiêu Chính Văn quay đầu lại nhìn ông lão sau lưng nhíu mày nói: “Ông cụ, ban phước gì thế? Quỳ xuống với ai?” Nghe thế ông lão sửng sốt, sau đó nhíu mày giải thích: “Dĩ nhiên là hiến tinh huyết của mình cho Huyết Ma Thượng Tôn rồi, sau đó ông ấy mới có thể ban phước lành bình an cho chúng ta”. “Nhìn cách ăn mặc của cậu hình như không phải là người Bắc Vực chúng tôi nhỉ?” Tiêu Chính Văn gật đầu nói: “Ông cụ, tôi quả thật vừa từ Đông Vực đến, Huyết Ma Thượng Tôn là ai thế, tại sao phải hiến tinh huyết cho ông ta mới được bình an?” “Haizz, đều là vì mảnh đất Bắc Vực này của chúng tôi không tốt, cậu nhìn bầu trời trên đầu đi, đều là màu đỏ, nếu không hiến tinh huyết cho Huyết Ma chí tôn thì không được ông ấy bảo vệ”. “Không được Huyết Ma chí tôn bảo vệ thì ngay cả ánh mặt trời khi chiếu vào người cũng là thứ chí mạng. Mặt trời màu đỏ này có thể hút cạn tất cả tinh huyết trên người chúng ta trong mười mấy năm, cho đến khi biến thành bộ xương khô”. Ông lão vừa nói vừa liên tục thở dài.Tiêu Chính Văn gật đầu, thảo nào mặt trời trên bầu trời lại có màu đỏ như máu, hóa ra là vì nguyên nhân này.
Chiến Thần Bất BạiTác giả: Phương TưởngTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpDưới ánh mặt trời ngươi đổ mồ hôi, chịu đựng sự cười nhạo và nghi vấn, dưới ánh mặt trời ngươi gục ngã, thương tích bầm dập, dưới ánh mặt trời ngươi vẫn làm chuyện ngu không gì bằng mà không hề có ý quay đầu. Thiếu niên như ngươi. Bởi vì dòng máu nóng chảy trong huyết quản ngươi, bởi vì kèn lệnh hào hùng thúc giục ngươi giương buồm lên đường. Bởi vì thiếu niên có dã tâm lớn, bởi vì thiếu niên có khát vọng ôm cả bầu trời. Ngươi nói ngươi dũng cảm, ngươi nói ngươi không sợ hãi, ngươi nói ngươi không bao giờ chịu khuất phục, ngươi nói đó là niềm tin của ngươi, ngươi nói nơi đó có giấc mộng của ngươi, ngươi nói chỉ cần ngươi nỗ lực đủ thì có thể thành công. Ngươi nói ngươi sẽ không đầu hàng, ngươi nói cho dù có chết, cũng phải chết dưới bầu trời này. Ngươi nói trái tim của ngươi chưa từng già đi. Ngươi nói, ngươi vĩnh viễn là thiếu niên. Sau khi quay lại ngoài lãnh thổ, Tiêu Chính Văn chào tạm biệt với anh em nhà họ Bạch, sau đó chạy thẳng đến Bắc Vực. Khi Tiêu Chính Văn đến khu vực biên giới Bắc Vực mới cảm nhận được sâu sắc sự cách biệt cực lớn giữa Bắc Vực và Đông Vực. Cả bầu trời Bắc Vực đều có một màu đỏ như máu, một màn sương mờ màu đỏ bao phủ khắp bầu trời, khiến con người cảm giác áp bức và bi thương vô hình. Trên tầng mây bầu trời thi thoảng sẽ lóe lên một luồng chớp màu đỏ, ngay cả ánh mặt trời chiếu xuống cũng có màu đỏ hệt như máu. Hơn nữa, cả Bắc Vực đều là một khu vực cấm cách biệt hoàn toàn với từ trường vũ trụ, ngay cả Tiêu Chính Văn cũng đừng hòng có thể sử dụng từ trường và linh khí trong vũ trụ. Sau khi cân nhắc một lúc, Tiêu Chính Văn sải bước đi vào lãnh thổ Bắc Vực. Cứ thế đi mãi một đoạn xa, phía trước mới xuất hiện một nhóm người. Những người này ai nấy cũng lộ ra vẻ mặt cực kỳ thành kính, đều đang hướng về cùng một phía. “Lấy máu hiến tế, có thể sống mãi, Huyết Ma chí tôn, ban phúc vô lượng”. Không trung vang lên một giọng nói cực kỳ trầm bổng, vang vọng khắp cả bầu trời Bắc Vực, sau khi nghe thấy giọng nói này, mọi người đều đồng loạt quỳ xuống dập đầu về cùng một hướng. Tiêu Chính Văn không khỏi nhíu mày, cảnh tượng trước mặt rất giống với vài tà giáo trong thế tục. Đúng lúc này phía sau Tiêu Chính Văn bỗng vang lên một giọng nói già nua: “Chàng trai cậu cũng đến cầu xin Huyết Ma Thượng Tôn ban phước sao? Mau quỳ xuống”. Tiêu Chính Văn quay đầu lại nhìn ông lão sau lưng nhíu mày nói: “Ông cụ, ban phước gì thế? Quỳ xuống với ai?” Nghe thế ông lão sửng sốt, sau đó nhíu mày giải thích: “Dĩ nhiên là hiến tinh huyết của mình cho Huyết Ma Thượng Tôn rồi, sau đó ông ấy mới có thể ban phước lành bình an cho chúng ta”. “Nhìn cách ăn mặc của cậu hình như không phải là người Bắc Vực chúng tôi nhỉ?” Tiêu Chính Văn gật đầu nói: “Ông cụ, tôi quả thật vừa từ Đông Vực đến, Huyết Ma Thượng Tôn là ai thế, tại sao phải hiến tinh huyết cho ông ta mới được bình an?” “Haizz, đều là vì mảnh đất Bắc Vực này của chúng tôi không tốt, cậu nhìn bầu trời trên đầu đi, đều là màu đỏ, nếu không hiến tinh huyết cho Huyết Ma chí tôn thì không được ông ấy bảo vệ”. “Không được Huyết Ma chí tôn bảo vệ thì ngay cả ánh mặt trời khi chiếu vào người cũng là thứ chí mạng. Mặt trời màu đỏ này có thể hút cạn tất cả tinh huyết trên người chúng ta trong mười mấy năm, cho đến khi biến thành bộ xương khô”. Ông lão vừa nói vừa liên tục thở dài.Tiêu Chính Văn gật đầu, thảo nào mặt trời trên bầu trời lại có màu đỏ như máu, hóa ra là vì nguyên nhân này.