“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 410: Vậy thiếu niên kia là ai nữa?
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Bây giờ, muội muội của ta muốn gặp hắn. Ngươi giết hắn thì ta làm thế nào để cho muội ấy gặp?”, Minh Lãng Hiên nặng nề nói.Cảnh Khánh Phong cười giễu nói: “Minh Lãng Hiên, ngươi phải nhớ kỹ, đại ca ta coi trọng Minh Thanh Thanh là phúc phận cô ta tu được từ đời trước. Người phụ nữ ngu ngốc này mà không nghĩ thông thì hôn sự hai nước chúng ta sẽ biến thành tang sự, đến lúc đó…”Lời vừa nói ra, sắc mặt của Minh Lãng Hiên trông rất khó coi.“Cảnh Khánh Phong, ngươi gây ra chuyện lớn rồi!”“Chuyện lớn?”, Cảnh Khánh Phong cười giễu nói: “Hôn lễ hôm nay, phụ hoàng ta sẽ tuyên bố, dấy binh tấn công đánh những đế quốc lớn còn lại tới giờ, đến lúc đó, không còn cái tên 10 đế quốc lớn nữa rồi”.“Ta chỉ giết một con chó bên cạnh Tần Ninh mà thôi, Tần Ninh đó có bản lĩnh làm gì được ta?”“Chỉ là một thằng nhãi của đế quốc Bắc Minh, muốn dương oai giễu võ ở thượng quốc Cảnh Thiên sao, nằm mơ!”Nghe vậy, Minh Lãng Hiên vô cùng tức giận.Cảnh Khánh Phong quá ngông cuồng, sớm muộn cũng sẽ gây ra tai họa: “Ngươi yên tâm, hôm nay nếu Tần Ninh đưa người của mấy đế quốc lớn kia tới gây chuyện thì ta đảm bảo hắn sẽ không còn đường mà trở về. Bốn phía hoàng cung, chưa nói tới cấm vệ quân, chỉ tính riêng cao thủ cảnh giới Địa Võ đã hơn trăm vị, chỉ dựa vào mấy đế quốc lớn thì tính là cái thá gì?”“Nhưng, nói thật lòng, ta cũng thật muốn xem, giết con chó của hắn thì thằng nhãi này có thể bình tĩnh, thản nhiên tới giương oai diễu võ như ngươi nói không!”“Vậy à?”, một giọng nói từ trên trời vọng xuống, lạnh lùng nói: “Trong mắt ta, ngươi cũng chẳng là cái thá gì cả?”Âm thanh ầm ầm vang lên, bóng dáng ấy hạ xuống đất.Mặt đất nứt ra thành từng tầng đổ nát.Tần Ninh lúc này đứng trước cửa cung, nhìn những người qua lại ở đây, ánh mắt lạnh lùng.Một thân áo trắng nhiễm tro bụi, tóc dài tán loạn, đôi mắt đục ngầu hằn những tia máu, Tần Ninh nhìn như một kẻ điên.“Tần Ninh, không ngờ ngươi cũng dám đến đây!”Thấy Tần Ninh xuất hiện, sắc mặt Cảnh Khánh Phong trở nên lạnh lùng.Soạt soạt soạt...Mười mấy bóng người đồng loạt xuất hiện vây quanh Tần Ninh.Ầm...Mà lúc này, bầu trời cũng vang lên tiếng nổ.“Ai thèm quan tâm hắn là ai chứ. Ngày đại hỉ thế này mà dám khiêng quan tài đến trước cửa hoàng cung thượng quốc Cảnh Thiên thì đúng là muốn chết mà”.Cảnh Khánh Phong lúc này bước ra, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.“Không ngờ ngươi thật sự dám đến!”Cảnh Khánh Phong bật cười nói: “Sao? Khiêng quan tài của thằng mập đã chết đó à?”
“Bây giờ, muội muội của ta muốn gặp hắn. Ngươi giết hắn thì ta làm thế nào để cho muội ấy gặp?”, Minh Lãng Hiên nặng nề nói.
Cảnh Khánh Phong cười giễu nói: “Minh Lãng Hiên, ngươi phải nhớ kỹ, đại ca ta coi trọng Minh Thanh Thanh là phúc phận cô ta tu được từ đời trước. Người phụ nữ ngu ngốc này mà không nghĩ thông thì hôn sự hai nước chúng ta sẽ biến thành tang sự, đến lúc đó…”
Lời vừa nói ra, sắc mặt của Minh Lãng Hiên trông rất khó coi.
“Cảnh Khánh Phong, ngươi gây ra chuyện lớn rồi!”
“Chuyện lớn?”, Cảnh Khánh Phong cười giễu nói: “Hôn lễ hôm nay, phụ hoàng ta sẽ tuyên bố, dấy binh tấn công đánh những đế quốc lớn còn lại tới giờ, đến lúc đó, không còn cái tên 10 đế quốc lớn nữa rồi”.
“Ta chỉ giết một con chó bên cạnh Tần Ninh mà thôi, Tần Ninh đó có bản lĩnh làm gì được ta?”
“Chỉ là một thằng nhãi của đế quốc Bắc Minh, muốn dương oai giễu võ ở thượng quốc Cảnh Thiên sao, nằm mơ!”
Nghe vậy, Minh Lãng Hiên vô cùng tức giận.
Cảnh Khánh Phong quá ngông cuồng, sớm muộn cũng sẽ gây ra tai họa: “Ngươi yên tâm, hôm nay nếu Tần Ninh đưa người của mấy đế quốc lớn kia tới gây chuyện thì ta đảm bảo hắn sẽ không còn đường mà trở về. Bốn phía hoàng cung, chưa nói tới cấm vệ quân, chỉ tính riêng cao thủ cảnh giới Địa Võ đã hơn trăm vị, chỉ dựa vào mấy đế quốc lớn thì tính là cái thá gì?”
“Nhưng, nói thật lòng, ta cũng thật muốn xem, giết con chó của hắn thì thằng nhãi này có thể bình tĩnh, thản nhiên tới giương oai diễu võ như ngươi nói không!”
“Vậy à?”, một giọng nói từ trên trời vọng xuống, lạnh lùng nói: “Trong mắt ta, ngươi cũng chẳng là cái thá gì cả?”
Âm thanh ầm ầm vang lên, bóng dáng ấy hạ xuống đất.
Mặt đất nứt ra thành từng tầng đổ nát.
Tần Ninh lúc này đứng trước cửa cung, nhìn những người qua lại ở đây, ánh mắt lạnh lùng.
Một thân áo trắng nhiễm tro bụi, tóc dài tán loạn, đôi mắt đục ngầu hằn những tia máu, Tần Ninh nhìn như một kẻ điên.
“Tần Ninh, không ngờ ngươi cũng dám đến đây!”
Thấy Tần Ninh xuất hiện, sắc mặt Cảnh Khánh Phong trở nên lạnh lùng.
Soạt soạt soạt...
Mười mấy bóng người đồng loạt xuất hiện vây quanh Tần Ninh.
Ầm...
Mà lúc này, bầu trời cũng vang lên tiếng nổ.
“Ai thèm quan tâm hắn là ai chứ. Ngày đại hỉ thế này mà dám khiêng quan tài đến trước cửa hoàng cung thượng quốc Cảnh Thiên thì đúng là muốn chết mà”.
Cảnh Khánh Phong lúc này bước ra, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.
“Không ngờ ngươi thật sự dám đến!”
Cảnh Khánh Phong bật cười nói: “Sao? Khiêng quan tài của thằng mập đã chết đó à?”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Bây giờ, muội muội của ta muốn gặp hắn. Ngươi giết hắn thì ta làm thế nào để cho muội ấy gặp?”, Minh Lãng Hiên nặng nề nói.Cảnh Khánh Phong cười giễu nói: “Minh Lãng Hiên, ngươi phải nhớ kỹ, đại ca ta coi trọng Minh Thanh Thanh là phúc phận cô ta tu được từ đời trước. Người phụ nữ ngu ngốc này mà không nghĩ thông thì hôn sự hai nước chúng ta sẽ biến thành tang sự, đến lúc đó…”Lời vừa nói ra, sắc mặt của Minh Lãng Hiên trông rất khó coi.“Cảnh Khánh Phong, ngươi gây ra chuyện lớn rồi!”“Chuyện lớn?”, Cảnh Khánh Phong cười giễu nói: “Hôn lễ hôm nay, phụ hoàng ta sẽ tuyên bố, dấy binh tấn công đánh những đế quốc lớn còn lại tới giờ, đến lúc đó, không còn cái tên 10 đế quốc lớn nữa rồi”.“Ta chỉ giết một con chó bên cạnh Tần Ninh mà thôi, Tần Ninh đó có bản lĩnh làm gì được ta?”“Chỉ là một thằng nhãi của đế quốc Bắc Minh, muốn dương oai giễu võ ở thượng quốc Cảnh Thiên sao, nằm mơ!”Nghe vậy, Minh Lãng Hiên vô cùng tức giận.Cảnh Khánh Phong quá ngông cuồng, sớm muộn cũng sẽ gây ra tai họa: “Ngươi yên tâm, hôm nay nếu Tần Ninh đưa người của mấy đế quốc lớn kia tới gây chuyện thì ta đảm bảo hắn sẽ không còn đường mà trở về. Bốn phía hoàng cung, chưa nói tới cấm vệ quân, chỉ tính riêng cao thủ cảnh giới Địa Võ đã hơn trăm vị, chỉ dựa vào mấy đế quốc lớn thì tính là cái thá gì?”“Nhưng, nói thật lòng, ta cũng thật muốn xem, giết con chó của hắn thì thằng nhãi này có thể bình tĩnh, thản nhiên tới giương oai diễu võ như ngươi nói không!”“Vậy à?”, một giọng nói từ trên trời vọng xuống, lạnh lùng nói: “Trong mắt ta, ngươi cũng chẳng là cái thá gì cả?”Âm thanh ầm ầm vang lên, bóng dáng ấy hạ xuống đất.Mặt đất nứt ra thành từng tầng đổ nát.Tần Ninh lúc này đứng trước cửa cung, nhìn những người qua lại ở đây, ánh mắt lạnh lùng.Một thân áo trắng nhiễm tro bụi, tóc dài tán loạn, đôi mắt đục ngầu hằn những tia máu, Tần Ninh nhìn như một kẻ điên.“Tần Ninh, không ngờ ngươi cũng dám đến đây!”Thấy Tần Ninh xuất hiện, sắc mặt Cảnh Khánh Phong trở nên lạnh lùng.Soạt soạt soạt...Mười mấy bóng người đồng loạt xuất hiện vây quanh Tần Ninh.Ầm...Mà lúc này, bầu trời cũng vang lên tiếng nổ.“Ai thèm quan tâm hắn là ai chứ. Ngày đại hỉ thế này mà dám khiêng quan tài đến trước cửa hoàng cung thượng quốc Cảnh Thiên thì đúng là muốn chết mà”.Cảnh Khánh Phong lúc này bước ra, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.“Không ngờ ngươi thật sự dám đến!”Cảnh Khánh Phong bật cười nói: “Sao? Khiêng quan tài của thằng mập đã chết đó à?”