“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 411: Cái tên này không sợ chết sao?

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Cái thằng ngu si như một con chó điên đó dám đồ sát ta cơ đấy, cho nên cũng đành chịu thôi, ta phải giết chết hắn ta. Có lẽ ngươi không biết đâu nhỉ? Từng kiếm cắt xuống, máu thịt nhầy nhụa trộn lẫn với tiếng kêu của hắn ta, nghe mà thích ý làm sao...”“Ồ? Vậy à?”Soạt...Giây phút ấy, Tần Ninh hành động.Giây phút ấy, tốc độ của hắn nhanh đến cực điểm, vung một tay chém ra.“Ngu dốt!”Cảnh Khánh Phong không hề sợ hãi, lập tức vung tay ra đón lấy đòn tấn công của Tần Ninh.Hắn ta vốn có tu vi cảnh giới Linh Luân tầng chín đỉnh phong, há có thể sợ một Tần Ninh nho nhỏ sao?Phụt...Nhưng giây phút ấy, có tiếng phụt vang lên. Con dao găm kia đã xuyên qua tay của Cảnh Khánh Phong, máu tươi bắn ra tung tóe.“Aaaaaaaa...”Một tiếng kêu thảm vang lên, lúc ấy, tất cả mọi người trở nên náo loạn.“Là như thế này à?”Tần Ninh lại vung chưởng, một tiếng nổ nữa vang lên, cánh tay của Cảnh Khánh Phong đã hoàn toàn đứt lìa.“Phập, phập”, lúc này Tần Ninh đứng trước người Cảnh Khánh Phong, dùng dao găm đâm vào người hắn ta từng nhát một, máu tươi chảy ra đầm đìa.Ngực của Cảnh Khánh Phong đã bị đâm thành lỗ thủng, lục phủ ngũ tạng lúc này đẫm máu.“Hỗn láo!”Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên, lúc này bốn bóng người lập tức xuất hiện.Bốn người này chính là những cường giả cảnh giới Địa Võ từ tầng một đến tầng năm.“Cút!”Nhìn thấy bốn người này định xông lên ngăn cản, Thiên Động Tiên vốn định ra tay, nhưng Tần Ninh đã hoàn toàn mở ra sát cơ.Một tiếng hét trầm thấp, kiếm Thanh Long hóa thành một luồng sáng.Bụp bụp bụp...Nhất thời, cả bốn người lập tức ngã xuống, tử vong.Tất cả mọi người thấy cảnh này thì đều sững sờ.Bốn thần binh đang phiêu đãng trên không trung kia lại có thể tỏa ra khí tức điên cuồng đến vậy sao.Bốn cảnh giới Địa Võ, nói giết là giết, dễ dàng như chọc tiết lợn.Thật sự là không thể tin nổi.Tần Ninh nhìn phía trước, ánh mắt lạnh lùng.Cảnh Khánh Phong lúc này, nội tạng lòi hết cả ra ngoài, máu tươi chảy ra tong tỏng, thần sắc trắng bệch.Nhưng hắn ta vẫn chưa chết hẳn, cả người hắn ta vẫn đang run rẩy, đau đớn vô cùng, máu tươi không ngừng chảy ra khiến hắn hoàn toàn lặng đi.Tần Ninh vốn không nghĩ đến hậu quả.Cái tên này không sợ chết sao?Tần Ninh ném dao găm xuống đất, nhìn về cửa cung.

“Cái thằng ngu si như một con chó điên đó dám đồ sát ta cơ đấy, cho nên cũng đành chịu thôi, ta phải giết chết hắn ta. Có lẽ ngươi không biết đâu nhỉ? Từng kiếm cắt xuống, máu thịt nhầy nhụa trộn lẫn với tiếng kêu của hắn ta, nghe mà thích ý làm sao...”

“Ồ? Vậy à?”

Soạt...

Giây phút ấy, Tần Ninh hành động.

Giây phút ấy, tốc độ của hắn nhanh đến cực điểm, vung một tay chém ra.

“Ngu dốt!”

Cảnh Khánh Phong không hề sợ hãi, lập tức vung tay ra đón lấy đòn tấn công của Tần Ninh.

Hắn ta vốn có tu vi cảnh giới Linh Luân tầng chín đỉnh phong, há có thể sợ một Tần Ninh nho nhỏ sao?

Phụt...

Nhưng giây phút ấy, có tiếng phụt vang lên. Con dao găm kia đã xuyên qua tay của Cảnh Khánh Phong, máu tươi bắn ra tung tóe.

“Aaaaaaaa...”

Một tiếng kêu thảm vang lên, lúc ấy, tất cả mọi người trở nên náo loạn.

“Là như thế này à?”

Tần Ninh lại vung chưởng, một tiếng nổ nữa vang lên, cánh tay của Cảnh Khánh Phong đã hoàn toàn đứt lìa.

“Phập, phập”, lúc này Tần Ninh đứng trước người Cảnh Khánh Phong, dùng dao găm đâm vào người hắn ta từng nhát một, máu tươi chảy ra đầm đìa.

Ngực của Cảnh Khánh Phong đã bị đâm thành lỗ thủng, lục phủ ngũ tạng lúc này đẫm máu.

“Hỗn láo!”

Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên, lúc này bốn bóng người lập tức xuất hiện.

Bốn người này chính là những cường giả cảnh giới Địa Võ từ tầng một đến tầng năm.

“Cút!”

Nhìn thấy bốn người này định xông lên ngăn cản, Thiên Động Tiên vốn định ra tay, nhưng Tần Ninh đã hoàn toàn mở ra sát cơ.

Một tiếng hét trầm thấp, kiếm Thanh Long hóa thành một luồng sáng.

Bụp bụp bụp...

Nhất thời, cả bốn người lập tức ngã xuống, tử vong.

Tất cả mọi người thấy cảnh này thì đều sững sờ.

Bốn thần binh đang phiêu đãng trên không trung kia lại có thể tỏa ra khí tức điên cuồng đến vậy sao.

Bốn cảnh giới Địa Võ, nói giết là giết, dễ dàng như chọc tiết lợn.

Thật sự là không thể tin nổi.

Tần Ninh nhìn phía trước, ánh mắt lạnh lùng.

Cảnh Khánh Phong lúc này, nội tạng lòi hết cả ra ngoài, máu tươi chảy ra tong tỏng, thần sắc trắng bệch.

Nhưng hắn ta vẫn chưa chết hẳn, cả người hắn ta vẫn đang run rẩy, đau đớn vô cùng, máu tươi không ngừng chảy ra khiến hắn hoàn toàn lặng đi.

Tần Ninh vốn không nghĩ đến hậu quả.

Cái tên này không sợ chết sao?

Tần Ninh ném dao găm xuống đất, nhìn về cửa cung.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Cái thằng ngu si như một con chó điên đó dám đồ sát ta cơ đấy, cho nên cũng đành chịu thôi, ta phải giết chết hắn ta. Có lẽ ngươi không biết đâu nhỉ? Từng kiếm cắt xuống, máu thịt nhầy nhụa trộn lẫn với tiếng kêu của hắn ta, nghe mà thích ý làm sao...”“Ồ? Vậy à?”Soạt...Giây phút ấy, Tần Ninh hành động.Giây phút ấy, tốc độ của hắn nhanh đến cực điểm, vung một tay chém ra.“Ngu dốt!”Cảnh Khánh Phong không hề sợ hãi, lập tức vung tay ra đón lấy đòn tấn công của Tần Ninh.Hắn ta vốn có tu vi cảnh giới Linh Luân tầng chín đỉnh phong, há có thể sợ một Tần Ninh nho nhỏ sao?Phụt...Nhưng giây phút ấy, có tiếng phụt vang lên. Con dao găm kia đã xuyên qua tay của Cảnh Khánh Phong, máu tươi bắn ra tung tóe.“Aaaaaaaa...”Một tiếng kêu thảm vang lên, lúc ấy, tất cả mọi người trở nên náo loạn.“Là như thế này à?”Tần Ninh lại vung chưởng, một tiếng nổ nữa vang lên, cánh tay của Cảnh Khánh Phong đã hoàn toàn đứt lìa.“Phập, phập”, lúc này Tần Ninh đứng trước người Cảnh Khánh Phong, dùng dao găm đâm vào người hắn ta từng nhát một, máu tươi chảy ra đầm đìa.Ngực của Cảnh Khánh Phong đã bị đâm thành lỗ thủng, lục phủ ngũ tạng lúc này đẫm máu.“Hỗn láo!”Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên, lúc này bốn bóng người lập tức xuất hiện.Bốn người này chính là những cường giả cảnh giới Địa Võ từ tầng một đến tầng năm.“Cút!”Nhìn thấy bốn người này định xông lên ngăn cản, Thiên Động Tiên vốn định ra tay, nhưng Tần Ninh đã hoàn toàn mở ra sát cơ.Một tiếng hét trầm thấp, kiếm Thanh Long hóa thành một luồng sáng.Bụp bụp bụp...Nhất thời, cả bốn người lập tức ngã xuống, tử vong.Tất cả mọi người thấy cảnh này thì đều sững sờ.Bốn thần binh đang phiêu đãng trên không trung kia lại có thể tỏa ra khí tức điên cuồng đến vậy sao.Bốn cảnh giới Địa Võ, nói giết là giết, dễ dàng như chọc tiết lợn.Thật sự là không thể tin nổi.Tần Ninh nhìn phía trước, ánh mắt lạnh lùng.Cảnh Khánh Phong lúc này, nội tạng lòi hết cả ra ngoài, máu tươi chảy ra tong tỏng, thần sắc trắng bệch.Nhưng hắn ta vẫn chưa chết hẳn, cả người hắn ta vẫn đang run rẩy, đau đớn vô cùng, máu tươi không ngừng chảy ra khiến hắn hoàn toàn lặng đi.Tần Ninh vốn không nghĩ đến hậu quả.Cái tên này không sợ chết sao?Tần Ninh ném dao găm xuống đất, nhìn về cửa cung.

Chương 411: Cái tên này không sợ chết sao?