“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 420: Ánh mắt Tần Ninh lạnh băng
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lần này, Tần Ninh đã xông đến giết.Giữa hai tay là ánh sáng đen – trắng đối lập đang ngưng tụ.“Kiếm âm!”“Kiếm dương!”Soạt soạt...Hai kiếm nhất tề bắn ra, dao động khủng bố tràn tới, giết về phía Cảnh Thượng.“Muốn chết à”.Cho đến lúc này mà Tần Ninh vẫn dám tấn công, Cảnh Thượng đã hoàn toàn muốn giết người.“Võ giả Tinh Mệnh thì ghê lắm chắc?”Hai tay cầm kiếm rồi tấn công ra.Keng...Tiếng kim loại va vào nhau vang lên, khí thế sát phạt bỗng chốc cuộn trào.“Cút!”Một tiếng gào thấp vang lên, Tần Ninh bước lên trước.Hai kiếm cùng lúc phát ra ánh sáng, cắt đứt thương dài của Cảnh Thượng. Hai kiếm kia trực tiếp xuyên qua hai vai trái, phải của Cảnh Thượng. Phập một tiếng, máu tươi chảy ra ngoài, đầu của Cảnh Thượng cũng rời xuống đất. . Tiên Hiệp Hay“Thượng Nhi!”“Thái tử!”Đám Cảnh Khoát hoàn toàn chết đứng.Một đám người hoàn toàn ngơ ngác.Chỉ trong nháy mắt mà Tần Ninh đã giết chết Cảnh Thượng.Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ tới.Hai kiếm của Tần Ninh biến mất, hắn nhìn thi thể nằm bên dưới, lạnh nhạt nói: “Võ giả Tinh Mệnh cũng chỉ đến thế mà thôi!”Hắn bước ra, nhìn đám người, nhắc lại: “Hôm nay, ai dám ngăn ta thì ta sẽ giết kẻ đấy, một bước giết một người, đến bao giờ Cảnh Thiên bị tiêu diệt thì thôi!”Lời này nói ra, tất cả đều phải hít vào một ngụm khí lạnh.Một thiếu niên mới chỉ đạt cảnh giới Linh Luân tầng chín mà lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy.Lần này thượng quốc Cảnh Thiên bùng nổ thật rồi.“Người đâu, chém chết kẻ này cho ta!”Cảnh Khoát hoàn toàn phát điên rồi.Soạt soạt soạt...Hộc...Tiếng gió vang lên liên tục, phủ từ bên trên xuống.Thanh kiếm khổng lồ kia từ trên trời rơi xuống.Phanh...
Lần này, Tần Ninh đã xông đến giết.
Giữa hai tay là ánh sáng đen – trắng đối lập đang ngưng tụ.
“Kiếm âm!”
“Kiếm dương!”
Soạt soạt...
Hai kiếm nhất tề bắn ra, dao động khủng bố tràn tới, giết về phía Cảnh Thượng.
“Muốn chết à”.
Cho đến lúc này mà Tần Ninh vẫn dám tấn công, Cảnh Thượng đã hoàn toàn muốn giết người.
“Võ giả Tinh Mệnh thì ghê lắm chắc?”
Hai tay cầm kiếm rồi tấn công ra.
Keng...
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên, khí thế sát phạt bỗng chốc cuộn trào.
“Cút!”
Một tiếng gào thấp vang lên, Tần Ninh bước lên trước.
Hai kiếm cùng lúc phát ra ánh sáng, cắt đứt thương dài của Cảnh Thượng. Hai kiếm kia trực tiếp xuyên qua hai vai trái, phải của Cảnh Thượng. Phập một tiếng, máu tươi chảy ra ngoài, đầu của Cảnh Thượng cũng rời xuống đất. . Tiên Hiệp Hay
“Thượng Nhi!”
“Thái tử!”
Đám Cảnh Khoát hoàn toàn chết đứng.
Một đám người hoàn toàn ngơ ngác.
Chỉ trong nháy mắt mà Tần Ninh đã giết chết Cảnh Thượng.
Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ tới.
Hai kiếm của Tần Ninh biến mất, hắn nhìn thi thể nằm bên dưới, lạnh nhạt nói: “Võ giả Tinh Mệnh cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Hắn bước ra, nhìn đám người, nhắc lại: “Hôm nay, ai dám ngăn ta thì ta sẽ giết kẻ đấy, một bước giết một người, đến bao giờ Cảnh Thiên bị tiêu diệt thì thôi!”
Lời này nói ra, tất cả đều phải hít vào một ngụm khí lạnh.
Một thiếu niên mới chỉ đạt cảnh giới Linh Luân tầng chín mà lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy.
Lần này thượng quốc Cảnh Thiên bùng nổ thật rồi.
“Người đâu, chém chết kẻ này cho ta!”
Cảnh Khoát hoàn toàn phát điên rồi.
Soạt soạt soạt...
Hộc...
Tiếng gió vang lên liên tục, phủ từ bên trên xuống.
Thanh kiếm khổng lồ kia từ trên trời rơi xuống.
Phanh...
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lần này, Tần Ninh đã xông đến giết.Giữa hai tay là ánh sáng đen – trắng đối lập đang ngưng tụ.“Kiếm âm!”“Kiếm dương!”Soạt soạt...Hai kiếm nhất tề bắn ra, dao động khủng bố tràn tới, giết về phía Cảnh Thượng.“Muốn chết à”.Cho đến lúc này mà Tần Ninh vẫn dám tấn công, Cảnh Thượng đã hoàn toàn muốn giết người.“Võ giả Tinh Mệnh thì ghê lắm chắc?”Hai tay cầm kiếm rồi tấn công ra.Keng...Tiếng kim loại va vào nhau vang lên, khí thế sát phạt bỗng chốc cuộn trào.“Cút!”Một tiếng gào thấp vang lên, Tần Ninh bước lên trước.Hai kiếm cùng lúc phát ra ánh sáng, cắt đứt thương dài của Cảnh Thượng. Hai kiếm kia trực tiếp xuyên qua hai vai trái, phải của Cảnh Thượng. Phập một tiếng, máu tươi chảy ra ngoài, đầu của Cảnh Thượng cũng rời xuống đất. . Tiên Hiệp Hay“Thượng Nhi!”“Thái tử!”Đám Cảnh Khoát hoàn toàn chết đứng.Một đám người hoàn toàn ngơ ngác.Chỉ trong nháy mắt mà Tần Ninh đã giết chết Cảnh Thượng.Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ tới.Hai kiếm của Tần Ninh biến mất, hắn nhìn thi thể nằm bên dưới, lạnh nhạt nói: “Võ giả Tinh Mệnh cũng chỉ đến thế mà thôi!”Hắn bước ra, nhìn đám người, nhắc lại: “Hôm nay, ai dám ngăn ta thì ta sẽ giết kẻ đấy, một bước giết một người, đến bao giờ Cảnh Thiên bị tiêu diệt thì thôi!”Lời này nói ra, tất cả đều phải hít vào một ngụm khí lạnh.Một thiếu niên mới chỉ đạt cảnh giới Linh Luân tầng chín mà lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy.Lần này thượng quốc Cảnh Thiên bùng nổ thật rồi.“Người đâu, chém chết kẻ này cho ta!”Cảnh Khoát hoàn toàn phát điên rồi.Soạt soạt soạt...Hộc...Tiếng gió vang lên liên tục, phủ từ bên trên xuống.Thanh kiếm khổng lồ kia từ trên trời rơi xuống.Phanh...