“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 421: Đó là một ngọn núi.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Tiếng nổ kịch liệt vang lên, kiếm dài đâm thẳng xuống. Có tiếng phập, phập vang lên, nhất thời mấy chục vị cao thủ cảnh giới Địa Võ đều ngã xuống, máu tươi chảy khắp nơi. Kiếm Thanh Long! Trong nhóm người có mấy vị quốc quân thượng quốc đã bắt đầu trở nên sợ hãi. Nghe nói Tứ Tượng Thánh Trụ năm đó mà cương vương Minh Uyên để lại, cùng với Tứ Linh Trận, bảo vệ học viện Thiên Thần. Kiếm Thanh Long là một trong số đó. Nói như vậy, Tần Ninh này có chuẩn bị mà tới. Cao thủ cảnh giới Địa Võ đúng là không đủ. Sát cơ của Tần Ninh vẫn chưa hết, hắn lại bước ra. “Ta nói rồi, kẻ nào dám cản, giết không tha! Hôm nay, hoàng cung Cảnh Thiên sẽ trở thành nơi chôn cất cho đệ đệ của ta, còn kẻ nào dám chặn?” Tần Ninh nhìn xung quanh, ánh mắt lạnh lùng. Cửu U xã tắc đồ lúc này lập tức xuất hiện. “Lấy trái tim ta, mưu chèo xã tắc, giang sơn thiên địa, duy trì mệnh ta!” Tần Ninh lẩm bẩm, trực tiếp bước ra. Rầm... Từ trên không, có một bóng đen hạ xuống. Khi bóng đen ấy hạ xuống, đám người mới nhìn thấy rõ mọi thứ. Đó là một ngọn núi. Một ngọn núi đen tuyền từ trên trời rơi xuống. Cảnh tượng này khiến cho vô địch cảnh giới Thiên Võ cũng phải chấn động. Bởi vì bọn họ cũng không thể nào dời một ngọn núi đi được. “Các ngươi tránh ra!” Tần Ninh nhìn nhóm Thiên Ám và nói. “Hạ!” Trong giây lát, ngọn núi rơi thẳng xuống đất, còn quan tài thì bay lên không trung. Hoàng thành của chúng, phần mộ của đệ. Tần Ninh thật sự đã đặt phần mộ của Tần Hâm Hâm ở nơi này, ngay trước mặt Cảnh Khoát, ngay trong hoàng cung của lão ta.
Tiếng nổ kịch liệt vang lên, kiếm dài đâm thẳng xuống.
Có tiếng phập, phập vang lên, nhất thời mấy chục vị cao thủ cảnh giới Địa Võ đều ngã xuống, máu tươi chảy khắp nơi.
Kiếm Thanh Long!
Trong nhóm người có mấy vị quốc quân thượng quốc đã bắt đầu trở nên sợ hãi.
Nghe nói Tứ Tượng Thánh Trụ năm đó mà cương vương Minh Uyên để lại, cùng với Tứ Linh Trận, bảo vệ học viện Thiên Thần.
Kiếm Thanh Long là một trong số đó.
Nói như vậy, Tần Ninh này có chuẩn bị mà tới.
Cao thủ cảnh giới Địa Võ đúng là không đủ.
Sát cơ của Tần Ninh vẫn chưa hết, hắn lại bước ra.
“Ta nói rồi, kẻ nào dám cản, giết không tha! Hôm nay, hoàng cung Cảnh Thiên sẽ trở thành nơi chôn cất cho đệ đệ của ta, còn kẻ nào dám chặn?”
Tần Ninh nhìn xung quanh, ánh mắt lạnh lùng.
Cửu U xã tắc đồ lúc này lập tức xuất hiện.
“Lấy trái tim ta, mưu chèo xã tắc, giang sơn thiên địa, duy trì mệnh ta!”
Tần Ninh lẩm bẩm, trực tiếp bước ra.
Rầm...
Từ trên không, có một bóng đen hạ xuống.
Khi bóng đen ấy hạ xuống, đám người mới nhìn thấy rõ mọi thứ.
Đó là một ngọn núi.
Một ngọn núi đen tuyền từ trên trời rơi xuống.
Cảnh tượng này khiến cho vô địch cảnh giới Thiên Võ cũng phải chấn động. Bởi vì bọn họ cũng không thể nào dời một ngọn núi đi được.
“Các ngươi tránh ra!”
Tần Ninh nhìn nhóm Thiên Ám và nói.
“Hạ!”
Trong giây lát, ngọn núi rơi thẳng xuống đất, còn quan tài thì bay lên không trung.
Hoàng thành của chúng, phần mộ của đệ.
Tần Ninh thật sự đã đặt phần mộ của Tần Hâm Hâm ở nơi này, ngay trước mặt Cảnh Khoát, ngay trong hoàng cung của lão ta.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Tiếng nổ kịch liệt vang lên, kiếm dài đâm thẳng xuống. Có tiếng phập, phập vang lên, nhất thời mấy chục vị cao thủ cảnh giới Địa Võ đều ngã xuống, máu tươi chảy khắp nơi. Kiếm Thanh Long! Trong nhóm người có mấy vị quốc quân thượng quốc đã bắt đầu trở nên sợ hãi. Nghe nói Tứ Tượng Thánh Trụ năm đó mà cương vương Minh Uyên để lại, cùng với Tứ Linh Trận, bảo vệ học viện Thiên Thần. Kiếm Thanh Long là một trong số đó. Nói như vậy, Tần Ninh này có chuẩn bị mà tới. Cao thủ cảnh giới Địa Võ đúng là không đủ. Sát cơ của Tần Ninh vẫn chưa hết, hắn lại bước ra. “Ta nói rồi, kẻ nào dám cản, giết không tha! Hôm nay, hoàng cung Cảnh Thiên sẽ trở thành nơi chôn cất cho đệ đệ của ta, còn kẻ nào dám chặn?” Tần Ninh nhìn xung quanh, ánh mắt lạnh lùng. Cửu U xã tắc đồ lúc này lập tức xuất hiện. “Lấy trái tim ta, mưu chèo xã tắc, giang sơn thiên địa, duy trì mệnh ta!” Tần Ninh lẩm bẩm, trực tiếp bước ra. Rầm... Từ trên không, có một bóng đen hạ xuống. Khi bóng đen ấy hạ xuống, đám người mới nhìn thấy rõ mọi thứ. Đó là một ngọn núi. Một ngọn núi đen tuyền từ trên trời rơi xuống. Cảnh tượng này khiến cho vô địch cảnh giới Thiên Võ cũng phải chấn động. Bởi vì bọn họ cũng không thể nào dời một ngọn núi đi được. “Các ngươi tránh ra!” Tần Ninh nhìn nhóm Thiên Ám và nói. “Hạ!” Trong giây lát, ngọn núi rơi thẳng xuống đất, còn quan tài thì bay lên không trung. Hoàng thành của chúng, phần mộ của đệ. Tần Ninh thật sự đã đặt phần mộ của Tần Hâm Hâm ở nơi này, ngay trước mặt Cảnh Khoát, ngay trong hoàng cung của lão ta.