“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 1082: Thật sự trưởng thành?
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lâm Vi Vũ nghiêng sang nhìn, thân thể tức thì căng cứng, sắc mặt tái xanh,“Linh thú cấp bảy - Linh Mãng Hàn Băng!”Lâm Vi Vũ tránh khỏi bàn tay của Tần Ninh, thấp giọng nói: “Là Linh Mãng Hàn Băng, linh thú cấp bảy, cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên, chúng ta không phải đối thủ”.Tần Ninh cũng lười để ý Lâm Vi Vũ, nhìn về phía trước.Nếu chỉ có mình Linh Mãng Hàn Băng cấp bảy thì hắn cũng không lo lắng làm gì.“Bòooooo....”Mà giờ khắc này, một tiếng ùm bò trầm thấp vang lên.“Linh thú cấp tám - Kim Ngưu Sừng Tím!Trái tim Lâm Vi Vũ lúc này đập thình thịch.Linh thú cấp tám, cường giả cảnh giới Thông Thiên.“Gràoooo...”Đột nhiên, có tiếng sói tru vang lên. Hai người trốn trong hố sâu nín thở, một thân hình cao hơn trăm trượng đang từng bước tiến đến, tư thái ưu nhã, dáng dấp oai vệ.“Linh thú cấp tám - Khiếu Thiên Thôn Nguyệt Lang!”Lúc này, Lâm Vi Vũ đã hoàn toàn sợ hãi.Toàn bộ vùng đất Cửu U, linh thú cấp bảy thì còn dễ nói, nhưng linh thú cấp tám thì cực kỳ hiếm gặp.Mà linh thú cấp chín thì càng ít đến đáng thương.Nhưng lúc này lại xuất hiện những hai con.Bất kể là Kim Ngưu Sừng Tím hay là Khiếu Thiên Thôn Nguyệt Lang thì đều là vương giả trong linh thú cấp tám.Mà lúc này, ở một nơi xa xôi, không chỉ có mấy con linh thú này, mà còn một vài linh thú cấp bảy, cấp tám đang tiến về nơi này...“Rốt cuộc ngươi đưa ta đến chỗ nào thế?”, nhìn thấy mấy con linh thú đi xa dần, Lâm Vi Vũ mới dám lên tiếng.“Núi Mộng Sơn, trung tâm rừng Thận Mộng!”Tần Ninh lúc này đứng lên, lạnh nhạt nói: “Xem ra, quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, nó thật sự đã trưởng thành ở nơi này rồi đấy”.Thật sự trưởng thành?Cái gì thật sự trưởng thành cơ?Lâm Vi Vũ nhìn Tần Ninh, cảm thấy người thanh niên trước mặt mình giống như một người thần bí vậy.“Tiếp theo, tốt nhất cô đừng đi theo ta nữa”.Tần Ninh từ từ nói: “Nơi này rất nguy hiểm, ta chỉ có thể đảm bảo cho sự an nguy của mình thôi”.“Vậy ngươi cũng không thể để ta một mình đi ra ngoài ngoại vi chứ?”, Lâm Vi Vũ uất ức nói: “Ban nãy linh thú cấp bảy, cấp tám đều xuất hiện, nếu ta tự đi ra ngoài mà gặp phải nhóm linh thú sáu thì ta sẽ chết mất”.Tần Ninh nhìn Lâm Vi Vũ, lại nói: “Vậy đi cùng ta cũng được, nhưng ta bảo cô làm cái gì thì phải làm cái đó, nếu không thì sẽ chết!”“Ta hiểu rồi!”Ánh mắt Lâm Vi Vũ hiện ra vẻ giảo hoạt rồi biến mất.
Lâm Vi Vũ nghiêng sang nhìn, thân thể tức thì căng cứng, sắc mặt tái xanh,
“Linh thú cấp bảy - Linh Mãng Hàn Băng!”
Lâm Vi Vũ tránh khỏi bàn tay của Tần Ninh, thấp giọng nói: “Là Linh Mãng Hàn Băng, linh thú cấp bảy, cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên, chúng ta không phải đối thủ”.
Tần Ninh cũng lười để ý Lâm Vi Vũ, nhìn về phía trước.
Nếu chỉ có mình Linh Mãng Hàn Băng cấp bảy thì hắn cũng không lo lắng làm gì.
“Bòooooo....”
Mà giờ khắc này, một tiếng ùm bò trầm thấp vang lên.
“Linh thú cấp tám - Kim Ngưu Sừng Tím!
Trái tim Lâm Vi Vũ lúc này đập thình thịch.
Linh thú cấp tám, cường giả cảnh giới Thông Thiên.
“Gràoooo...”
Đột nhiên, có tiếng sói tru vang lên. Hai người trốn trong hố sâu nín thở, một thân hình cao hơn trăm trượng đang từng bước tiến đến, tư thái ưu nhã, dáng dấp oai vệ.
“Linh thú cấp tám - Khiếu Thiên Thôn Nguyệt Lang!”
Lúc này, Lâm Vi Vũ đã hoàn toàn sợ hãi.
Toàn bộ vùng đất Cửu U, linh thú cấp bảy thì còn dễ nói, nhưng linh thú cấp tám thì cực kỳ hiếm gặp.
Mà linh thú cấp chín thì càng ít đến đáng thương.
Nhưng lúc này lại xuất hiện những hai con.
Bất kể là Kim Ngưu Sừng Tím hay là Khiếu Thiên Thôn Nguyệt Lang thì đều là vương giả trong linh thú cấp tám.
Mà lúc này, ở một nơi xa xôi, không chỉ có mấy con linh thú này, mà còn một vài linh thú cấp bảy, cấp tám đang tiến về nơi này...
“Rốt cuộc ngươi đưa ta đến chỗ nào thế?”, nhìn thấy mấy con linh thú đi xa dần, Lâm Vi Vũ mới dám lên tiếng.
“Núi Mộng Sơn, trung tâm rừng Thận Mộng!”
Tần Ninh lúc này đứng lên, lạnh nhạt nói: “Xem ra, quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, nó thật sự đã trưởng thành ở nơi này rồi đấy”.
Thật sự trưởng thành?
Cái gì thật sự trưởng thành cơ?
Lâm Vi Vũ nhìn Tần Ninh, cảm thấy người thanh niên trước mặt mình giống như một người thần bí vậy.
“Tiếp theo, tốt nhất cô đừng đi theo ta nữa”.
Tần Ninh từ từ nói: “Nơi này rất nguy hiểm, ta chỉ có thể đảm bảo cho sự an nguy của mình thôi”.
“Vậy ngươi cũng không thể để ta một mình đi ra ngoài ngoại vi chứ?”, Lâm Vi Vũ uất ức nói: “Ban nãy linh thú cấp bảy, cấp tám đều xuất hiện, nếu ta tự đi ra ngoài mà gặp phải nhóm linh thú sáu thì ta sẽ chết mất”.
Tần Ninh nhìn Lâm Vi Vũ, lại nói: “Vậy đi cùng ta cũng được, nhưng ta bảo cô làm cái gì thì phải làm cái đó, nếu không thì sẽ chết!”
“Ta hiểu rồi!”
Ánh mắt Lâm Vi Vũ hiện ra vẻ giảo hoạt rồi biến mất.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lâm Vi Vũ nghiêng sang nhìn, thân thể tức thì căng cứng, sắc mặt tái xanh,“Linh thú cấp bảy - Linh Mãng Hàn Băng!”Lâm Vi Vũ tránh khỏi bàn tay của Tần Ninh, thấp giọng nói: “Là Linh Mãng Hàn Băng, linh thú cấp bảy, cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên, chúng ta không phải đối thủ”.Tần Ninh cũng lười để ý Lâm Vi Vũ, nhìn về phía trước.Nếu chỉ có mình Linh Mãng Hàn Băng cấp bảy thì hắn cũng không lo lắng làm gì.“Bòooooo....”Mà giờ khắc này, một tiếng ùm bò trầm thấp vang lên.“Linh thú cấp tám - Kim Ngưu Sừng Tím!Trái tim Lâm Vi Vũ lúc này đập thình thịch.Linh thú cấp tám, cường giả cảnh giới Thông Thiên.“Gràoooo...”Đột nhiên, có tiếng sói tru vang lên. Hai người trốn trong hố sâu nín thở, một thân hình cao hơn trăm trượng đang từng bước tiến đến, tư thái ưu nhã, dáng dấp oai vệ.“Linh thú cấp tám - Khiếu Thiên Thôn Nguyệt Lang!”Lúc này, Lâm Vi Vũ đã hoàn toàn sợ hãi.Toàn bộ vùng đất Cửu U, linh thú cấp bảy thì còn dễ nói, nhưng linh thú cấp tám thì cực kỳ hiếm gặp.Mà linh thú cấp chín thì càng ít đến đáng thương.Nhưng lúc này lại xuất hiện những hai con.Bất kể là Kim Ngưu Sừng Tím hay là Khiếu Thiên Thôn Nguyệt Lang thì đều là vương giả trong linh thú cấp tám.Mà lúc này, ở một nơi xa xôi, không chỉ có mấy con linh thú này, mà còn một vài linh thú cấp bảy, cấp tám đang tiến về nơi này...“Rốt cuộc ngươi đưa ta đến chỗ nào thế?”, nhìn thấy mấy con linh thú đi xa dần, Lâm Vi Vũ mới dám lên tiếng.“Núi Mộng Sơn, trung tâm rừng Thận Mộng!”Tần Ninh lúc này đứng lên, lạnh nhạt nói: “Xem ra, quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, nó thật sự đã trưởng thành ở nơi này rồi đấy”.Thật sự trưởng thành?Cái gì thật sự trưởng thành cơ?Lâm Vi Vũ nhìn Tần Ninh, cảm thấy người thanh niên trước mặt mình giống như một người thần bí vậy.“Tiếp theo, tốt nhất cô đừng đi theo ta nữa”.Tần Ninh từ từ nói: “Nơi này rất nguy hiểm, ta chỉ có thể đảm bảo cho sự an nguy của mình thôi”.“Vậy ngươi cũng không thể để ta một mình đi ra ngoài ngoại vi chứ?”, Lâm Vi Vũ uất ức nói: “Ban nãy linh thú cấp bảy, cấp tám đều xuất hiện, nếu ta tự đi ra ngoài mà gặp phải nhóm linh thú sáu thì ta sẽ chết mất”.Tần Ninh nhìn Lâm Vi Vũ, lại nói: “Vậy đi cùng ta cũng được, nhưng ta bảo cô làm cái gì thì phải làm cái đó, nếu không thì sẽ chết!”“Ta hiểu rồi!”Ánh mắt Lâm Vi Vũ hiện ra vẻ giảo hoạt rồi biến mất.