Tác giả:

Phạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm…

Chương 589: Tranh chấp gia sản 5

Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Tri châu Tô Châu hơi tức giận, vuốt râu nói: "Người tới là ai? Không đượcthông báo mà tự tiện vào công đường? Người đâu, đánh cho ta!"Người mặc nho sam kia gập lại chiếc quạt vàng lại cất vào sau lưng, quay vềphía công đường, chắp tay cung kính thi lễ, nói: "Đại nhân, không thể đánhđược."Nói xong câu đó, hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, phe phẩy trong khôngtrung, mỉm cười nói: "Ta cũng như vị Trần Bá Thường tiên sinh này, cũng làtụng sư, chẳng qua do Hạ Tê Phi tiên sinh mời tới. Vừa rồi đến đây hơi muộn,kính xin đại nhân thứ tội, tha cho ta được nguyên vẹn đứng trên trên côngđường nói chuyện với Minh gia nói chuyện... Vụ án này vẫn chưa được xét xửmà đại nhân đã đánh bất tỉnh tụng sư của một bên... Chuyện này mà đồn rangoài, chỉ e ảnh hưởng đến thanh danh của đại nhân."Mọi người sửng sốt, thế mới biết người đến này chính là tụng sư của Hạ Tê Phi.Hạ Tê Phi cười nhạt, thầm nghĩ sao Khâm sai đại nhân lại phái cho mình một vịtụng sư đầy vẻ càn quấy thế này.Tô Châu Tri châu bị lời nói của tụng sư này chặn họng, tức tối không chịu được,nhưng cũng không dám ra tay đánh thật, bằng không sẽ khó giải thích với Khâmsai đại người khâm sai, trong lúc nhất thời càng không nói được thành lời..Hắn không nói được thành lời nhưng vị Trần Bá Thường kia lại hai mắt sángngời nhìn chằm chằm vào tụng sư đeo quạt vàng trên lưng, cảm giác như cuốicùng cũng gặp được đối thủ miệng lưỡi sắc bén, lòng hơi hứng khởi. Hắn cũngdắt quạt vào sau lưng, mở miệng nói: "Các hạ vừa nêu hai tiền lệ, đều là trườnghợp đặc biệt, nhất là ghi chép trong hồ sơ của Hình bộ, chỉ dành cho Đại Lý tựthuộc Hình bộ ở kinh đô tham khảo chứ xưa nay chưa từng liên quan đến việcxét xử ở địa phương."Người kia lắc đầu nói: "Không đúng. Năm thứ tư Đại Hưng, lão tướng gia tiềnnhiệm Lâm Nhược Phủ đang làm Bình sự ở Tô Châu, từng dựa vào tiền lệ nàyđể xét xử một vụ án liên quan đến tài gia sản, sao lại có chuyện không liênquan?"Trần Bá Thường trong lòng căng thẳng, mình hoàn toàn không có ấn tượng gìvề vụ án mà đối phương nói tới. Hoặc là đối phương nói bậy, hoặc là đốiphương hiểu biết về luật pháp Khánh Quốc và phán lệ... còn vượt xa mình!Chỉ nghe người kia tiếp tục mỉm cười nói: "Bá Thường huynh cũng đừng nênnói luật pháp Khánh Quốc không tuân theo phán lệ, việc áp dụng hay không ápdụng phán lệ không phải văn bản luật pháp Khánh Quốc giới hạn rõ ràng, màhoàn toàn dựa theo suy nghĩ của quan phụ mẫu."Hắn giơ tay thi lễ với Tri châu đại nhân của Tô Châu, Tri châu Tô Châu lại thầmchửi tục trong lòng, biết ngay từ khi nghe thấy bốn chữ "dựa theo suy nghĩ" nàylà bản thân đã bị đẩy vào chỗ khó. Vụ án liên quan đến tài sản gia đình này,không thể không xử lý.Rốt cuộc tụng sư này là ai? Trần Bá Thường và Minh Lan Thạch liếc mắt nhìnnhau, đều cảm thấy kỳ quái, Giang Nam này chui đâu ra một tên cò kiện tụngvô sỉ như vậy?Cuối cùng Tri châu Tô Châu không nhịn được mở miệng hỏi: "Dám hỏi, rốtcuộc vị tiên sinh này họ và tên là gì?"Hạ Tê Phi cũng nhìn tụng sư của mình, chỉ thấy vị tụng sư này cúi người chắptay cười nói: "Học sinh Tống Thế Nhân, hiện đang giữ chức quản lý sự tạinghiệp đoàn tụng sư kinh đô, được Hình bộ đặc cách điều động, hôm nay đếnGiang Nam này để vinh hạnh tham dự vụ án gia sản lớn nhất trong lịch sử."Tống Thế Nhân!Tri Châu Tô Châu lập tức cảm thấy muốn chạy trốn, Minh Lan Thạch cũng cảmthấy miệng lưỡi khô khốc, còn vị Trần Bá Thường thậm chí trợn mắt há hốcmồm!Tống Thế Nhân là ai? Người cáo trạng nổi tiếng nhất kinh đô, hay có thể nói làngười cáo trạng nổi tiếng nhất cả Khánh Quốc. Trần Bá Thường chỉ nổi tiếng ởGiang Nam, nhưng Tống Thế Nhân lại nổi tiếng khắp thiên hạ về thông minh,gian xảo và khó chọc. Kể từ khi bắt đầu sự nghiệp, dựa vào nghiên cứu luậtpháp Khánh Quốc từ nhỏ, hắn đã khiến không biết bao nhiêu quan viên mấtmặt, không biết bao nhiêu khổ chủ khóc lóc thương tâm.Thậm chí ngay cả bách tính trong thành Tô Châu cũng nghe tới tiếng xấu củaTống Thế Nhân. Lúc này nghe thấy hắn tự báo tên hộ, bên ngoài phủ nha sôisùng sục, ai cũng hiểu màn kịch hôm nay sẽ càng thú vị.Minh Lan Thạch lo lắng nhìn sang Trần Bá Thường. Sau cơn hoảng loạn TrầnBá Thường đã khôi phục lại bình tĩnh, hai mắt híp lại, trong cơ thể đột nhiênbộc phát ý chí chiến đấu mạnh mẽ, cười lạnh nói: "Thiếu gia yên tâm, khi kiệntụng bản nhân chưa từng thua lần nào, nhưng Tống Thế Nhân hắn lại từng thuarồi!"o O oo O oChẳng qua, hình như vị Trần Bá Thường này quên mất một điểm rất quan trọngcả đời này Tống Thế Nhân chỉ thua duy nhất một vụ kiện... Chính là lần trướctại kinh đô phủ tra thẩm vụ án con tư sinh của Ti Nam bá tước âm thầm đánhQuách Bảo Khôn... Tống Thế Nhân chỉ thua Phạm Nhàn một lần.

Tri châu Tô Châu hơi tức giận, vuốt râu nói: "Người tới là ai? Không được

thông báo mà tự tiện vào công đường? Người đâu, đánh cho ta!"

Người mặc nho sam kia gập lại chiếc quạt vàng lại cất vào sau lưng, quay về

phía công đường, chắp tay cung kính thi lễ, nói: "Đại nhân, không thể đánh

được."

Nói xong câu đó, hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, phe phẩy trong không

trung, mỉm cười nói: "Ta cũng như vị Trần Bá Thường tiên sinh này, cũng là

tụng sư, chẳng qua do Hạ Tê Phi tiên sinh mời tới. Vừa rồi đến đây hơi muộn,

kính xin đại nhân thứ tội, tha cho ta được nguyên vẹn đứng trên trên công

đường nói chuyện với Minh gia nói chuyện... Vụ án này vẫn chưa được xét xử

mà đại nhân đã đánh bất tỉnh tụng sư của một bên... Chuyện này mà đồn ra

ngoài, chỉ e ảnh hưởng đến thanh danh của đại nhân."

Mọi người sửng sốt, thế mới biết người đến này chính là tụng sư của Hạ Tê Phi.

Hạ Tê Phi cười nhạt, thầm nghĩ sao Khâm sai đại nhân lại phái cho mình một vị

tụng sư đầy vẻ càn quấy thế này.

Tô Châu Tri châu bị lời nói của tụng sư này chặn họng, tức tối không chịu được,

nhưng cũng không dám ra tay đánh thật, bằng không sẽ khó giải thích với Khâm

sai đại người khâm sai, trong lúc nhất thời càng không nói được thành lời..

Hắn không nói được thành lời nhưng vị Trần Bá Thường kia lại hai mắt sáng

ngời nhìn chằm chằm vào tụng sư đeo quạt vàng trên lưng, cảm giác như cuối

cùng cũng gặp được đối thủ miệng lưỡi sắc bén, lòng hơi hứng khởi. Hắn cũng

dắt quạt vào sau lưng, mở miệng nói: "Các hạ vừa nêu hai tiền lệ, đều là trường

hợp đặc biệt, nhất là ghi chép trong hồ sơ của Hình bộ, chỉ dành cho Đại Lý tự

thuộc Hình bộ ở kinh đô tham khảo chứ xưa nay chưa từng liên quan đến việc

xét xử ở địa phương."

Người kia lắc đầu nói: "Không đúng. Năm thứ tư Đại Hưng, lão tướng gia tiền

nhiệm Lâm Nhược Phủ đang làm Bình sự ở Tô Châu, từng dựa vào tiền lệ này

để xét xử một vụ án liên quan đến tài gia sản, sao lại có chuyện không liên

quan?"

Trần Bá Thường trong lòng căng thẳng, mình hoàn toàn không có ấn tượng gì

về vụ án mà đối phương nói tới. Hoặc là đối phương nói bậy, hoặc là đối

phương hiểu biết về luật pháp Khánh Quốc và phán lệ... còn vượt xa mình!

Chỉ nghe người kia tiếp tục mỉm cười nói: "Bá Thường huynh cũng đừng nên

nói luật pháp Khánh Quốc không tuân theo phán lệ, việc áp dụng hay không áp

dụng phán lệ không phải văn bản luật pháp Khánh Quốc giới hạn rõ ràng, mà

hoàn toàn dựa theo suy nghĩ của quan phụ mẫu."

Hắn giơ tay thi lễ với Tri châu đại nhân của Tô Châu, Tri châu Tô Châu lại thầm

chửi tục trong lòng, biết ngay từ khi nghe thấy bốn chữ "dựa theo suy nghĩ" này

là bản thân đã bị đẩy vào chỗ khó. Vụ án liên quan đến tài sản gia đình này,

không thể không xử lý.

Rốt cuộc tụng sư này là ai? Trần Bá Thường và Minh Lan Thạch liếc mắt nhìn

nhau, đều cảm thấy kỳ quái, Giang Nam này chui đâu ra một tên cò kiện tụng

vô sỉ như vậy?

Cuối cùng Tri châu Tô Châu không nhịn được mở miệng hỏi: "Dám hỏi, rốt

cuộc vị tiên sinh này họ và tên là gì?"

Hạ Tê Phi cũng nhìn tụng sư của mình, chỉ thấy vị tụng sư này cúi người chắp

tay cười nói: "Học sinh Tống Thế Nhân, hiện đang giữ chức quản lý sự tại

nghiệp đoàn tụng sư kinh đô, được Hình bộ đặc cách điều động, hôm nay đến

Giang Nam này để vinh hạnh tham dự vụ án gia sản lớn nhất trong lịch sử."

Tống Thế Nhân!

Tri Châu Tô Châu lập tức cảm thấy muốn chạy trốn, Minh Lan Thạch cũng cảm

thấy miệng lưỡi khô khốc, còn vị Trần Bá Thường thậm chí trợn mắt há hốc

mồm!

Tống Thế Nhân là ai? Người cáo trạng nổi tiếng nhất kinh đô, hay có thể nói là

người cáo trạng nổi tiếng nhất cả Khánh Quốc. Trần Bá Thường chỉ nổi tiếng ở

Giang Nam, nhưng Tống Thế Nhân lại nổi tiếng khắp thiên hạ về thông minh,

gian xảo và khó chọc. Kể từ khi bắt đầu sự nghiệp, dựa vào nghiên cứu luật

pháp Khánh Quốc từ nhỏ, hắn đã khiến không biết bao nhiêu quan viên mất

mặt, không biết bao nhiêu khổ chủ khóc lóc thương tâm.

Thậm chí ngay cả bách tính trong thành Tô Châu cũng nghe tới tiếng xấu của

Tống Thế Nhân. Lúc này nghe thấy hắn tự báo tên hộ, bên ngoài phủ nha sôi

sùng sục, ai cũng hiểu màn kịch hôm nay sẽ càng thú vị.

Minh Lan Thạch lo lắng nhìn sang Trần Bá Thường. Sau cơn hoảng loạn Trần

Bá Thường đã khôi phục lại bình tĩnh, hai mắt híp lại, trong cơ thể đột nhiên

bộc phát ý chí chiến đấu mạnh mẽ, cười lạnh nói: "Thiếu gia yên tâm, khi kiện

tụng bản nhân chưa từng thua lần nào, nhưng Tống Thế Nhân hắn lại từng thua

rồi!"

o O o

o O o

Chẳng qua, hình như vị Trần Bá Thường này quên mất một điểm rất quan trọng

cả đời này Tống Thế Nhân chỉ thua duy nhất một vụ kiện... Chính là lần trước

tại kinh đô phủ tra thẩm vụ án con tư sinh của Ti Nam bá tước âm thầm đánh

Quách Bảo Khôn... Tống Thế Nhân chỉ thua Phạm Nhàn một lần.

Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Tri châu Tô Châu hơi tức giận, vuốt râu nói: "Người tới là ai? Không đượcthông báo mà tự tiện vào công đường? Người đâu, đánh cho ta!"Người mặc nho sam kia gập lại chiếc quạt vàng lại cất vào sau lưng, quay vềphía công đường, chắp tay cung kính thi lễ, nói: "Đại nhân, không thể đánhđược."Nói xong câu đó, hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, phe phẩy trong khôngtrung, mỉm cười nói: "Ta cũng như vị Trần Bá Thường tiên sinh này, cũng làtụng sư, chẳng qua do Hạ Tê Phi tiên sinh mời tới. Vừa rồi đến đây hơi muộn,kính xin đại nhân thứ tội, tha cho ta được nguyên vẹn đứng trên trên côngđường nói chuyện với Minh gia nói chuyện... Vụ án này vẫn chưa được xét xửmà đại nhân đã đánh bất tỉnh tụng sư của một bên... Chuyện này mà đồn rangoài, chỉ e ảnh hưởng đến thanh danh của đại nhân."Mọi người sửng sốt, thế mới biết người đến này chính là tụng sư của Hạ Tê Phi.Hạ Tê Phi cười nhạt, thầm nghĩ sao Khâm sai đại nhân lại phái cho mình một vịtụng sư đầy vẻ càn quấy thế này.Tô Châu Tri châu bị lời nói của tụng sư này chặn họng, tức tối không chịu được,nhưng cũng không dám ra tay đánh thật, bằng không sẽ khó giải thích với Khâmsai đại người khâm sai, trong lúc nhất thời càng không nói được thành lời..Hắn không nói được thành lời nhưng vị Trần Bá Thường kia lại hai mắt sángngời nhìn chằm chằm vào tụng sư đeo quạt vàng trên lưng, cảm giác như cuốicùng cũng gặp được đối thủ miệng lưỡi sắc bén, lòng hơi hứng khởi. Hắn cũngdắt quạt vào sau lưng, mở miệng nói: "Các hạ vừa nêu hai tiền lệ, đều là trườnghợp đặc biệt, nhất là ghi chép trong hồ sơ của Hình bộ, chỉ dành cho Đại Lý tựthuộc Hình bộ ở kinh đô tham khảo chứ xưa nay chưa từng liên quan đến việcxét xử ở địa phương."Người kia lắc đầu nói: "Không đúng. Năm thứ tư Đại Hưng, lão tướng gia tiềnnhiệm Lâm Nhược Phủ đang làm Bình sự ở Tô Châu, từng dựa vào tiền lệ nàyđể xét xử một vụ án liên quan đến tài gia sản, sao lại có chuyện không liênquan?"Trần Bá Thường trong lòng căng thẳng, mình hoàn toàn không có ấn tượng gìvề vụ án mà đối phương nói tới. Hoặc là đối phương nói bậy, hoặc là đốiphương hiểu biết về luật pháp Khánh Quốc và phán lệ... còn vượt xa mình!Chỉ nghe người kia tiếp tục mỉm cười nói: "Bá Thường huynh cũng đừng nênnói luật pháp Khánh Quốc không tuân theo phán lệ, việc áp dụng hay không ápdụng phán lệ không phải văn bản luật pháp Khánh Quốc giới hạn rõ ràng, màhoàn toàn dựa theo suy nghĩ của quan phụ mẫu."Hắn giơ tay thi lễ với Tri châu đại nhân của Tô Châu, Tri châu Tô Châu lại thầmchửi tục trong lòng, biết ngay từ khi nghe thấy bốn chữ "dựa theo suy nghĩ" nàylà bản thân đã bị đẩy vào chỗ khó. Vụ án liên quan đến tài sản gia đình này,không thể không xử lý.Rốt cuộc tụng sư này là ai? Trần Bá Thường và Minh Lan Thạch liếc mắt nhìnnhau, đều cảm thấy kỳ quái, Giang Nam này chui đâu ra một tên cò kiện tụngvô sỉ như vậy?Cuối cùng Tri châu Tô Châu không nhịn được mở miệng hỏi: "Dám hỏi, rốtcuộc vị tiên sinh này họ và tên là gì?"Hạ Tê Phi cũng nhìn tụng sư của mình, chỉ thấy vị tụng sư này cúi người chắptay cười nói: "Học sinh Tống Thế Nhân, hiện đang giữ chức quản lý sự tạinghiệp đoàn tụng sư kinh đô, được Hình bộ đặc cách điều động, hôm nay đếnGiang Nam này để vinh hạnh tham dự vụ án gia sản lớn nhất trong lịch sử."Tống Thế Nhân!Tri Châu Tô Châu lập tức cảm thấy muốn chạy trốn, Minh Lan Thạch cũng cảmthấy miệng lưỡi khô khốc, còn vị Trần Bá Thường thậm chí trợn mắt há hốcmồm!Tống Thế Nhân là ai? Người cáo trạng nổi tiếng nhất kinh đô, hay có thể nói làngười cáo trạng nổi tiếng nhất cả Khánh Quốc. Trần Bá Thường chỉ nổi tiếng ởGiang Nam, nhưng Tống Thế Nhân lại nổi tiếng khắp thiên hạ về thông minh,gian xảo và khó chọc. Kể từ khi bắt đầu sự nghiệp, dựa vào nghiên cứu luậtpháp Khánh Quốc từ nhỏ, hắn đã khiến không biết bao nhiêu quan viên mấtmặt, không biết bao nhiêu khổ chủ khóc lóc thương tâm.Thậm chí ngay cả bách tính trong thành Tô Châu cũng nghe tới tiếng xấu củaTống Thế Nhân. Lúc này nghe thấy hắn tự báo tên hộ, bên ngoài phủ nha sôisùng sục, ai cũng hiểu màn kịch hôm nay sẽ càng thú vị.Minh Lan Thạch lo lắng nhìn sang Trần Bá Thường. Sau cơn hoảng loạn TrầnBá Thường đã khôi phục lại bình tĩnh, hai mắt híp lại, trong cơ thể đột nhiênbộc phát ý chí chiến đấu mạnh mẽ, cười lạnh nói: "Thiếu gia yên tâm, khi kiệntụng bản nhân chưa từng thua lần nào, nhưng Tống Thế Nhân hắn lại từng thuarồi!"o O oo O oChẳng qua, hình như vị Trần Bá Thường này quên mất một điểm rất quan trọngcả đời này Tống Thế Nhân chỉ thua duy nhất một vụ kiện... Chính là lần trướctại kinh đô phủ tra thẩm vụ án con tư sinh của Ti Nam bá tước âm thầm đánhQuách Bảo Khôn... Tống Thế Nhân chỉ thua Phạm Nhàn một lần.

Chương 589: Tranh chấp gia sản 5