Phạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm…
Chương 900: Ba người ba ý 1
Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Cho dù là Trần Bình Bình hay Hoàng đế cũng không ngoại lệ, cho nên trongtuổi ấu thơ của Phạm Nhàn ở Đạm Châu, Phí Giới đã từng đi hỏi Ngũ Trúc. Tớikhi Phạm Nhàn vào kinh lại không chỉ một lần đối mặt với câu hỏi này.Cho nên từ đầu đến cuối Trần Bình Bình vẫn không hiểu nổi, khi tới thời khắcnguy hiểm như vụ phục kích trong sơn cốc, vì sao Phạm Nhàn... vẫn không chịusử dụng cái rương?Còn về mấy lời tuyên bố nhảm nhí của Phạm Nhàn nói cái rương không nằmtrên tay y, một người lão luyện như Trần Bình Bình, đương nhiên là không tin.o O oĐương nhiên Trần Bình Bình không tin. Những người năm xưa đều biết chiếcrương đó từng nằm trong tay Diệp tiểu thư, có điều khi Diệp tiểu thư gặp họavẫn không sử dụng chiếc rương này. Điều này chứng minh lúc đó chiếc rươnghoàn toàn không nằm trong Thái Bình biệt viện. Sau đó, Trần Bình Bình tiếnhành điều tra kỹ lưỡng đối với Thái Bình biệt viện, nhưng vẫn không tìm thấydấu vết của chiếc rương.Một vật thể siêu nhiên như vậy, cưn không thể tùy tiện mất đi được.Thế thì chỉ có Ngũ Trúc mới biết tung tích của chiếc rương. Còn khi PhạmNhàn chậm rãi trưởng thành, sinh tồn trong môi trường hiểm ác của kinh đô,nếu Ngũ Trúc thụ thương không thể ở bên Phạm Nhàn, chắc chắn hắn sẽ giaochiếc rương đó cho Phạm Nhàn, để y mang theo mọi lúc mọi nơi, đề phòngnguy hiểm có thể kéo đến bất cứ lúc nào.Đây cũng là suy đoán của Trần Bình Bình, và khoảng cách giữa suy đoán củaông với thực tế cũng không quá xa xôi.Chỉ có một điểm ông đã nghĩ sai, bởi vì cả ông và Hoàng đế đều chưa tận mắtnhìn thấy chiếc rương ấy, cho nên họ hoàn toàn không biết về quy mô kíchthước của chiếc rương.Không sai, đúng là Phạm Nhàn có cái rương đó, nhưng cái rương đó thật khôngthể giấu qua tai mắt mọi người mà mang theo bên cạnh. Trong lúc Phạm Nhànbất cẩn gặp phục kích trong sơn cốc, chẳng biết cái rương kia đang nằm lênhđênh trên mặt nước ở nơi nào.o O oNghênh tiếp ánh mắt trêu ngươi của lão thọt, Phạm Nhàn rất thành khẩn gianghai bàn tay và nói: "Ta thực sự không biết cái rương gì cả."Y nhất định phải giữ lại bí mật này. Cho dù ông lão trước mặt có đoán đượcđiều gì, y cũng không thể thừa nhận. Nếu để Hoàng đế biết cái rương đang nằmtrong tay y, thân là một vị quân vương, chắc chắn Hoàng đế không thể cho phépmột pháp bảo cực kỳ thần bí có thể giết chết cao thủ nằm bên cạnh con traimình.Hoàng đế sẽ mở miệng yêu cầu, do đó từ đầu Phạm Nhàn đã không thừa nhận.Trần Bình Bình lắc đầu, không muốn tiếp tục truy hỏi. Ông biết thằng nhóc nàyluôn muốn giữ cho mình vài món pháp bảo hộ thân.Phạm Nhàn mỉm cười chuyển đề tài: "Ngũ Trúc thúc, cái rương không thể hiểunổi đó, đây là hai điều mà ngài không tính đến. Vậy điều thứ ba là gì?"Trần Bình Bình nhìn hắn với vẻ mỉa mai: "Chuyện thứ ba thật đơn giản, ta chưatừng tính đến, rõ ràng là xe ngựa trong viện có thể che chở cho ngươi một thờigian, với khả năng của ngươi và Ảnh Tử kia, xâm nhập vào rừng tuyết và tẩuthoát một mình không phải là việc quá khó khăn, ngay cả khi phải bị thương đôichút, cũng không đến nỗi như hiện tại... Ngươi đã ở trong viện lâu rồi, rõ ràngbiết, cao thủ và sát thủ không cùng tồn tại trong một lĩnh vực, muốn ám sát mộtcao thủ thì đơn giản, muốn ám sát một sát thủ lại cực kỳ khó khăn... Nhưngngoại trừ những người trong viện, có lẽ không có bao nhiêu người biết ngươi làmột sát thủ cửu phẩm.""Cái gọi là không nghĩ tới, chính là không nghĩ tới ngươi lại ngu ngốc như vậy."Trần Bình Bình có vẻ hơi tức giận.Phạm Nhàn hơi ngỡ ngàng, lập tức cười lạnh nói: "Ngài đang nói tới chuyện taxâm nhập rừng tuyết để tiêu diệt những cỗ máy bắn nỏ? Đây mà là ngu ngốc à?Cho dù ta tẩu thoát được... nhưng thủ hạ của của ta sẽ ra sao? Đừng quên, trongvụ sơn cốc lần này, ta đã mất gần hai mươi thủ hạ, ta không mắng ngài máu lạnhthì thôi, nhưng ngài lại chửi ta ngu ngốc.""Máu lạnh?" Trần Bình Bình nhìn Phạm Nhàn, như cười như không: "Chẳng lẽngươi đã quên, thứ mà Giám Sát viện chúng ta cần nhất chính là máu lạnh? Cáilạnh lùng vô tình của ngươi ngày trước đâu rồi?"Phạm Nhàn nhẹ nhàng siết chặt nắm tay, hạ giọng nói: "Đó là người của ta.""Chỉ là những người dưới quyền của ngươi mà ngươi đã không chịu hy sinh,nếu tương lai buộc phải hy sinh những người quan trọng hơn, ngươi sẽ xử lý thếnào? Hành động lần này của ngươi dễ dàng xuyên thủng lớp vỏ lạnh lùng bênngoài của mình, phơi bày vẻ yếu đuối bên trong, đó chính là ngu ngốc. Cườnggiả không chỉ cần sức mạnh của thân thể, tâm thần cũng phải thật kiên cường,loại tình cảm nhu nhược này, chỉ khiến tương lai ngươi chết không có đất chôn."Trần Bình Bình híp mắt lại, lóe lên hàn quang.
Cho dù là Trần Bình Bình hay Hoàng đế cũng không ngoại lệ, cho nên trong
tuổi ấu thơ của Phạm Nhàn ở Đạm Châu, Phí Giới đã từng đi hỏi Ngũ Trúc. Tới
khi Phạm Nhàn vào kinh lại không chỉ một lần đối mặt với câu hỏi này.
Cho nên từ đầu đến cuối Trần Bình Bình vẫn không hiểu nổi, khi tới thời khắc
nguy hiểm như vụ phục kích trong sơn cốc, vì sao Phạm Nhàn... vẫn không chịu
sử dụng cái rương?
Còn về mấy lời tuyên bố nhảm nhí của Phạm Nhàn nói cái rương không nằm
trên tay y, một người lão luyện như Trần Bình Bình, đương nhiên là không tin.
o O o
Đương nhiên Trần Bình Bình không tin. Những người năm xưa đều biết chiếc
rương đó từng nằm trong tay Diệp tiểu thư, có điều khi Diệp tiểu thư gặp họa
vẫn không sử dụng chiếc rương này. Điều này chứng minh lúc đó chiếc rương
hoàn toàn không nằm trong Thái Bình biệt viện. Sau đó, Trần Bình Bình tiến
hành điều tra kỹ lưỡng đối với Thái Bình biệt viện, nhưng vẫn không tìm thấy
dấu vết của chiếc rương.
Một vật thể siêu nhiên như vậy, cưn không thể tùy tiện mất đi được.
Thế thì chỉ có Ngũ Trúc mới biết tung tích của chiếc rương. Còn khi Phạm
Nhàn chậm rãi trưởng thành, sinh tồn trong môi trường hiểm ác của kinh đô,
nếu Ngũ Trúc thụ thương không thể ở bên Phạm Nhàn, chắc chắn hắn sẽ giao
chiếc rương đó cho Phạm Nhàn, để y mang theo mọi lúc mọi nơi, đề phòng
nguy hiểm có thể kéo đến bất cứ lúc nào.
Đây cũng là suy đoán của Trần Bình Bình, và khoảng cách giữa suy đoán của
ông với thực tế cũng không quá xa xôi.
Chỉ có một điểm ông đã nghĩ sai, bởi vì cả ông và Hoàng đế đều chưa tận mắt
nhìn thấy chiếc rương ấy, cho nên họ hoàn toàn không biết về quy mô kích
thước của chiếc rương.
Không sai, đúng là Phạm Nhàn có cái rương đó, nhưng cái rương đó thật không
thể giấu qua tai mắt mọi người mà mang theo bên cạnh. Trong lúc Phạm Nhàn
bất cẩn gặp phục kích trong sơn cốc, chẳng biết cái rương kia đang nằm lênh
đênh trên mặt nước ở nơi nào.
o O o
Nghênh tiếp ánh mắt trêu ngươi của lão thọt, Phạm Nhàn rất thành khẩn giang
hai bàn tay và nói: "Ta thực sự không biết cái rương gì cả."
Y nhất định phải giữ lại bí mật này. Cho dù ông lão trước mặt có đoán được
điều gì, y cũng không thể thừa nhận. Nếu để Hoàng đế biết cái rương đang nằm
trong tay y, thân là một vị quân vương, chắc chắn Hoàng đế không thể cho phép
một pháp bảo cực kỳ thần bí có thể giết chết cao thủ nằm bên cạnh con trai
mình.
Hoàng đế sẽ mở miệng yêu cầu, do đó từ đầu Phạm Nhàn đã không thừa nhận.
Trần Bình Bình lắc đầu, không muốn tiếp tục truy hỏi. Ông biết thằng nhóc này
luôn muốn giữ cho mình vài món pháp bảo hộ thân.
Phạm Nhàn mỉm cười chuyển đề tài: "Ngũ Trúc thúc, cái rương không thể hiểu
nổi đó, đây là hai điều mà ngài không tính đến. Vậy điều thứ ba là gì?"
Trần Bình Bình nhìn hắn với vẻ mỉa mai: "Chuyện thứ ba thật đơn giản, ta chưa
từng tính đến, rõ ràng là xe ngựa trong viện có thể che chở cho ngươi một thời
gian, với khả năng của ngươi và Ảnh Tử kia, xâm nhập vào rừng tuyết và tẩu
thoát một mình không phải là việc quá khó khăn, ngay cả khi phải bị thương đôi
chút, cũng không đến nỗi như hiện tại... Ngươi đã ở trong viện lâu rồi, rõ ràng
biết, cao thủ và sát thủ không cùng tồn tại trong một lĩnh vực, muốn ám sát một
cao thủ thì đơn giản, muốn ám sát một sát thủ lại cực kỳ khó khăn... Nhưng
ngoại trừ những người trong viện, có lẽ không có bao nhiêu người biết ngươi là
một sát thủ cửu phẩm."
"Cái gọi là không nghĩ tới, chính là không nghĩ tới ngươi lại ngu ngốc như vậy."
Trần Bình Bình có vẻ hơi tức giận.
Phạm Nhàn hơi ngỡ ngàng, lập tức cười lạnh nói: "Ngài đang nói tới chuyện ta
xâm nhập rừng tuyết để tiêu diệt những cỗ máy bắn nỏ? Đây mà là ngu ngốc à?
Cho dù ta tẩu thoát được... nhưng thủ hạ của của ta sẽ ra sao? Đừng quên, trong
vụ sơn cốc lần này, ta đã mất gần hai mươi thủ hạ, ta không mắng ngài máu lạnh
thì thôi, nhưng ngài lại chửi ta ngu ngốc."
"Máu lạnh?" Trần Bình Bình nhìn Phạm Nhàn, như cười như không: "Chẳng lẽ
ngươi đã quên, thứ mà Giám Sát viện chúng ta cần nhất chính là máu lạnh? Cái
lạnh lùng vô tình của ngươi ngày trước đâu rồi?"
Phạm Nhàn nhẹ nhàng siết chặt nắm tay, hạ giọng nói: "Đó là người của ta."
"Chỉ là những người dưới quyền của ngươi mà ngươi đã không chịu hy sinh,
nếu tương lai buộc phải hy sinh những người quan trọng hơn, ngươi sẽ xử lý thế
nào? Hành động lần này của ngươi dễ dàng xuyên thủng lớp vỏ lạnh lùng bên
ngoài của mình, phơi bày vẻ yếu đuối bên trong, đó chính là ngu ngốc. Cường
giả không chỉ cần sức mạnh của thân thể, tâm thần cũng phải thật kiên cường,
loại tình cảm nhu nhược này, chỉ khiến tương lai ngươi chết không có đất chôn."
Trần Bình Bình híp mắt lại, lóe lên hàn quang.
Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Cho dù là Trần Bình Bình hay Hoàng đế cũng không ngoại lệ, cho nên trongtuổi ấu thơ của Phạm Nhàn ở Đạm Châu, Phí Giới đã từng đi hỏi Ngũ Trúc. Tớikhi Phạm Nhàn vào kinh lại không chỉ một lần đối mặt với câu hỏi này.Cho nên từ đầu đến cuối Trần Bình Bình vẫn không hiểu nổi, khi tới thời khắcnguy hiểm như vụ phục kích trong sơn cốc, vì sao Phạm Nhàn... vẫn không chịusử dụng cái rương?Còn về mấy lời tuyên bố nhảm nhí của Phạm Nhàn nói cái rương không nằmtrên tay y, một người lão luyện như Trần Bình Bình, đương nhiên là không tin.o O oĐương nhiên Trần Bình Bình không tin. Những người năm xưa đều biết chiếcrương đó từng nằm trong tay Diệp tiểu thư, có điều khi Diệp tiểu thư gặp họavẫn không sử dụng chiếc rương này. Điều này chứng minh lúc đó chiếc rươnghoàn toàn không nằm trong Thái Bình biệt viện. Sau đó, Trần Bình Bình tiếnhành điều tra kỹ lưỡng đối với Thái Bình biệt viện, nhưng vẫn không tìm thấydấu vết của chiếc rương.Một vật thể siêu nhiên như vậy, cưn không thể tùy tiện mất đi được.Thế thì chỉ có Ngũ Trúc mới biết tung tích của chiếc rương. Còn khi PhạmNhàn chậm rãi trưởng thành, sinh tồn trong môi trường hiểm ác của kinh đô,nếu Ngũ Trúc thụ thương không thể ở bên Phạm Nhàn, chắc chắn hắn sẽ giaochiếc rương đó cho Phạm Nhàn, để y mang theo mọi lúc mọi nơi, đề phòngnguy hiểm có thể kéo đến bất cứ lúc nào.Đây cũng là suy đoán của Trần Bình Bình, và khoảng cách giữa suy đoán củaông với thực tế cũng không quá xa xôi.Chỉ có một điểm ông đã nghĩ sai, bởi vì cả ông và Hoàng đế đều chưa tận mắtnhìn thấy chiếc rương ấy, cho nên họ hoàn toàn không biết về quy mô kíchthước của chiếc rương.Không sai, đúng là Phạm Nhàn có cái rương đó, nhưng cái rương đó thật khôngthể giấu qua tai mắt mọi người mà mang theo bên cạnh. Trong lúc Phạm Nhànbất cẩn gặp phục kích trong sơn cốc, chẳng biết cái rương kia đang nằm lênhđênh trên mặt nước ở nơi nào.o O oNghênh tiếp ánh mắt trêu ngươi của lão thọt, Phạm Nhàn rất thành khẩn gianghai bàn tay và nói: "Ta thực sự không biết cái rương gì cả."Y nhất định phải giữ lại bí mật này. Cho dù ông lão trước mặt có đoán đượcđiều gì, y cũng không thể thừa nhận. Nếu để Hoàng đế biết cái rương đang nằmtrong tay y, thân là một vị quân vương, chắc chắn Hoàng đế không thể cho phépmột pháp bảo cực kỳ thần bí có thể giết chết cao thủ nằm bên cạnh con traimình.Hoàng đế sẽ mở miệng yêu cầu, do đó từ đầu Phạm Nhàn đã không thừa nhận.Trần Bình Bình lắc đầu, không muốn tiếp tục truy hỏi. Ông biết thằng nhóc nàyluôn muốn giữ cho mình vài món pháp bảo hộ thân.Phạm Nhàn mỉm cười chuyển đề tài: "Ngũ Trúc thúc, cái rương không thể hiểunổi đó, đây là hai điều mà ngài không tính đến. Vậy điều thứ ba là gì?"Trần Bình Bình nhìn hắn với vẻ mỉa mai: "Chuyện thứ ba thật đơn giản, ta chưatừng tính đến, rõ ràng là xe ngựa trong viện có thể che chở cho ngươi một thờigian, với khả năng của ngươi và Ảnh Tử kia, xâm nhập vào rừng tuyết và tẩuthoát một mình không phải là việc quá khó khăn, ngay cả khi phải bị thương đôichút, cũng không đến nỗi như hiện tại... Ngươi đã ở trong viện lâu rồi, rõ ràngbiết, cao thủ và sát thủ không cùng tồn tại trong một lĩnh vực, muốn ám sát mộtcao thủ thì đơn giản, muốn ám sát một sát thủ lại cực kỳ khó khăn... Nhưngngoại trừ những người trong viện, có lẽ không có bao nhiêu người biết ngươi làmột sát thủ cửu phẩm.""Cái gọi là không nghĩ tới, chính là không nghĩ tới ngươi lại ngu ngốc như vậy."Trần Bình Bình có vẻ hơi tức giận.Phạm Nhàn hơi ngỡ ngàng, lập tức cười lạnh nói: "Ngài đang nói tới chuyện taxâm nhập rừng tuyết để tiêu diệt những cỗ máy bắn nỏ? Đây mà là ngu ngốc à?Cho dù ta tẩu thoát được... nhưng thủ hạ của của ta sẽ ra sao? Đừng quên, trongvụ sơn cốc lần này, ta đã mất gần hai mươi thủ hạ, ta không mắng ngài máu lạnhthì thôi, nhưng ngài lại chửi ta ngu ngốc.""Máu lạnh?" Trần Bình Bình nhìn Phạm Nhàn, như cười như không: "Chẳng lẽngươi đã quên, thứ mà Giám Sát viện chúng ta cần nhất chính là máu lạnh? Cáilạnh lùng vô tình của ngươi ngày trước đâu rồi?"Phạm Nhàn nhẹ nhàng siết chặt nắm tay, hạ giọng nói: "Đó là người của ta.""Chỉ là những người dưới quyền của ngươi mà ngươi đã không chịu hy sinh,nếu tương lai buộc phải hy sinh những người quan trọng hơn, ngươi sẽ xử lý thếnào? Hành động lần này của ngươi dễ dàng xuyên thủng lớp vỏ lạnh lùng bênngoài của mình, phơi bày vẻ yếu đuối bên trong, đó chính là ngu ngốc. Cườnggiả không chỉ cần sức mạnh của thân thể, tâm thần cũng phải thật kiên cường,loại tình cảm nhu nhược này, chỉ khiến tương lai ngươi chết không có đất chôn."Trần Bình Bình híp mắt lại, lóe lên hàn quang.