Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…

Chương 175: Ta chăn heo ở tông môn ẩn thế 1

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Dùng loại ý nghĩ này.Mới có thể lừa gạt được Đạm Đài Lạc Tuyết.Về điểm này, Trương Hàn xem như giúp hắn một tay, mặt dày nói Vô Đạo Tôngbọn họ là tông môn ẩn thế.Có cơ sở này, hắn mới có thể càng dựng về hình tượng của Vô Đạo Tông.“Không sai, Lạc Tuyết con đúng là thông minh.”“Đó là đại trận hộ sơn của Vô Đạo Tông chúng ta, cũng là một trận pháp uy lựcmức độ cảnh giới Độ Kiếp, trong đó bao hàm nhiều công năng trận pháp như sáttrận, khốn trận, ẩn trận… Mà thôi, rất miễn cưỡng đảm nhận đại trận hộ sơn củaVô Đạo Tông.”Sở Duyên thản nhiên nói.Rất miễn cưỡng…Mà thôi…Hai từ này, khiến cho cả câu đã khác biệt.Trận pháp mức độ cảnh giới Độ Kiếp còn rất miễn cưỡng, còn mà thôi.Vậy phải trận pháp mức độ nào mới được?Dù sao Đạm Đài Lạc Tuyết bị dọa tới mức sửng sốt.Trái lại Trương Hàn không kinh ngạc, mà đôi mắt sáng lên.Hắn ta đã sớm nhìn ra trận pháp của Vô Đạo Tông.Giống như hắn ta chơi trận pháp chuyên nghiệp, trận pháp của Vô Đạo Tôngsao có thể thoát khỏi ánh mắt của hắn ta.Chẳng qua hắn ta thực sự không ngờ, sư tôn nhà mình sẽ dùng hai từ như vậy đểhình dung.Vừa nói như vậy, phong cách trang bức lập tức cao lên.Học được, học được rồi.Vẫn là sư tôn mạnh hơn.“Được rồi, đều thất thần làm gì? Đi vào thôi.”Sở Duyên xua tay.Sau khi nói xong, dẫn đầu đi vào trong sơn môn.Đạm Đài Lạc Tuyết và Trương Hàn thấy thế, cũng vội vàng đuổi theo.Ba người một đường tiến về trước.Khi đi tới quảng trường đại điện.Sở Duyên đi ở phía trước đột nhiên nghĩ tới gì đó, quay đầu nhìn về phíaTrương Hàn.Đệ tử này mặt ngoài thì thành thật, nhưng ngầm là tiểu nhân âm hiểm!Hắn muốn lừa gạt Đạm Đài Lạc Tuyết, dẫn theo Trương Hàn này không đượctốt lắm.“Hàn Nhi, con không cần theo tới đại điện nữa.”“Không phải con nói muốn xuống núi rèn luyện sao? Bây giờ có thể xuống núirèn luyện.”Sở Duyên mở miệng nói.“Sư tôn, tạm thời đệ tử không muốn xuống núi rèn luyện.”Nghe thấy thế, Trương Hàn vội vàng lắc đầu.Đùa cái gì thế?Sư muội vừa mới gia nhập tông môn.Hắn ta là nhị sư huynh không ở lại ngưng tụ uy vọng một chút, chạy đi rènluyện, thì tính là gì?Nhỡ đâu không cẩn thận bị lão tam trộm mông, vậy thì hắn ta khóc mất.“Vậy con đi tới điện Truyền Pháp đợi đi.”Sở Duyên xua tay, bảo Trương Hàn thành thật đợi.“Đệ tử xin nghe theo lệnh của sư tôn.”Trương Hàn nghe thấy thế, nhẹ nhàng thở ra, nho nhã cúi người hành lễ.“Được rồi, Lạc Tuyết theo vi sư đến đây đi.”Sở Duyên nhìn thoáng qua Trương Hàn.Sau đó dẫn theo Đạm Đài Lạc Tuyết đi tới đại điện tông chủ.Trương Hàn đứng tại chỗ chỉ có thể trông mong nhìn sư tôn nhà mình dẫn theotứ sư muội rời đi.Đợi bóng dáng sư tôn và tứ sư muội hoàn toàn biến mất trong tầm mắt.Trương Hàn nghĩ một lát, chuẩn bị đi gặp tam sư đệ trước, dù sao cũng coi nhưđã một thời gian không gặp.Lúc này hắn ta mới bước đi.Bỗng nhiên nhận ra có chút không thích hợp.Trong không khí, giống như lưu lại dao động pháp lực…Nói một cách chính xác, dao động pháp lực rất ít, ít tới cực hạn, còn nhiều sátkhí hơn.Có được loại sát khí này, ngoại trừ tam sư đệ còn có thể là ai.Tam sư đệ giao đấu với người ta ở đây sao?Nhưng trong Vô Đạo Tông còn ai có thể giao đấu với tam sư đệ, chẳng lẽ là tênmập đầu bếp kia.Không có khả năng.Cho dù là tên mập, chỉ sợ cũng không đỡ nổi một quyền của tam sư đệ.Trong Vô Đạo Tông tuyệt đối xảy ra giao chiến.Trương Hàn sờ cằm, nhìn hướng sư tôn rời đi, có vẻ đăm chiêu.Hắn ta đều đã phát hiện ra dấu vết, sao sư tôn có thể không phát hiện ra.Sẽ không thực sự có người cảm thấy, nhân vật giống như sư tôn, không pháthiện được dấu vết này đấy chứ?Không thể nào không thể nào?Trương Hàn sinh ra ý niệm này, ngay cả mình đều cảm thấy buồn cười.Sư tôn không có phản ứng, cũng không nói chuyện, rõ ràng cho thấy sư tôn đãbiết, nhưng cảm thấy không cần phải nói, cho nên không nói về chuyện này.Tuy sư tôn chưa nói, nhưng hắn ta cảm thấy, vẫn nên đi tìm hiểu một chút.Còn tìm hiểu kiểu gì, đương nhiên là đi tìm tên mập đầu bếp kia.Trương Hàn nghĩ một lát, thì khởi hành, lấy thần thức bao trùm cả Vô ĐạoTông, vừa tìm kiếm vừa chạy đi.Chỉ trong nửa khắc hắn ta đã tìm được đầu bếp mập mạp Lý Nhị Cương kia.Lúc này, con hàng này đang ở kề bên sườn dốc phía sau, không biết đang trêuđùa thứ gì.Trương Hàn nhanh chóng đi tới sườn dốc phía sau.Cũng thấy được bóng dáng của Lý Nhị Cương.Nhưng mà sau khi Trương Hàn tiến lại gần thì trợn tròn mắt.Sườn dốc phía sau được dọn ra một vùng đất, xuất hiện từng cái lều.Cái gì mà tiếng heo kêu, tiếng gà kêu đều đủ cả.Lý Nhị Cương lắc mông to cho heo ăn.Chuyện này khiến Trương Hàn nhìn mà trợn tròn mắt.Ngươi đang muốn làm gì đây.

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Dùng loại ý nghĩ này.Mới có thể lừa gạt được Đạm Đài Lạc Tuyết.Về điểm này, Trương Hàn xem như giúp hắn một tay, mặt dày nói Vô Đạo Tôngbọn họ là tông môn ẩn thế.Có cơ sở này, hắn mới có thể càng dựng về hình tượng của Vô Đạo Tông.“Không sai, Lạc Tuyết con đúng là thông minh.”“Đó là đại trận hộ sơn của Vô Đạo Tông chúng ta, cũng là một trận pháp uy lựcmức độ cảnh giới Độ Kiếp, trong đó bao hàm nhiều công năng trận pháp như sáttrận, khốn trận, ẩn trận… Mà thôi, rất miễn cưỡng đảm nhận đại trận hộ sơn củaVô Đạo Tông.”Sở Duyên thản nhiên nói.Rất miễn cưỡng…Mà thôi…Hai từ này, khiến cho cả câu đã khác biệt.Trận pháp mức độ cảnh giới Độ Kiếp còn rất miễn cưỡng, còn mà thôi.Vậy phải trận pháp mức độ nào mới được?Dù sao Đạm Đài Lạc Tuyết bị dọa tới mức sửng sốt.Trái lại Trương Hàn không kinh ngạc, mà đôi mắt sáng lên.Hắn ta đã sớm nhìn ra trận pháp của Vô Đạo Tông.Giống như hắn ta chơi trận pháp chuyên nghiệp, trận pháp của Vô Đạo Tôngsao có thể thoát khỏi ánh mắt của hắn ta.Chẳng qua hắn ta thực sự không ngờ, sư tôn nhà mình sẽ dùng hai từ như vậy đểhình dung.Vừa nói như vậy, phong cách trang bức lập tức cao lên.Học được, học được rồi.Vẫn là sư tôn mạnh hơn.“Được rồi, đều thất thần làm gì? Đi vào thôi.”Sở Duyên xua tay.Sau khi nói xong, dẫn đầu đi vào trong sơn môn.Đạm Đài Lạc Tuyết và Trương Hàn thấy thế, cũng vội vàng đuổi theo.Ba người một đường tiến về trước.Khi đi tới quảng trường đại điện.Sở Duyên đi ở phía trước đột nhiên nghĩ tới gì đó, quay đầu nhìn về phíaTrương Hàn.Đệ tử này mặt ngoài thì thành thật, nhưng ngầm là tiểu nhân âm hiểm!Hắn muốn lừa gạt Đạm Đài Lạc Tuyết, dẫn theo Trương Hàn này không đượctốt lắm.“Hàn Nhi, con không cần theo tới đại điện nữa.”“Không phải con nói muốn xuống núi rèn luyện sao? Bây giờ có thể xuống núirèn luyện.”Sở Duyên mở miệng nói.“Sư tôn, tạm thời đệ tử không muốn xuống núi rèn luyện.”Nghe thấy thế, Trương Hàn vội vàng lắc đầu.Đùa cái gì thế?Sư muội vừa mới gia nhập tông môn.Hắn ta là nhị sư huynh không ở lại ngưng tụ uy vọng một chút, chạy đi rènluyện, thì tính là gì?Nhỡ đâu không cẩn thận bị lão tam trộm mông, vậy thì hắn ta khóc mất.“Vậy con đi tới điện Truyền Pháp đợi đi.”Sở Duyên xua tay, bảo Trương Hàn thành thật đợi.“Đệ tử xin nghe theo lệnh của sư tôn.”Trương Hàn nghe thấy thế, nhẹ nhàng thở ra, nho nhã cúi người hành lễ.“Được rồi, Lạc Tuyết theo vi sư đến đây đi.”Sở Duyên nhìn thoáng qua Trương Hàn.Sau đó dẫn theo Đạm Đài Lạc Tuyết đi tới đại điện tông chủ.Trương Hàn đứng tại chỗ chỉ có thể trông mong nhìn sư tôn nhà mình dẫn theotứ sư muội rời đi.Đợi bóng dáng sư tôn và tứ sư muội hoàn toàn biến mất trong tầm mắt.Trương Hàn nghĩ một lát, chuẩn bị đi gặp tam sư đệ trước, dù sao cũng coi nhưđã một thời gian không gặp.Lúc này hắn ta mới bước đi.Bỗng nhiên nhận ra có chút không thích hợp.Trong không khí, giống như lưu lại dao động pháp lực…Nói một cách chính xác, dao động pháp lực rất ít, ít tới cực hạn, còn nhiều sátkhí hơn.Có được loại sát khí này, ngoại trừ tam sư đệ còn có thể là ai.Tam sư đệ giao đấu với người ta ở đây sao?Nhưng trong Vô Đạo Tông còn ai có thể giao đấu với tam sư đệ, chẳng lẽ là tênmập đầu bếp kia.Không có khả năng.Cho dù là tên mập, chỉ sợ cũng không đỡ nổi một quyền của tam sư đệ.Trong Vô Đạo Tông tuyệt đối xảy ra giao chiến.Trương Hàn sờ cằm, nhìn hướng sư tôn rời đi, có vẻ đăm chiêu.Hắn ta đều đã phát hiện ra dấu vết, sao sư tôn có thể không phát hiện ra.Sẽ không thực sự có người cảm thấy, nhân vật giống như sư tôn, không pháthiện được dấu vết này đấy chứ?Không thể nào không thể nào?Trương Hàn sinh ra ý niệm này, ngay cả mình đều cảm thấy buồn cười.Sư tôn không có phản ứng, cũng không nói chuyện, rõ ràng cho thấy sư tôn đãbiết, nhưng cảm thấy không cần phải nói, cho nên không nói về chuyện này.Tuy sư tôn chưa nói, nhưng hắn ta cảm thấy, vẫn nên đi tìm hiểu một chút.Còn tìm hiểu kiểu gì, đương nhiên là đi tìm tên mập đầu bếp kia.Trương Hàn nghĩ một lát, thì khởi hành, lấy thần thức bao trùm cả Vô ĐạoTông, vừa tìm kiếm vừa chạy đi.Chỉ trong nửa khắc hắn ta đã tìm được đầu bếp mập mạp Lý Nhị Cương kia.Lúc này, con hàng này đang ở kề bên sườn dốc phía sau, không biết đang trêuđùa thứ gì.Trương Hàn nhanh chóng đi tới sườn dốc phía sau.Cũng thấy được bóng dáng của Lý Nhị Cương.Nhưng mà sau khi Trương Hàn tiến lại gần thì trợn tròn mắt.Sườn dốc phía sau được dọn ra một vùng đất, xuất hiện từng cái lều.Cái gì mà tiếng heo kêu, tiếng gà kêu đều đủ cả.Lý Nhị Cương lắc mông to cho heo ăn.Chuyện này khiến Trương Hàn nhìn mà trợn tròn mắt.Ngươi đang muốn làm gì đây.

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Dùng loại ý nghĩ này.Mới có thể lừa gạt được Đạm Đài Lạc Tuyết.Về điểm này, Trương Hàn xem như giúp hắn một tay, mặt dày nói Vô Đạo Tôngbọn họ là tông môn ẩn thế.Có cơ sở này, hắn mới có thể càng dựng về hình tượng của Vô Đạo Tông.“Không sai, Lạc Tuyết con đúng là thông minh.”“Đó là đại trận hộ sơn của Vô Đạo Tông chúng ta, cũng là một trận pháp uy lựcmức độ cảnh giới Độ Kiếp, trong đó bao hàm nhiều công năng trận pháp như sáttrận, khốn trận, ẩn trận… Mà thôi, rất miễn cưỡng đảm nhận đại trận hộ sơn củaVô Đạo Tông.”Sở Duyên thản nhiên nói.Rất miễn cưỡng…Mà thôi…Hai từ này, khiến cho cả câu đã khác biệt.Trận pháp mức độ cảnh giới Độ Kiếp còn rất miễn cưỡng, còn mà thôi.Vậy phải trận pháp mức độ nào mới được?Dù sao Đạm Đài Lạc Tuyết bị dọa tới mức sửng sốt.Trái lại Trương Hàn không kinh ngạc, mà đôi mắt sáng lên.Hắn ta đã sớm nhìn ra trận pháp của Vô Đạo Tông.Giống như hắn ta chơi trận pháp chuyên nghiệp, trận pháp của Vô Đạo Tôngsao có thể thoát khỏi ánh mắt của hắn ta.Chẳng qua hắn ta thực sự không ngờ, sư tôn nhà mình sẽ dùng hai từ như vậy đểhình dung.Vừa nói như vậy, phong cách trang bức lập tức cao lên.Học được, học được rồi.Vẫn là sư tôn mạnh hơn.“Được rồi, đều thất thần làm gì? Đi vào thôi.”Sở Duyên xua tay.Sau khi nói xong, dẫn đầu đi vào trong sơn môn.Đạm Đài Lạc Tuyết và Trương Hàn thấy thế, cũng vội vàng đuổi theo.Ba người một đường tiến về trước.Khi đi tới quảng trường đại điện.Sở Duyên đi ở phía trước đột nhiên nghĩ tới gì đó, quay đầu nhìn về phíaTrương Hàn.Đệ tử này mặt ngoài thì thành thật, nhưng ngầm là tiểu nhân âm hiểm!Hắn muốn lừa gạt Đạm Đài Lạc Tuyết, dẫn theo Trương Hàn này không đượctốt lắm.“Hàn Nhi, con không cần theo tới đại điện nữa.”“Không phải con nói muốn xuống núi rèn luyện sao? Bây giờ có thể xuống núirèn luyện.”Sở Duyên mở miệng nói.“Sư tôn, tạm thời đệ tử không muốn xuống núi rèn luyện.”Nghe thấy thế, Trương Hàn vội vàng lắc đầu.Đùa cái gì thế?Sư muội vừa mới gia nhập tông môn.Hắn ta là nhị sư huynh không ở lại ngưng tụ uy vọng một chút, chạy đi rènluyện, thì tính là gì?Nhỡ đâu không cẩn thận bị lão tam trộm mông, vậy thì hắn ta khóc mất.“Vậy con đi tới điện Truyền Pháp đợi đi.”Sở Duyên xua tay, bảo Trương Hàn thành thật đợi.“Đệ tử xin nghe theo lệnh của sư tôn.”Trương Hàn nghe thấy thế, nhẹ nhàng thở ra, nho nhã cúi người hành lễ.“Được rồi, Lạc Tuyết theo vi sư đến đây đi.”Sở Duyên nhìn thoáng qua Trương Hàn.Sau đó dẫn theo Đạm Đài Lạc Tuyết đi tới đại điện tông chủ.Trương Hàn đứng tại chỗ chỉ có thể trông mong nhìn sư tôn nhà mình dẫn theotứ sư muội rời đi.Đợi bóng dáng sư tôn và tứ sư muội hoàn toàn biến mất trong tầm mắt.Trương Hàn nghĩ một lát, chuẩn bị đi gặp tam sư đệ trước, dù sao cũng coi nhưđã một thời gian không gặp.Lúc này hắn ta mới bước đi.Bỗng nhiên nhận ra có chút không thích hợp.Trong không khí, giống như lưu lại dao động pháp lực…Nói một cách chính xác, dao động pháp lực rất ít, ít tới cực hạn, còn nhiều sátkhí hơn.Có được loại sát khí này, ngoại trừ tam sư đệ còn có thể là ai.Tam sư đệ giao đấu với người ta ở đây sao?Nhưng trong Vô Đạo Tông còn ai có thể giao đấu với tam sư đệ, chẳng lẽ là tênmập đầu bếp kia.Không có khả năng.Cho dù là tên mập, chỉ sợ cũng không đỡ nổi một quyền của tam sư đệ.Trong Vô Đạo Tông tuyệt đối xảy ra giao chiến.Trương Hàn sờ cằm, nhìn hướng sư tôn rời đi, có vẻ đăm chiêu.Hắn ta đều đã phát hiện ra dấu vết, sao sư tôn có thể không phát hiện ra.Sẽ không thực sự có người cảm thấy, nhân vật giống như sư tôn, không pháthiện được dấu vết này đấy chứ?Không thể nào không thể nào?Trương Hàn sinh ra ý niệm này, ngay cả mình đều cảm thấy buồn cười.Sư tôn không có phản ứng, cũng không nói chuyện, rõ ràng cho thấy sư tôn đãbiết, nhưng cảm thấy không cần phải nói, cho nên không nói về chuyện này.Tuy sư tôn chưa nói, nhưng hắn ta cảm thấy, vẫn nên đi tìm hiểu một chút.Còn tìm hiểu kiểu gì, đương nhiên là đi tìm tên mập đầu bếp kia.Trương Hàn nghĩ một lát, thì khởi hành, lấy thần thức bao trùm cả Vô ĐạoTông, vừa tìm kiếm vừa chạy đi.Chỉ trong nửa khắc hắn ta đã tìm được đầu bếp mập mạp Lý Nhị Cương kia.Lúc này, con hàng này đang ở kề bên sườn dốc phía sau, không biết đang trêuđùa thứ gì.Trương Hàn nhanh chóng đi tới sườn dốc phía sau.Cũng thấy được bóng dáng của Lý Nhị Cương.Nhưng mà sau khi Trương Hàn tiến lại gần thì trợn tròn mắt.Sườn dốc phía sau được dọn ra một vùng đất, xuất hiện từng cái lều.Cái gì mà tiếng heo kêu, tiếng gà kêu đều đủ cả.Lý Nhị Cương lắc mông to cho heo ăn.Chuyện này khiến Trương Hàn nhìn mà trợn tròn mắt.Ngươi đang muốn làm gì đây.

Chương 175: Ta chăn heo ở tông môn ẩn thế 1