Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…

Chương 872: Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông 2

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Nhiều tông môn đến tham gia như vậy, đương nhiên thanh thế khủng bố hơnĐại Bỉ vạn tông.Mà Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông, được cử hành ở bên ngoài núiThiên Vụ.Không biết Diệp Lạc là cố ý hay vô ý, lựa chọn địa điểm ở gần “khách điếmTiên Túy”.Điều này khiến chưởng quầy cười tít cả mắt.Ở gần Đại Bỉ, khách điếm của lão ta thực sự biến thành khách điếm Tiên Túy.Vô số tu sĩ vào khách điếm, biết rõ quan hệ giữa chưởng quầy và Sở Duyênxong, cả đám đều rất cung kính, không dám đắc tội chưởng quầy.Ngay cả tiểu nhị cũng không dám đắc tội.Càng khoa trương hơn là tranh giành với tiểu nhị, muốn lấy lòng chưởng quầy.Trong lúc này, khách điếm Tiên Túy trở nên vô cùng kỳ lạ.Nhưng căn bản không ai tới quản.Tất cả mọi người im lặng với phương thức này.…Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông, là Diệp Lạc mượn một dãy núi bêncạnh khách điếm Tiên Túy cử hành.Giữa dãy núi được Diệp Lạc xây dựng mấy lôi đài, cùng với một tòa hành cung.Hôm nay, đệ tử đời thứ hai sẽ bắt đầu Đại Bỉ.Đệ tử mỗi tông môn đều có đệ tử đời thứ hai xuất chiến.Chẳng qua những cuộc chiến này, khiến tông môn vây xem đều cảm thấy kinhhãi.Không phải cảm thấy kinh hãi vì quá mạnh, mà vì đệ tử đời thứ hai của Vô ĐạoTông, có phải quá yếu hay không?Nguồn gốc của đám đệ tử đời thứ hai này, hướng lên trên, sư tôn của bọn họ làThiên Kiêu cỡ nào? Gần như mỗi vị đều bao phủ áp cả đại lục Thần Hành.Lại nhìn lên trên, sư tổ của đám đệ tử đời thứ hai này, lại càng là vô thượng.Nhìn đám đệ tử đời thứ hai này kiểu gì, đều cảm thấy không tốt lắm?Phần lớn đều là cảnh giới Kim Đan.Có ngay cả Kim Đan đều chưa thành.Chỉ có người tên “Đế Vô Sinh”, cũng coi như là Thiên Kiêu, còn trẻ tuổi đã làcảnh giới Độ Kiếp.…Ở trong một hành cung, rất nhiều đệ tử của Vô Đạo Tông cũng đang quan sátchiến đấu.Chẳng qua sắc mặt đám đệ tử không được tốt lắm.Thực sự là biểu hiện của đám đệ tử bọn họ quá cay mắt.Rõ ràng bọn họ đều là Thiên Kiêu, nhưng dạy nên đệ tử, tên sau cùi bắp hơn têntrước.Chuyện này giống như biến thành loại nguyền rủa nào đấy.Ngay cả Tô Hề, Hoa Thần Y, hai tỷ đệ hồ yêu, đám người sau thu nhận đệ tử, đệtử đều như vậy, làm thế nào cũng không dạy nổi.“Các sư đệ sư muội, các ngươi dạy đồ đệ, có chút không quá được đâu.”Diệp Lạc ngồi ở chủ vị, cười khẽ một tiếng, chậm rãi mở miệng nói.Đồng môn khác đều rơi vào im lặng, không ai mở miệng trả lời.Trong đó Trương Hàn và Tô Càn Nguyên đều hơi nghiến răng nghiến lợi.Bọn họ hoài nghi, Diệp Lạc là cố ý làm lớn thanh thế như vậy, chính là vì muốnbây giờ bọn họ mất mặt.Đương nhiên, trong đám đệ tử có người không có đồ đệ.Ví dụ như Tư Nhạc, Tử Tô, Xi Già.Bọn họ đều không nhận đồ đệ.Đương nhiên là cảm thấy có chút không biết nói gì, không có cảm xúc đặc biệtkhác.“Đệ tử này của đại sư huynh đúng là mạnh, chỉ sợ sau này đều mạnh hơn chúngta.”Tư Nhạc nhẹ giọng mở miệng, nói.“Đúng vậy, đệ tử này của đại sư huynh đúng là ưu tú.”Tử Tô và Xi Già cũng thừa nhận điểm này.Đệ tử khác cũng khẽ gật đầu.Đệ tử Đế Vô Sinh này, đúng là rất ưu tú.Dù sao cũng là sư tôn bọn họ chỉ điểm, nếu không ưu tú, như vậy mới kỳ lạ.Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Lạc đang định khiêm tốn một chút.Nhưng đột nhiên, Diệp Lạc giống như cảm nhận được gì đó, bất chợt quay đầunhìn bên bờ biển.Đồng thời, mấy đệ tử đạt tới cảnh giới Đại Thừa cũng đứng dậy……Đại lục Thần Hành, bên bờ biển Đông Châu.Lúc này một đám tu sĩ đóng quân ở đây đã ở trận địa sẵn sàng đón quân địch,mỗi người đều lấy pháp bảo ra.Ở trước mặt bọn họ, có đứng mười mấy sinh vật kỳ lạ toàn thân quấn quanh hỏadiễm tà ác.Ánh mắt bọn họ đang nhìn chằm chằm đám tu sĩ phía trước.Hai bên đang đứng sóng đôi, đây đó đều không chủ động tấn công.Sau khi đứng sóng đôi một lát, đám tu sĩ kia có người đứng ra, mở miệng trướcphá vỡ bầu không khí yên tĩnh.“Các ngươi từ đâu tới? Vì sao quấy nhiễu đại lục ta?”Tu sĩ kia giơ cao bảo kiếm, lớn tiếng hỏi.“Huyên thuyên huyên thuyên…”Có một sinh vật kỳ lạ cũng mở miệng.Nhưng ngôn ngữ giữa hai bên vẫn luôn không câu thông.Nói đến tai tu sĩ, lại thành huyên thuyên huyên thuyên.Đám tu sĩ không nhịn được nhíu mày, có chút khó hiểu.Đám sinh vật kỳ lạ này, chẳng lẽ không biết có thể dùng thần thức để trao đổisao?”Đối với tu sĩ mà nói, ngôn ngữ không thông hoàn toàn không tính là vấn đề gì.Đại lục Thần Hành mênh mông cỡ nào?Ngôn ngữ đã từng được một vị quân vương phàm tục nào đó tài trí mưu lượckiệt xuất thống nhất, nhưng các loại tiểu ngữ vẫn rất nhiều.

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Nhiều tông môn đến tham gia như vậy, đương nhiên thanh thế khủng bố hơnĐại Bỉ vạn tông.Mà Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông, được cử hành ở bên ngoài núiThiên Vụ.Không biết Diệp Lạc là cố ý hay vô ý, lựa chọn địa điểm ở gần “khách điếmTiên Túy”.Điều này khiến chưởng quầy cười tít cả mắt.Ở gần Đại Bỉ, khách điếm của lão ta thực sự biến thành khách điếm Tiên Túy.Vô số tu sĩ vào khách điếm, biết rõ quan hệ giữa chưởng quầy và Sở Duyênxong, cả đám đều rất cung kính, không dám đắc tội chưởng quầy.Ngay cả tiểu nhị cũng không dám đắc tội.Càng khoa trương hơn là tranh giành với tiểu nhị, muốn lấy lòng chưởng quầy.Trong lúc này, khách điếm Tiên Túy trở nên vô cùng kỳ lạ.Nhưng căn bản không ai tới quản.Tất cả mọi người im lặng với phương thức này.…Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông, là Diệp Lạc mượn một dãy núi bêncạnh khách điếm Tiên Túy cử hành.Giữa dãy núi được Diệp Lạc xây dựng mấy lôi đài, cùng với một tòa hành cung.Hôm nay, đệ tử đời thứ hai sẽ bắt đầu Đại Bỉ.Đệ tử mỗi tông môn đều có đệ tử đời thứ hai xuất chiến.Chẳng qua những cuộc chiến này, khiến tông môn vây xem đều cảm thấy kinhhãi.Không phải cảm thấy kinh hãi vì quá mạnh, mà vì đệ tử đời thứ hai của Vô ĐạoTông, có phải quá yếu hay không?Nguồn gốc của đám đệ tử đời thứ hai này, hướng lên trên, sư tôn của bọn họ làThiên Kiêu cỡ nào? Gần như mỗi vị đều bao phủ áp cả đại lục Thần Hành.Lại nhìn lên trên, sư tổ của đám đệ tử đời thứ hai này, lại càng là vô thượng.Nhìn đám đệ tử đời thứ hai này kiểu gì, đều cảm thấy không tốt lắm?Phần lớn đều là cảnh giới Kim Đan.Có ngay cả Kim Đan đều chưa thành.Chỉ có người tên “Đế Vô Sinh”, cũng coi như là Thiên Kiêu, còn trẻ tuổi đã làcảnh giới Độ Kiếp.…Ở trong một hành cung, rất nhiều đệ tử của Vô Đạo Tông cũng đang quan sátchiến đấu.Chẳng qua sắc mặt đám đệ tử không được tốt lắm.Thực sự là biểu hiện của đám đệ tử bọn họ quá cay mắt.Rõ ràng bọn họ đều là Thiên Kiêu, nhưng dạy nên đệ tử, tên sau cùi bắp hơn têntrước.Chuyện này giống như biến thành loại nguyền rủa nào đấy.Ngay cả Tô Hề, Hoa Thần Y, hai tỷ đệ hồ yêu, đám người sau thu nhận đệ tử, đệtử đều như vậy, làm thế nào cũng không dạy nổi.“Các sư đệ sư muội, các ngươi dạy đồ đệ, có chút không quá được đâu.”Diệp Lạc ngồi ở chủ vị, cười khẽ một tiếng, chậm rãi mở miệng nói.Đồng môn khác đều rơi vào im lặng, không ai mở miệng trả lời.Trong đó Trương Hàn và Tô Càn Nguyên đều hơi nghiến răng nghiến lợi.Bọn họ hoài nghi, Diệp Lạc là cố ý làm lớn thanh thế như vậy, chính là vì muốnbây giờ bọn họ mất mặt.Đương nhiên, trong đám đệ tử có người không có đồ đệ.Ví dụ như Tư Nhạc, Tử Tô, Xi Già.Bọn họ đều không nhận đồ đệ.Đương nhiên là cảm thấy có chút không biết nói gì, không có cảm xúc đặc biệtkhác.“Đệ tử này của đại sư huynh đúng là mạnh, chỉ sợ sau này đều mạnh hơn chúngta.”Tư Nhạc nhẹ giọng mở miệng, nói.“Đúng vậy, đệ tử này của đại sư huynh đúng là ưu tú.”Tử Tô và Xi Già cũng thừa nhận điểm này.Đệ tử khác cũng khẽ gật đầu.Đệ tử Đế Vô Sinh này, đúng là rất ưu tú.Dù sao cũng là sư tôn bọn họ chỉ điểm, nếu không ưu tú, như vậy mới kỳ lạ.Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Lạc đang định khiêm tốn một chút.Nhưng đột nhiên, Diệp Lạc giống như cảm nhận được gì đó, bất chợt quay đầunhìn bên bờ biển.Đồng thời, mấy đệ tử đạt tới cảnh giới Đại Thừa cũng đứng dậy……Đại lục Thần Hành, bên bờ biển Đông Châu.Lúc này một đám tu sĩ đóng quân ở đây đã ở trận địa sẵn sàng đón quân địch,mỗi người đều lấy pháp bảo ra.Ở trước mặt bọn họ, có đứng mười mấy sinh vật kỳ lạ toàn thân quấn quanh hỏadiễm tà ác.Ánh mắt bọn họ đang nhìn chằm chằm đám tu sĩ phía trước.Hai bên đang đứng sóng đôi, đây đó đều không chủ động tấn công.Sau khi đứng sóng đôi một lát, đám tu sĩ kia có người đứng ra, mở miệng trướcphá vỡ bầu không khí yên tĩnh.“Các ngươi từ đâu tới? Vì sao quấy nhiễu đại lục ta?”Tu sĩ kia giơ cao bảo kiếm, lớn tiếng hỏi.“Huyên thuyên huyên thuyên…”Có một sinh vật kỳ lạ cũng mở miệng.Nhưng ngôn ngữ giữa hai bên vẫn luôn không câu thông.Nói đến tai tu sĩ, lại thành huyên thuyên huyên thuyên.Đám tu sĩ không nhịn được nhíu mày, có chút khó hiểu.Đám sinh vật kỳ lạ này, chẳng lẽ không biết có thể dùng thần thức để trao đổisao?”Đối với tu sĩ mà nói, ngôn ngữ không thông hoàn toàn không tính là vấn đề gì.Đại lục Thần Hành mênh mông cỡ nào?Ngôn ngữ đã từng được một vị quân vương phàm tục nào đó tài trí mưu lượckiệt xuất thống nhất, nhưng các loại tiểu ngữ vẫn rất nhiều.

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Nhiều tông môn đến tham gia như vậy, đương nhiên thanh thế khủng bố hơnĐại Bỉ vạn tông.Mà Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông, được cử hành ở bên ngoài núiThiên Vụ.Không biết Diệp Lạc là cố ý hay vô ý, lựa chọn địa điểm ở gần “khách điếmTiên Túy”.Điều này khiến chưởng quầy cười tít cả mắt.Ở gần Đại Bỉ, khách điếm của lão ta thực sự biến thành khách điếm Tiên Túy.Vô số tu sĩ vào khách điếm, biết rõ quan hệ giữa chưởng quầy và Sở Duyênxong, cả đám đều rất cung kính, không dám đắc tội chưởng quầy.Ngay cả tiểu nhị cũng không dám đắc tội.Càng khoa trương hơn là tranh giành với tiểu nhị, muốn lấy lòng chưởng quầy.Trong lúc này, khách điếm Tiên Túy trở nên vô cùng kỳ lạ.Nhưng căn bản không ai tới quản.Tất cả mọi người im lặng với phương thức này.…Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông, là Diệp Lạc mượn một dãy núi bêncạnh khách điếm Tiên Túy cử hành.Giữa dãy núi được Diệp Lạc xây dựng mấy lôi đài, cùng với một tòa hành cung.Hôm nay, đệ tử đời thứ hai sẽ bắt đầu Đại Bỉ.Đệ tử mỗi tông môn đều có đệ tử đời thứ hai xuất chiến.Chẳng qua những cuộc chiến này, khiến tông môn vây xem đều cảm thấy kinhhãi.Không phải cảm thấy kinh hãi vì quá mạnh, mà vì đệ tử đời thứ hai của Vô ĐạoTông, có phải quá yếu hay không?Nguồn gốc của đám đệ tử đời thứ hai này, hướng lên trên, sư tôn của bọn họ làThiên Kiêu cỡ nào? Gần như mỗi vị đều bao phủ áp cả đại lục Thần Hành.Lại nhìn lên trên, sư tổ của đám đệ tử đời thứ hai này, lại càng là vô thượng.Nhìn đám đệ tử đời thứ hai này kiểu gì, đều cảm thấy không tốt lắm?Phần lớn đều là cảnh giới Kim Đan.Có ngay cả Kim Đan đều chưa thành.Chỉ có người tên “Đế Vô Sinh”, cũng coi như là Thiên Kiêu, còn trẻ tuổi đã làcảnh giới Độ Kiếp.…Ở trong một hành cung, rất nhiều đệ tử của Vô Đạo Tông cũng đang quan sátchiến đấu.Chẳng qua sắc mặt đám đệ tử không được tốt lắm.Thực sự là biểu hiện của đám đệ tử bọn họ quá cay mắt.Rõ ràng bọn họ đều là Thiên Kiêu, nhưng dạy nên đệ tử, tên sau cùi bắp hơn têntrước.Chuyện này giống như biến thành loại nguyền rủa nào đấy.Ngay cả Tô Hề, Hoa Thần Y, hai tỷ đệ hồ yêu, đám người sau thu nhận đệ tử, đệtử đều như vậy, làm thế nào cũng không dạy nổi.“Các sư đệ sư muội, các ngươi dạy đồ đệ, có chút không quá được đâu.”Diệp Lạc ngồi ở chủ vị, cười khẽ một tiếng, chậm rãi mở miệng nói.Đồng môn khác đều rơi vào im lặng, không ai mở miệng trả lời.Trong đó Trương Hàn và Tô Càn Nguyên đều hơi nghiến răng nghiến lợi.Bọn họ hoài nghi, Diệp Lạc là cố ý làm lớn thanh thế như vậy, chính là vì muốnbây giờ bọn họ mất mặt.Đương nhiên, trong đám đệ tử có người không có đồ đệ.Ví dụ như Tư Nhạc, Tử Tô, Xi Già.Bọn họ đều không nhận đồ đệ.Đương nhiên là cảm thấy có chút không biết nói gì, không có cảm xúc đặc biệtkhác.“Đệ tử này của đại sư huynh đúng là mạnh, chỉ sợ sau này đều mạnh hơn chúngta.”Tư Nhạc nhẹ giọng mở miệng, nói.“Đúng vậy, đệ tử này của đại sư huynh đúng là ưu tú.”Tử Tô và Xi Già cũng thừa nhận điểm này.Đệ tử khác cũng khẽ gật đầu.Đệ tử Đế Vô Sinh này, đúng là rất ưu tú.Dù sao cũng là sư tôn bọn họ chỉ điểm, nếu không ưu tú, như vậy mới kỳ lạ.Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Lạc đang định khiêm tốn một chút.Nhưng đột nhiên, Diệp Lạc giống như cảm nhận được gì đó, bất chợt quay đầunhìn bên bờ biển.Đồng thời, mấy đệ tử đạt tới cảnh giới Đại Thừa cũng đứng dậy……Đại lục Thần Hành, bên bờ biển Đông Châu.Lúc này một đám tu sĩ đóng quân ở đây đã ở trận địa sẵn sàng đón quân địch,mỗi người đều lấy pháp bảo ra.Ở trước mặt bọn họ, có đứng mười mấy sinh vật kỳ lạ toàn thân quấn quanh hỏadiễm tà ác.Ánh mắt bọn họ đang nhìn chằm chằm đám tu sĩ phía trước.Hai bên đang đứng sóng đôi, đây đó đều không chủ động tấn công.Sau khi đứng sóng đôi một lát, đám tu sĩ kia có người đứng ra, mở miệng trướcphá vỡ bầu không khí yên tĩnh.“Các ngươi từ đâu tới? Vì sao quấy nhiễu đại lục ta?”Tu sĩ kia giơ cao bảo kiếm, lớn tiếng hỏi.“Huyên thuyên huyên thuyên…”Có một sinh vật kỳ lạ cũng mở miệng.Nhưng ngôn ngữ giữa hai bên vẫn luôn không câu thông.Nói đến tai tu sĩ, lại thành huyên thuyên huyên thuyên.Đám tu sĩ không nhịn được nhíu mày, có chút khó hiểu.Đám sinh vật kỳ lạ này, chẳng lẽ không biết có thể dùng thần thức để trao đổisao?”Đối với tu sĩ mà nói, ngôn ngữ không thông hoàn toàn không tính là vấn đề gì.Đại lục Thần Hành mênh mông cỡ nào?Ngôn ngữ đã từng được một vị quân vương phàm tục nào đó tài trí mưu lượckiệt xuất thống nhất, nhưng các loại tiểu ngữ vẫn rất nhiều.

Chương 872: Đại Bỉ đệ tử đời thứ hai của Vô Đạo Tông 2